Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329513
Bình chọn: 7.00/10/951 lượt.
giữa chưởng Trần Năng. Bùng một tiếng, Trần Năng thấy mắt nẩy đom đóm, cánh tay tê nhức chịu không được, còn Nghi Gia thì đứng im không động đậy.
Hồ Đề, Trần Năng, Phật Nguyệt cho tới Trưng Nhi đều ngạc nhiên. Vì
chưởng trước là Phục Ngưu Thần Chưởng thì Trần Năng thắng Nghi Gia một
chút. Không ngờ nay dùng chưởng Cửu Chân, khắc chế võ công Trung Nguyên, thì lại bị thua sút là nghĩa làm sao?
Nghi Gia cười nhạt:
– Tưởng thế nào, hóa ra chí có vậy thôi sao? Hãy tiếp chưởng nữa của ta.
Nghi Gia vận chưởng đánh tới. Trần Năng vội phát chiêu "Ngưu Hổ Tranh
Phong" đánh trả. Bùng một tiếng, cả hai đều lui lại. Trần Nghi Gia bật
lùi hai bước. Như vậy Trần Năng thắng thế. Trần Năng hiểu được nguyên
do.
Trần Ngũ Gia nói:
– Nghi Gia, người xuất thân con gái họ Trần, học võ công Lĩnh Nam nhà
ta. Rồi dùng võ công đó để bắt người đàn bà yếu ớt ư? Võ đạoTrần gia
chúng ta sẽ không dung thứ cho ngươi đâu.
Trần Nghi Gia đáp:
– Xuất gia tòng phu! Nay tôi đã là người nhà họ Phan, nhất thiết phu
xướng phụ tùy. Chồng tôi vì chữ hiếu mà ra tay, tôi phải giúp chồng. Đợi việc ở đây xong, chúng tôi sẽ về Khúc Giang tạ lỗi với Ngũ hiệp sau.
Trần Năng nghe họ đối đáp mới tỉnh ngộ:
– Thì ra võ công Nghi Gia là võ công Lĩnh Nam, mà võ công Lĩnh Nam thì
phái Tản Viên đệ nhất. Ta dùng võ công Tản Viên đấu với nàng thì thắng
thế. Còn võ công Cửu Chân đối với võ công Trung Nguyên mới đủ uy lực
khắc chế, mà ta đem đấu với võ công Lĩnh Nam thua là phải.
Nghĩ vậy nàng vận khí phát Phục Ngưu thần chưởng tấn công Nghi Gia. Hai
người quấn lấy với nhau dưới ánh trăng. Trần Năng trầm mạnh, chiêu thức
mãnh liệt. Nghi Gia thì đương cương, chiêu số đường đường chính chính.
Rõ ra đế tử danh môn chính phái. Trần Năng nghĩ:
– Ở đây mình có Thần Hổ, Thần Báo, muốn bắt bọn này dễ như trở bàn tay.
Ta thử dùng võ công Tản Viên đấu với y thị xem sao. Nếu không thắng hãy
dùng lối vận công bằng kinh mạch, hoặc Lĩnh Nam chỉ pháp.
Nghĩ vậy nàng lại phóng chưởng tấn công Nghi Gia.
Trưng Nhị núp trong bụi cây thấy võ công của Trần Năng tiến một cách kỳ lạ, tự nghĩ:
– Thái sư thúc Khất đại phu và Đào Kỳ thực kỳ nhân võ học. Hôm đại hội
hồ Tây. Võ công sư thúc Trần Năng thua mình xa, thế mà chỉ có một thời
gian sau, đã đến trình độ nầy. Nếu sư thúc tiếp tục luyện, chẳng mấy
chốc sẽ bằng Lê Đạo Sinh.
Trần Năng nhờ Đào Kỳ dạy đủ ba mươi sáu chiêu Phục Ngưu thần chưởng,
chiêu nọ tiếp nối chiêu kia, liên miên bất tuyệt. Chưởng lực tuôn ra ào
ào. Còn Nghi Gia chưởng lực ảo diệu, biến hóa không chừng. Hai người đấu được trên trăm chiêu vẫn không phân biệt thắng bại. Trên núi Vương Sơn, hiện diện mấy chục người, mà không một tiếng động. Ai cũng say sưa coi
cuộc đấu. Đàn Thần hổ, Thần báo nằm im, nghển cổ nhìn mọi người dưới ánh trăng.
Chợt có tiếng gõ mõ từ bụi cây kỳ nhân ẩn náu, và tiếng tụng kinh vang lên:
Thế gian ly sinh diệt,
Thí như hư không hoa,
Chí bất đắc hữu vô,
Nhi hưng đại bi tâm.
Nhất thiết pháp như huyễn,
Viễn ly ư tâm thức,
Chí bất đắc hữu vô,
Nhi hưng đại bi tâm.
Trưng Nhị, Trần Năng, Hô Đề, Phật Nguyệt, Sa Giang bấy giờ mới biết kỳ
nhân núp sau bụi hoa, vận khí khiến giây vọt lên như con rắn, đánh văng
dao, kiếm của bọn Trương Linh là Tăng Giả Nan Đà.
Khúc Giang Ngũ Hiệp và Trường Sa Tam Anh giật mình quay lại nhìn "kỳ
nhân", một người đen như tượng đồng, đầu trọc. Ông ngồi xếp bằng, tay gõ mõ, mắt lim dim, khuôn mặt đầy vẻ từ bi.
Thời bấy giờ Phật giáo chưa truyền vào Trung Nguyên, Lĩnh Nam. Những
người nghe nhiều hiểu rộng như Khúc Giang Ngũ Hiệp cũng không biết Tăng
Giả Nan Đà là một hòa thượng.
Họ nghĩ:
– Người nầy là ai? Núp ở bụi cây từ nãy đến giờ dùng nội công thượng
thừa khiến cho một sợi giây vọt lên, không một tiếng động, tốc lực kinh
khủng. Kình lực vừa cương vừa nhu đến độ đánh bay được đao kiếm của các
cao thủ. Rồi bây giờ lại đọc bốn câu "thơ chẳng ra thơ" lời lẽ huyền bí
thế nầy, ngụ ý gì đây?
Trưng Nhị thì nghĩ:
– Mình đáng chết thật! Đúng rồi, trên đời làm gì có người nào, nội công
cao hơn Khất đại phu với Đào Kỳ ngoài vị Phật Gia Tăng Giả Nan Đà? Có
điều vận sức âm nhu vào gợi giây, để giây vọt lên tấn công người cực
mạnh mà không một tiếng động. Rồi biến tư nhu sang cương, đánh văng được kiếm của Trương Linh, không ai có thế tưởng tượng được. Trương Linh với mình võ công ngang nhau. Thế mà kiếm của y bị sợi giây "mổ" bay đi, thì nội công này đã tới mức không biết đâu mà lượng.
Trần Năng đang đấu với Nghi Gia, thấy Tăng Giả Nan Đà đọc một đoạn trong kinh Lăng Già mà ngài đã giảng cho nàng.
Hôm đó ngài nói:
"Lăng Già là mội kinh tối cao của Thiền Môn. Ngày xưa đức Phật Thích Ca
Mâu Ni ngự đến núi Lăng Già giảng kinh đại Thừa, nên kinh mang tên Lăng
Già. Thời bấy giờ, khi Phật giảng kinh bao giờ cũng có một người ngồi
làm Thượng thủ. Hôm Phật giảng kinh Lăng Già thì Đại Bồ Tát Đại Huệ ngồi làm Thượng thủ với nhiều Bồ Tát. Mở đầu Đại Huệ Bồ Tát lạy phật thưa
rằng:
– Con là Đại Huệ, thông hiểu Đại Thừa.
Sau đó Đại Huệ Bồ Tát đọc một bài kệ ca tụng Phật Tổ. Đoạn ngài