Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329440
Bình chọn: 9.00/10/944 lượt.
giảng "Đời chúng ta cái gì sinh ra rồi cũng
diệt đi. Chỉ có Phật Tổ, viễn ly được với cái vô thường. Xa hẳn thế gian nầy, chẳng qua là cõi mộng mà thôi". Nghĩ vậy nàng bỏ ra ngoài đau đớn, chết chóc.
Nàng nghĩ:
"Theo Phật, ai sinh ra cũng phải chết. Ta không thoát khỏi cái chết. Ta
không chết trước cũng chết sau. Cuộc đời như giấc mộng mà thôi. Thế mà
ta dùng võ công của sư phụ giết Phan Anh, e đi ngược lại với kinh Phật".
Vô tình chân khí của nàng từ "không tâm, đại bi tâm" đưa đến, nàng như
mê dại đi không biết gì. Trong khi tay vẫn vung chưởng đánh Phan Anh.
Hai chưởng lại đụng nhau nữa. Cả hai cùng dùng âm nhu. Một bên là nội
công Âm Nhu của Vạn Tín hầu. Một bên là Thiền Công nhà Phật, hóa giải ác nghiệp từ ngoài vào. Hai chưởng đụng nhau, êm nhẹ, không tiếng động.
Trần Năng cảm thấy cái ngứa ngáy khó chịu giảm bớt. Còn Phan Anh thấy
kình lực của mình biến mất, như ném một ném muối vào biển.
Trần Năng tỉnh ngộ:
– Tăng Giả Nan Đà dường như đọc kinh để nhắc ta thắng Phan Anh thì phải. Ta phải chú ý mới được.
Tăng Giả Nan Đà lại đọc:
Trí nhân pháp vô ngã,
Phiền não cập nhĩ diệm,
Thường thanh tĩnh vô tướng,
Nhi hưng đại bi tâm.
Trần Năng phát chưởng như gió, nhưng trong tâm lại suy nghĩ theo lời
kinh của Tăng Giả Nan Đà. Ngài giảng: Chỉ có Phật mới bỏ ra ngoài sự
phân biệt giữa ta và người. Vì đã bỏ ra được cái ta và người, thì tự
nhiên sẽ không phân biệt nhiều người, còn đâu là tranh dành, còn đâu
phiền não? Vì vậy tâm hồn mới được thanh tịnh. Tóm lại muốn đạt đến mức
đó phải bỏ ra ngoài cái Ta với Người tức là không tưởng thì mới đưa đến
đai bi tâm.
Trần Năng vừa nghĩ, vừa tự động phát chưởng ra. Nàng thấy tay mình toát
mồ hôi, tanh hôi vô cùng, người khoan khoái nhẹ nhàng. Nàng tỉnh ngộ:
–Thì ra ta chú ý đến Phan Anh đánh ta. Ta chú ý đến đau đớn, tức phân
biệt "Ta" với "Người". Bây giờ không tâm, đi đến vô tướng, thì độc chất
phát ra.
Bịch một tiếng, chưởng của nàng chạm vào chưởng của Phan Anh. Người y lảo đảo bật lùi trở lại, rồi ngã xuống đất.
Từ Khúc Giang ngũ hiệp tới Trưng Nhị đều kinh ngạc không ít. Với bản
lĩnh Trần Năng lúc đầu. Đấu với Trần Nghi Gia, kém hơn một chút. Trần
Năng nghe "Tăng Giả Nan Đà đọc kinh, giác ngộ, áp dụng "Tự Tính không"
đánh bại Nghi Gia. Nàng đấu với Phan Anh, bị trúng Huyền âm độc chưởng.
Tính mệnh nguy hiểm trong chốc lát. Bây giờ đảo ngược lại, dường như
nàng không còn đau đớn nữa. Còn đánh Phan Anh lạc bại.
Phan Anh đứng dậy, điều hòa hơi thở, lại vung chưởng tấng công. Trần
Nghi Gia đứng ngoài, phát chiêu cùng với chồng tấn công Trần Năng. Trần
Năng lùi lại ba bước, phát chưởng đấu với cả hai một lúc. Hai người phối hợp cương, nhu phát chiêu. Trần Năng hít một hơi chân khí rồi vận
"không tâm", vung chưởng đỡ. Chưởng của Nghi Gia thuộc Dương Cương.
Chưởng hướng của Phan Anh thuộc Âm Nhu. Hai chưởng giao nhau với chưởng
lực của Trần Năng. Cả ba người đều bật lùi lại.
Trần Năng bình tĩnh, đã có một chút ý niệm về "không tâm". Nàng quay tròn vung chưởng đấu với cả hai vợ chồng Phan Anh.
Nàng tiếp tục dùng "không tâm" rồi "Đại bi tâm" phát chưởng giao đấu với hai người. Nàng nghiệm thấy mỗi lần hai chưởng chạm nhau đối phương như mất hết kình lực. Vì vậy nàng vừa đỡ đòn, thỉnh thoảng tấn công một
chiêu. Đấu được khoảng năm chục chiêu, đã quen với lối vận khí. Cứ một
chiêu đỡ, nàng có một chiêu tấn công. Có một điều nàng cảm thấy nguy
hiểm là: Công lực của nàng thấp hơn một trong hai người. Mà phải đấu với cả hai một lúc. Công lực nàng cạn dần.
Trần Năng tính toán:
– Trước đại hội Tây hồ, nếu ta gặp một trong hai vợ chồng nay, thì e
rằng chỉ một chiêu họ cũng đánh bại ta. Sau nhờ sư phụ và Đào Sư Thúc
truyền dậy, võ công ta tiến bộ không ngừng. Ta những tưởng rằng mình
đứng đầu trong nữ lưu. Không ngờ hôm nay gặp Trần Nghi Gia, võ công cao
hơn ta một chút. Giữa lúc có thể bị thua, vị Đại Hòa thượng đọc một đoạn kinh Lăng Già, khiến ta tỉnh ngộ, thắng được Nghi Gia. Bây giờ hai vợ
chồng họ đấu với ta. Tuy ngang nhau, nhưng dần dà, công lực ta bị tiêu
hao, ta sẽ bị thua. Ta phải làm sao đây? Dù sao còn Phật Nguyệt đứng
lược trận. Nàng mà ra tay thì khống chế được hai người này.
Bỗng Tăng Giả Nan Đà gõ mõ đọc kinh. Trần Năng nhận ra ngài đọc bài "Bát nhã ba la mật đa tâm kinh":
Quán Tự Tại Bồ Tát,
Hành thâm Bát Nhã Ba la mật đa thời,
Chiếu kiến ngũ uẩn giai không,
Độ nhất thiết khổ ách,
Xá lợi tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc.
Trần Năng ngơ ngác tự hỏi:
– Tăng Giả Nan Đà đọc kinh "Bát nhã ba la mật tâm kinh" lên làm gì? Hôm
trước ngài giảng rằng: Kinh bát nhã ba la mật vượt ra ngoài lời nói, tư
tưởng và tán ngữ. Tự tính như hư không. Không sinh, không diệt là cảnh
giới của "Huệ". Hiển hiện trong nội tâm chúng ta. Bấy giờ đức Thế Tôn
nhập vào Tam muội Chính Giác cực sâu. Cùng một lúc đó đại Bồ Tát Quán Tự Tại đang thực hành Bát Nhã Ba La mật rất sâu xa.
Đoạn trên có nghĩa là: Khi Bồ Tát Quán Tự tại thực hành Bát nhã ba la
mật sâu xa. Ngài soi thấy rằng có năm uẩn. Ngài nhận thấy năm uẩn đó
không có