Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329435
Bình chọn: 7.00/10/943 lượt.
g: Khi đã bỏ ra ngoài sắc tướng thì
làm gì có Niết Bàn, cũng chẳng có Phật nữa, phải xa lìa những cái ngộ
giác ngộ mình đạt được. Coi có, và không đều như nhau. Như thế mới xa
lìa được cái sống, cái chết tức đạt tới "Vô đẳng chính thượng chính
giác" tức thành Phật vậy.
Nàng vừa nghĩ, vừa bỏ hết tất cả kình lực, cứ thuận tay phát chưởng.
Chưởng phong vù vù phát ra, nhưng nhu hòa. Bộp một tiếng, Phan Anh bay
bổng lên cao, rơi xuống bụi cây. Bộp một nữa Trần Nghi Gia bắn ra xa đến ba trượng, rơi xuống đất. Hai người nằm im một lúc, rồi mới từ từ ngồi
dậy.
Vợ chồng Phan Anh mặt tái nhợt, nói:
– Hùng phu nhân. Người không phải người nữa rồi. Võ công của ngươi trên
đời ta chưa từng nghe qua. Nội công của người dùng là nội công gì vậy?
Trần Năng tuy là gái. Nhưng chí khí như nam nhi, nàng thản nhiên chỉ vào Tăng Giả Nan Đà nói:
– Chưởng pháp, võ công của tôi, do sư phụ tôi là Khất Đại Phu đất Lĩnh
Nam truyền dậy. Phan phu nhân, lúc đầu đấu chưởng với phu nhân, tôi hơi
kém một chút. Sau nhờ Phật gia đây dậy mấy câu, tôi thắng được phu nhân. Rồi cũng nhờ Phật Gia đây dậy mấy câu nữa, tôi thắng được hai vị. Phan
phu nhân, phu nhân đừng buồn. Tôi đi từ Lĩnh Nam sang Trung Nguyên, chưa có nữ lưu nào thắng được chưởng của tôi. Mà phu nhân hơn tôi một chút
thì phu nhân là người võ công cao nhất trong nữ lưu thiên hạ rồi.
Phan Anh cùng vợ nhìn nhau hội ý, rồi phát chưởng tấn công Phật Nguyệt.
Phật Nguyệt kinh hoảng tung Hàn Tú Anh sang phía Hồ Đề. Nàng phát chưởng chống lại. Thuận thế nhảy lui ba bước để hóa giải kình lực của chúng.
Vợ chồng Phan Anh chỉ chờ có thế, họ nhảy lại chụp Hồ Đề, Hàn Tú Anh. Hồ Đề ôm Hàn Tú Anh nhảy lùi vào giữa đàn cọp. Song cái chụp của Nghi Gia
làm mất tấm khăn che mặt của bà.
Đàn cọp thấy chúa tướng bị tấn công. Chúng gầm lên một tiếng rúng động
trỗi dậy. Hơn mười con nhảy đến vồ vợ chồng Phan Anh. Vợ chồng Phan Anh
kinh hoảng, nhảy lùi lại phía sau Tăng Giả Nan Đà núp.
Tấm vải che mặt của Hàn Tú Anh bay ra. Mọi người đều kêu "Ồ" lên một
tiếng. Vì từ đầu, người ta chỉ thấy lưng thon thon, vai mảnh khảnh, dáng người thướt tha của bà, chứ chưa thấy mặt. Bây giờ mặt bà không còn che vải, thực là đẹp tuyệt thế. Tuổi bà đã trên năm mươi, nhưng mới nhìn
qua tưởng chỉ khoảng ba mươi là cùng.
Trần Năng đặt bà xuống cạnh Phật Nguyệt, đề phòng Phan Anh ám toán.
Nàng đến trước Tăng Giả Nan Đà quì xuống lạy bốn lạy:
– Sư phụ! Sư phụ đến đây từ hồi nào? Nhờ sư phụ chỉ dậy, để tử mới cứu được Hàn Thái Hậu.
Tăng Giả Nan Đà cười tủm tỉm, nét mặt ông hiền hòa, từ bi:
– Bần tăng tới từ chập tối. Trần tí chủ, thí chủ có duyên với Phật pháp. Ngộ tính của thí chủ cực cao. Thí chủ biết chuyển từ lời lẽ vào với võ
công dương cương đầy sắc của Lĩnh Nam. Huyền diệu! Huyền diệu!
Ông tiếp:
– Hùng phu nhân! Thiền công nhà Phật đặt căn bản trên kinh Kim Cương,
Lăng Già, Bát Nhã ba la mật tâm kinh. Phàm khi xử dụng, phải để tâm
trong sáng. Địch mạnh, mặc địch mạnh. Địch hung dữ mặc địch hung dữ. Tâm tư bình thản, coi thế cuộc như "hư không hoa". Đến Niết Bàn, cũng không còn nữa. Thế là đi vào đến cửa Bồ Đề. Trong nhà Phật gọi là "Vô Thượng
Chinh Đẳng Chính Giác". Hôm nay cơ duyên đưa đến. Phu nhân luyện được
thiền công. Khi xử dụng phải lấy từ bị làm gốc. Hồi nãy, biết mình bị
trúng Huyền âm độc chưởng, phu nhân dùng Lĩnh Nam chỉ muốn giết Phan
công tử. Sát nghiệp nổ dậy, tức là "Sắc tướng". Phàm có "Sắc tướng" là
có "ngã tướng". Có nhân tướng có thì phải nhiều nhân tướng, thành "chúng sinh tướng". Vì vậy lực không ra suýt nữa bị hại. Xin phu nhân chú ý
cho.
Trần Năng kính cẩn bái tạ.
Tăng Giả Nan Đà móc ra một tập sách mỏng, nói tiếp:
– Bần tăng mới dịch kinh Kim Cương. Lăng Già, Bát Nhã ba la mật tâm kinh sang Hán Văn. Xin tặng Hùng phu nhân, làm duyên.
Trần Năng kính cẩn nhận bỏ vào túi.
Khúc Giang Ngũ Hùng và Trường Sa Tam Anh thấy Trần Năng xuất hiện cùng
Hồ Đề, Phật Nguyệt đem theo đàn cọp, beo có ý lo ngại. Bây giờ thấy họ
xưng người Lĩnh Nam mới yên tâm.
Hồ Đề quen mặt tất cả. Nàng đi một lượt, giới thiệu từng người với nhau.
Trần Nhất Gia hỏi Trần Năng:
– Hùng Phu Nhân! Phu nhân là đệ tử của Khất Đại Phu, Trần tiên sinh đó
sao? Hèn gì Phục Ngưu Thần Chưởng của phu nhân biến ảo khôn lường. Theo
ngu ý dường như phu nhân có chế biến thêm vào. Bởi Trần tiên sinh chỉ
biết có 16 chưởng, chứ không đủ 36 chưởng như phu nhân xử dụng. Lão già
nầy mắt kém, nhận không ra, xin phu nhân chí cho. Không biết gần nay
tiên sinh có được khỏe mạnh không?
Trước kia, Trần Năng thường nghe sư phụ nói về Trần Gia ngũ hiệp ở Khúc
Giang. Ngài nói rằng giữa ngài với họ là chỗ thâm tình huyết tộc. Họ
dưới ngài một vai. Nghe Trần Nhất Gia hỏi, nàng vội tới làm lễ:
– Đại sư huynh. Tiểu muội Trần Năng xin tham kiến năm vị sư huynh. Sư
phụ tiểu muội vẫn khỏe. Người nhắc đến các vị luôn. Hồi nầy người chuyên chú về y học nhiều hơn. Còn về Phục Ngưu Thần Chưởng, quả người chỉ
biết có mười sáu chiêu. Sau Đào sư thúc của phu quân muội tìm được bộ
Văn Lang vũ học kỳ thư, trong đó ghi
