XtGem Forum catalog
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329522

Bình chọn: 10.00/10/952 lượt.

ưng quen mặt, nên không tấn công. Thôi bỏ qua truyện nầy.

Trần Nhất Gia hỏi Trưng Nhị:

– Trưng cô nương, chẳng hay Đặng Thi Sách và phu nhân có được mạnh khỏe

không? Cách nay mấy năm, tôi đã được gặp Đặng đại ca, bàn truyện phục

hồi Lĩnh nam đến hai đêm hai ngày. Đặng đại ca hùng tâm, đại lược, khiến anh hùng bốn phương đều qui phục.

Trưng Nhị tường thuật tất cả những biến chuyển vừa qua cho Trần Nhất Gia nghe. Nàng kết luận:

– Trần Kim Bằng tiên sinh là bác của các vị. Vì giữ trong người giữ di

chiếu phục quốc của An Dương Vương. Người phải cải tên Nghiêm Bằng. Võ

công Khúc giang, người dấu không dạy cho con. Trần Tự Sơn chỉ biết sự

thực khi thân phụ qua đời, truyền di vật cho mà thôi.

Năm anh em Khúc Giang Ngũ hùng nghe truyện, nước mắt chan hòa. Trần tứ Gia thở dài:

– Bá phụ làm việc quá kín đáo. Hồi người bỏ đi. Chúng tôi tìm khắp nơi

mà không thấy. Ai ngờ người cải tên họ, làm quan với Trường Sa Vương.

Bấy lâu nay, chúng tôi hằng chống Lĩnh Nam Vương. Có ngờ đâu, ngài lại

là anh họ mình.

Trưng Nhị nói với Hàn Tú Anh:

– Bá mẫu, chúng tôi đối với Nghiêm Đại ca như tình ruột thịt. Chúng tôi đến đây cứu bá mẫu. Xin bá mẫu đừng sợ hãi.

Hàn Tú Anh cất tiếng ôn nhu hỏi:

– Nghiêm Sơn mang quân đánh Thục, đã xong chưa?

Trần Năng đáp:

– Nghiêm vương Quang Vũ bắt giam. Không chừng giờ này bị giết rồi cũng

nên. Sở dĩ Vương bị hại do Mã thái hậu khích Quang Vũ. Cháu đề nghị bá

mẫu cần xuất hiện. Trước là mẫu tử cốt nhục trùng trùng. Sau là hóa giải "nghiệp chướng" giữa Kiến vũ hoàng đế với Trần Đại ca. Có như vậy mới

tránh được một trận giặc kinh hồn động phách giữa Lĩnh Nam với Trung

Nguyên.

Tăng Giả Nan Đà nói:

– Trưng thí chủ nói đúng. Thái hậu ơi! Chiến tranh, biết bao nhiêu người chết. Biết bao nhiêu người tan nhà nát cửa. Thái hậu cần về Lạc Dương

gấp. Nếu chậm e không kịp. Công chúa Vĩnh Hòa vẫy quận chúa Chu, Triệu. Cả ba đến trước mặt Hàn Tú Anh quì xuống, rập đầu lậy:

– Kẻ hạ thần là công chúa Vĩnh Hòa thuộc giòng Cảnh Thủy hoàng-đế, và

hai quận-chúa thuộc giòng Triệu công, Tần công, bái kiến Thái-hậu. Kính

chúc Thái-hậu trường thọ an khang.

Hàn Tú Anh vẫy tay nói:

– Công-chúa thuộc giòng Cảnh-Thủy hoàng-đế à? So vai vế thì là vai chị

Quang-Vũ. Người coi ta là thím cũng quí rồi. Việc gì phải dùng danh xưng thái-hậu, công-chúa, mất thân mật.

Giọng bà nhu mì, nhẹ nhàng. Bà cầm tay công-chúa Vĩnh Hòa, ngắm nhìn một lúc rồi nói:

– Cháu giống mẫu thân cháu như hai giọt nước vậy. Ta ở Quế-lâm, nghe tin phụ hoàng tuẫn quốc. Xích Mi định cưỡng bức mẫu hậu cháu. Mẫu hậu cháu

đã thung dung đập đầu vào cột đá. Ta đau xót vô cùng.

Vĩnh Hòa nước mắt chan hòa hỏi:

– Thái-hậu cũng biết mẫu hậu cháu sao?

Hàn Tú Anh vuốt tóc nàng nói:

– Chúng ta là sư tỷ, sư muội. Mẫu hậu cháu là sư tỷ, lớn hơn ta một

tuổi. Ta là sư muội. Chúng ta nổi tiếng Tương-giang song-hậu. Chơi với

nhau từ tuổi hoa niên. Cùng xinh đẹp như nhau. Chúng ta học đàn, học hát một thầy. Cả hai đều mơ ước lấy được người chồng văn nhân nhu nhã.

Nhưng rồi tai vạ xẩy đến. Gia đình suy xụp, chúng ta rơi vào kỹ viện.

Với tài sắc chúng ta, chẳng bao lâu danh tiếng truyền khắp nước. Một

ngày kia thân mẫu cháu gặp văn nhân từ xa, ngưỡng mộ tìm đến. Chàng bỏ

tiền chuộc mẫu thân cháu ra khỏi kỹ viện. Hai người như bóng với hình.

Tình yêu nồng thắm khi du ngoan trên sông, ngắm trăng. Chàng làm từ,

nàng hát. Khi lên núi hái hoa, thổi tiêu. Cả thành Trường-sa đều biết

tiếng. Thanh thiếu niên nam nữ ai cũng ước được mối diễm tình như vậy.

Chàng bỏ tiền, xây một ngôi nhà bằng đá ở ngoại thành Trường-sa. Trong

vườn trồng trăm thứ hoa thơm cỏ lạ. Tính sư tỷ của ta thích hoa đào.

Chàng trồng hơn nghìn cây đào quanh nhà. Dân chúng gọi căn nhà của hai

người là Đào-hoa trang. Ngày nay tên đó đổi là Đào hoa thôn.

Bà ngưng một lúc, mơ màng ôn lại truyện cũ rồi tiếp:

– Hạnh phúc được hai năm, thì chàng nói thực: Chàng họ Lưu tên Huyền.

Đương kim thế tử của Trường-sa Định-vương. Sau này sẽ kế nghiệp cha,

trấn thủ Trường-sa. Sư tỷ ta khóc hết nước mắt. Ngươi có biết tại sao

không?

Công chúa Vĩnh Hòa đáp:

– Chắc mẫu hậu cháu, không thích làm vương phi.

Hàn Tú Anh lắc đầu:

– Sai rồi! Nguyên giữa chị em chúng ta có mối thù với Trường-sa Định vương.

Công-chúa Vĩnh Hòa, cùng mọi người đều bật lên tiếng kêu ngạc nhiên:

– Ủa?

Hàn Tú Anh thở dài:

– Sư tỷ của ta, tức mẫu hậu cháu họ Chu tên Mẫu Đơn. Thân mẫu bà có sắc

đẹp tuyệt thế. Một ngày kia, Trường-sa vương trông thấy. Ông say đắm như điên, như khùng, mưu cướp lấy. Bọn quan lại dưới quyền tâng công, vu

cho thân phụ nàng mưu phản. Chúng đem quân vào nhà. Đào được nhiều gươm

đao ở vườn, khép tội, giết ông, bắt bà nộp cho Trường-sa vương. Bà treo

cổ tự tử. Chính vì vậy chúng ta mới bị lọt lầu xanh.

Câu truyện càng ngày càng đi vào chi tiết bi thảm. Khiến mọi người đều im lặng theo dõi. Hàn Tú Anh tiếp:

– Truyện tình lãng mạn của hai người đến tai Trường-sa vương. Vương nổi

giận lôi đình. Ông triệu hồi thế-tử ra điều kiện quyết liệt. Thế tử phải chọn một trong hai: Mộ