Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329301
Bình chọn: 10.00/10/930 lượt.
ư phụ! Tại sao vậy?
– Bần tăng chỉ giảng Phật pháp cho thí chủ mà thôi. Còn giác ngộ tự
chính thí chủ. Thí chủ hãy bỏ hết Ngũ uẩn, trở lại với con người mình.
Con người mình không còn gì nữa, thì Phật sẽ đến ngay trong tâm thí chủ.
Những lời đối đáp giữa Tăng Giả Nan Đà với Phật Nguyệt ngày càng cao xa, khiến quần hào ngồi đó bị lôi kéo, say xưa, không biết rằng trời sáng
lúc nào. Đoàn Thần hổ, Thần báo, nằm ngủ ngáy vang như sấm. Chim trời
thức giấc, hót líu lo chào mừng bình minh và muôn hoa. Trần Năng chấp
tay:
– Như hồi nãy, đệ tử đấu với Phan tiểu vương gia và phu nhân. Sư phụ
nhắc đệ tử "Chí bất đắc hữu vô" đệ tử "không tâm" thì kình lực cũng
không. Hóa giải hết kình lực của Phan phu nhân, nên phu nhân mới bị
thua. Rồi sư phụ nhắc "Nhi hưng đại bi tâm" trong cái "không tâm" của
nhà Phật, lòng đại bi đối với chúng sanh phải rộng như biển. Thì trong
cái không lại hiện cái có đúng như kinh Bát Nhã nói "Sắc tức thị không,
không tức thị sắc. Sắc bất dị không, không bất dị sắc". Đệ tử áp dụng
vào chuyển chân khí, thắng được Phan tiểu vương gia và phu nhân. Đó là
chẳng qua đệ tử "Trực chỉ nhân tâm, kiến tính của mình mà thấy Phật
tính". Có phải thế không?
Tăng Giả Nan Đà nhìn Trần Năng:
– Hùng phu nhân tuy nghe ít, mà giác ngộ nhiều. Niết bàn đối với phu
nhân không xa. Bây giờ bần tăng trở lại với Ngũ uẩn. Ngũ uẩn là năm thứ
nó che mất tính giác ngộ của chúng sinh, khiến chúng sinh bị giam trong
kiếp luân hồi. Ngũ uẩn là: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức. Tại sao bần tăng lại đen? Tại sao Hàn thái hậu với công chúa Vĩnh Hòa trắng? Tại sao
Hùng phu nhân với cô nương da lại hồng? Đó là những cái hình thể của
chúng ta khác nhau.
Hàn Tú Anh lên tiếng:
– Giữa chúng tôi với công chúa tuy da trắng giống nhau, thế mà chúng tôi vào trong lăng này, mỗi người có một tâm khác nhau. Cái đó gọi là gì?
Xin đại Sư giảng cho.
Tăng Giả Nan Đà nhìn Thái Hậu với vẻ thương xót:
– Cái đó gọi là Vedana, dịch sang tiếng Hán là Thọ. Đối với cảnh lăng
này, Thái hậu tới nay tế lăng, nhớ đến Tiên đế khi xưa giả làm văn nhân
đến gặp thái hậu. Rồi hiển hiện lên cảnh sống hạnh phúc ở Đào gia. Rồi
cảnh Thái hậu bị đem vào rừng giết, lưu lạc xuống Quế Lâm, xa hai Thế
tử, xa tiên đế. Còn Công chúa tới đây tế lăng, quì xuống khóc, nhớ lại
ông chú mình xưa là Trường Sa vương, bị giết. Cảm thương sự nghiệp nhà
Đại Hán, nhớ đến Cảnh Thủy Hoàn Đế, nhớ đến Thái phu nhân, thì lòng vừa
lo, vừa hồi hộp, vừa hy vọng. Những cảm quan khác nhau như vậy gọi là
Thọ. Còn trong lăng nay, chúng ta nhận ra hình thể của Khúc Giang Ngũ
Hiệp, Tượng quận Tâm Anh, người người khác nhau cái đó gọi là Sanjina,
dịch sang tiếng Hán là Tưởng.
Dưới ánh bình minh, tiếng Tăng Giả Nan Đà nói sang sảng như tiếng
chuông, khiến mọi người bị lôi kéo theo, không còn biết cảnh vật xung
quanh nữa.
Ngài tiếp:
– Nhìn cảnh lăng này, thì Hùng Phu nhân nghĩ cứu xong Hàn thái hậu, cất
quân về chiếm lại Lĩnh Nam. Phan tiểu vương muốn bắt Hàn thái hậu. Công
chúa giận Xích Mi đã giết Cảnh thủy hoàng đế. Tất cả những cái đó gọi là Samskaras dịch sang tiếng Hán là Hành. Còn như trong lăng mộ nay, Trần
Nhất Hiệp phân biệt được nội công, võ công của Hùng phu nhân có những dị biệt, đó là Vijana tức là Thức. Vậy Ngũ uẩn là cái gì? Nó chính là con
người, mỗi con người có Ngũ uẩn hợp thành. Muốn giác ngộ, phải bỏ Ngũ
uẩn trước. Trong kinh Bát Nhã, bần tăng đọc lên ban nãy có câu rằng
"Chiếu kiến ngũ uẩn giai không". Ở đây cộng chung có ba mươi mốt người
mà chỉ Hùng phu nhân giác ngộ, hiểu được, áp dụng vào nội công, thắng
Phan tiểu vương và phu nhân.
Hàn Bạch đưa tay đếm số người rồi nói:
– Đại hòa thượng lầm rồi, chỉ có hai mươi bốn người, kể cả ngài là hai mươi lăm thôi, không tới ba mươi mốt.
Tăng Giả Nan Đà cười:
– Tới 30, với bần tăng là 31.
Trần Nhị Gia đưa tay đếm:
– Nhóm của Công chúa 9 người, nhóm Phan Anh 2 người, nhóm của tại hạ 5 người nữa, cộng lại là 24.
Tăng Giả Nan Đà đưa tay về phía phải, một luồng kình phong nhu hòa thổi
vào bụi cây có Trưng Nhị, Sa Giang núp. Hai người biết bị bại lộ, vội
đứng dậy. Trưng Nhị bước đến trước mặt Tăng Giả Nan Đà chắp tay:
– A Di Đà Phật! Đệ tử ẩn thân ở nay, được nghe lời giảng cao siêu của Đại Sư, thực muôn vàn cảm tạ.
Nàng hướng vào mọi người:
– Trưng Nhị, người đất Lĩnh Nam xin tham kiến Khúc Giang Ngũ Hiệp và Tượng Quận Tam Anh.
Hồ Đề đi một vòng giới thiệu.
Trần Nhất Gia hỏi:
– Vậy mới là 26 người. Còn năm người nữa ở đâu, xin Đại Sư mời họ ra tương kiến, không biết có được không?
Tăng Giả Nan Đà lắc đầu:
– Không nên. Trong năm người nay, hai người nội công cao thâm không
lường. Một người già, một người trẻ. Lòng dạ từ bi. Ba người nữa thuộc
loại siêu nhân. Họ đến đây trước cả bần tăng. Họ không muốn hiển lộ thân thế thì thôi.
Hồ Đề huýt sáo gọi Thần ưng, ra lệnh cho chúng tìm 5 người Tăng Giả Nan
Đà nói đến. Tần ưng bay lên cao, lượn một vòng, rồi đâm bổ xuống phía
chân đồi. Chúng bay lên kêu ba tiếng.
Hồ Đề nói:
– Năm người thấy bại lộ, đã xuống đồi. Họ là người nhà, Thần