XtGem Forum catalog
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329372

Bình chọn: 9.00/10/937 lượt.

t là giữ ngôi thế-tử, kế nghiệp nhận sắc phong

Vương, phải bỏ Chu Mẫu Đơn. Hai là lấy Chu Mẫu Đơn, thì mất ngôi thế-tử. Phụ hoàng của cháu chọn điều thứ hai.

Bà thở dài:

– Phụ hoàng cháu là người một thứ nòi tình. Ông thản nhiên dọn ra Đào trang ở với Chu Mẫu Đơn.

Truyện tình của hai người vang danh thiên hạ. Kẻ thì chê phụ-hoàng của

cháu hư thân mất nết. Đường đường là thế tử, trái lời cha say mê kỹ nữ.

Ngược lại các danh sĩ Trung Nguyên, không ngớt lời ca tụng mối tình của

hai người. Chính tiên đế nhà ta, nhờ anh bỏ ngôi thế-tử, ngài mới được

lên thay, vẫn cho là anh hành động đúng. Ngài thỉnh thoảng vẫn trốn ra

Đào-trang thăm anh. Ca ngợi hạnh phúc của anh. Ngài thèm được mối tình

lãng mạng như vậy, tuy không nói ra.

Khi tiên đế gặp ta rồi cùng ta quyến luyến, phụ thân cháu khuyên tiên-đế hãy trở về với ngôi thế-tử. Đợi sau khi phụ vương qua đời, bấy giờ đi

tìm tình yêu cũng chưa vội. Nếu như tiên-đế bắt chước anh, khiến phụ

vương đau buồn thành bệnh. Cả hai anh em trở thành những đứa con bất

hiếu. Tiên-đế nghe lời khuyên của anh, trở về yên vị giữ ngôi thế-tử.

Công chúa Vĩnh Hòa gật đầu:

– Phụ hoàng cháu thực là người đa tình.

Bà tiếp:

– Phụ hoàng cháu là người tài kiêm văn võ, nhưng nhất tâm chỉ biết có

mẫu thân cháu mà thôi. Cho đến khi Vương Mãng cướp ngôi. Người dấy binh

giết Vương Mãng, lên ngôi Hoàng-đế, hiệu là Cảnh-Thủy. Người có ba người em kết nghĩa, lớn nhất tên Lý Điệt, thứ nhì tên Chu Huy, thức ba tên

Xích My. Người phong tước công cho cả ba. Giao cho Lý Điệt chức Tư-đồ,

Chu Huy chức Tư-không, Xích Mi chức Tư-mã. Quyền trong thiên hạ giao cho ba em. Nhưng nào ngờ, Xích Mi say mê mẫu hậu ngươi. Y tìm cách lân la

gần gũi. Mẫu hậu ngươi chống đối. Biết truyện bại lộ, khó toàn mạng. Y

nổi loạn giết ba người anh kết nghĩa. Cướp vợ của nghĩa huynh. Mẫu hậu

ngươi quyết tự tử để bảo toàn danh tiết.

Trần Năng hỏi:

– Tâu thái-hậu! Tại sao Phan Sùng lại có tên là Xích Mi?

Hàn Tú Anh đáp:

– Y xuất thân chưởng môn phái Trường-bạch. Phái này luyện Huyền âm độc

chưởng. Người nào công lực đạt tới độ tối cao, râu tóc đều hóa đỏ hết.

Phan Sùng võ công cực cao. Râu tóc y đỏ hoe. Người đời gọi y là Xích Mi.

Trần Năng hỏi Phan Anh:

– Phan tiểu vương gia. Dường như người nào trúng Huyền âm độc chưởng thì cách ngày lên cơn đau đớn không bút nào tả xiết. Sau 7 lần 7 là 49

ngày, kiệt lực mà chết. Có đúng thế không? Đệ tử phái Trường-bạch, luyện độc chưởng cũng thế. Hàng năm phải có thuốc giải của chưởng môn phát

cho nếu không cũng đau đớn mà chết. Vì vậy đệ tử phải tuyệt đối trung

thành. Nếu không thì không có thuốc giải, sẽ chết trong cơn đau đớn. Vậy bây giờ ai là chưởng-môn phái Trường-bạch?

Phan Anh nói:

– Tôi không biết cách chế thuốc giải. Từ khi Tiên phụ tạ thế. Trong bản

phái chỉ còn một người biết chế thuốc giải là Thái sư phụ Mao Đông Các.

Không biết giờ này người qui ẩn ở đâu. Hàng năm tôi phải về tổng đàn bản phái, nhận thuốc giải.

Trần Năng cười:

– Bây giờ thì Huyền-âm độc chưởng không còn mối lo nữa. Tôi đã học được

Thiền-công. Nếu luyện tập trong một thời gian ngắn nữa. Tôi có thể dùng

Lĩnh-nam chỉ, vận Thiền công trị Huyền-âm độc chưởng cho người khác.

Nói rồi nàng vận chân khí Không tâm, Vô-tưởng theo kinh mạch. Phóng chỉ

vào gốc cây. Xùy một tiếng, gốc cây lủng lỗ sâu đến hơn đốt ngón tay.

Hàn Tú Anh ngồi mơ màng nghĩ đến mối diễm tình năm xưa của bà với

Trường-sa vương. Mới ngày nào, yêu yêu, thương thương, nhớ nhớ. Bây giờ

kẻ nằm dưới mồ này. Người ngồi đây. Đúng như Tăng Giả Nan Đà nói: Đời là Vô-thường.

Công chúa Vĩnh Hòa hỏi tiếp:

– Tâu thái-hậu, thế còn truyện của thái-hậu?

– Vì phụ hoàng ngươi bỏ ngôi thế-tử ra Đào-gia ở, nên khi Trường-sa

vương băng hà, người em thứ, tức tiên-đế lên ngôi Trường-sa vương. Lúc

đó tiên-đế đã có vương phi, mỹ nữ, nhưng không có con. Ta ở kỹ viện được ba năm. Một buổi chiều, nhàn du dạo chơi Tương-giang, gặp văn nhân đang chèo đò. Chàng thấy ta ngây người ra nhìn, làm một bài từ ca tụng sắc

đẹp của ta. Ta cảm động, ngâm bài từ của chàng. Từ đấy chàng với ta

thường gặp nhau. Chàng kể rằng quê ở Nam-dương. Tới Trường-sa theo học,

định lập nghiệp bằng khoa cử. Chúng ta bí mật gặp nhau một thời gian.

Tình yêu như trái cây chín, nó phải rụng. Đã đến lúc chúng ta không xa

nhau được nữa. Ta rời kỹ viện, đến Đào-thôn ở với sư tỷ Chu Mẫu Đơn.

Hàng ngày chàng vào thành học, chiều trở về nhà. Chúng ta sống những

ngày hạnh phúc nhất trên thế gian.

Sau ba năm, chúng ta có hai đứa con. Đứa lớn tên Lưu Diễn, đứa nhỏ tên

Lưu Tú. Ta muốn dời đi nơi khác sống. Vì sợ hai đứa con lớn lên, biết mẹ là kỹ nữ, chúng sẽ khổ sở lắm. Ta đem ý ấy nói với chàng. Chàng cương

quyết không chịu. Ta nói thế nào cũng không được. Một hôm ta cho con

hầu, theo chân chàng vào thành Trường-sa, hầu biết nhà thầy dạy của

chàng. Ta dự định tìm đến thầy, nhờ ông khuyên chàng. Tỳ nữ theo dõi cả

buổi, trở về nói rằng chàng chính là Trường-sa vương. Ta nghe mà nghẹn

cả người. Ta không tin, đích thân dò theo, quả nhiên đúng.

Trở về Đào-tran