Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329412
Bình chọn: 7.5.00/10/941 lượt.
đủ ba mươi sáu chiêu Phục Ngưu Thần chưởng, cả cương lẫn nhu, người mang ra dậy cho tiểu muội.
Trần Nhất Gia vuốt râu cười:
– Khất Đại Phu không phải người thường! Thúc phụ đã thành một Tiên ông
rồi. Này tiểu muội, ta thấy vừa rồi tiểu muội xử dụng thứ nội công kỳ
lạ, phải chăng nội công Âm Nhu của phái Long Biên? Có điều nội công Âm
Nhu của tiểu muội thì chính đại quang minh. Chỉ dùng để thắng người chứ
không giết người, thế là thế nào?
Trần Năng khâm phục:
– Sư phụ muội thường nói sư huynh kiến thức quảng bác thiên hạ. Vừa rồi, muội xử dụng nội công Tản Viên đấu với Phan phu nhân, hơi kém thế. Sau
được Phật Gia dậy muội mấy cây huyền diệu của Phật Pháp, muội mới thắng
được Phan phu nhân. Thiền công của nhà Phật, tuy đánh người mà không làm hại người.
Trần Nhất Gia liếc nhìn Tăng Giả Nan Đà nói:
– Đúng như vị Phật gia dậy. Tiểu muội có duyên với Phật pháp, nên ngài
đọc những câu "quyết", mà tại nay có bấy nhiêu người, không ai hiểu gì
cả. Duy mình tiểu muội hiểu, đem áp dụng mà thành công. Với bản lĩnh đó, hiện giờ tiểu muội không thua gì bọn ta nữa rồi.
Trần Nghi Gia nghe Trần Nhất Gia nói truyện với Trần Năng mới rõ những
gì đã xảy ra trong khi mình đấu với nàng. Y thị thở dài cúi đầu xuống
thất vọng.
Phan Anh nhìn vợ hội ý:
– Thôi rồi, thế là việc cứu mẫu thân coi như hư vô.
Hai người vung kiếm lên cổ tự tử.
Ánh kiếm lóe lên, mọi người định can thiệp, nhưng không kịp. Tăng Giả
Nan Đà cầm sợ giây, tay rung một cái. Sợ giây như con rắn, mổ vào thanh
kiếm của hai người. Kiếm bay vọt lên cao cắm vào cùng chỗ với mấy thanh
đao kiếm của bọn Trương Linh.
Hàn Bạch nói:
– Phan tiểu vương gia! Ngươi đừng tự tử làm gì. Ta hứa sẽ cứu mẫu thân ngươi. Hàn mỗ xưa nay chưa sai hẹn bao giờ.
Phan Anh đến trước mặt Tăng Giả Nan Đà thụp xuống đất lậy:
– Tăng Giả Đại Sư, đa tạ Đại Sư cứu mạng.
Tăng Giả Nan Đà khoan thai nói:
– Phan thí chủ. Cách đây bốn tháng, bần tăng có duyên hội ngộ với thí
chủ tại hồ Động Đình. Bần tăng đã đem Phật Pháp giác ngộ thí chủ rằng:
Dục tính con người ta vốn không bờ bến. Người được một đồng lại muốn một trăm. Lúc được một trăm, lại muốn hàng vạn hàng triệu. Khi người ta làm một chức lại nhỏ, thì muốn làm đến Huyện lệnh. Được Huyện lệnh lại muốn làm Thái thú, thứ sử. Tới Thứ Sử thì mong được tước Hầu, tước công.
Được tước công lại muốn làm Hoàng Đế. Con người bị ba mối tham, sân, si; bị ngũ uẩn che mất ánh sáng giác ngộ. Cứ suốt đời chạy theo mãi, không
bao giờ cùng, thực lao tâm khổ tử khôn cùng. Sao bằng buông hết tất cả,
thản nhiên, tiêu dao, có phải sung sướng biết mấy không?
Câu nói của Tăng Giả Nan Đà, mọi người đều không hiểu, vì nó không ăn
nhập vì hoàn cảnh Phan Anh. Phan Anh bắt Hàn Thái Hậu với mục đích cứu
mẹ, mà vị Phật Gia nay lại nói đâu đầu những gì tham, sân, si? Nhưng
Tăng Giả Nan Đà vừa dứt lời Phan Anh mặt tái nhợt.
Trần Nghi Gia lo sợ đánh trống lảng:
– Đại sư vừa dậy đệ tử Ngũ uẩn. Đệ tử ngu tối, không hiểu Ngũ uẩn là gì. Dám xin Đại Sư thương xót mà giảng cho.
– A di đà Phật. Xích phu nhân hỏi vậy là phải. Để bần tăng giảng cho phu nhân nghe. Ngũ uẩn là năm thứ tích tụ lại của con người và của chúng
sinh. Ngũ uẩn che lấp mất ánh sáng trí tuệ, khiến cho chúng sinh u mê,
luân hồi vô cùng.
Phật Nguyệt hỏi:
– Sư Phụ! Sư phụ chưa giảng cho đệ tử biết luân hồi là gì, thì làm sao đệ tử hiểu được Ngũ uẩn?
Từ hôm gặp Tăng Giả Nan Đà đến giờ, Phật Nguyệt gần ngài nhiều nhất.
Nàng được hưởng ân huệ thuyết pháp của ngài luôn. Song hôm nay lần đầu
tiên nghe đến chữ luân hồi, nàng nêu thắc mắc. Tăng Giả Nan Đà khoan
thai giảng:
– Phật Nguyệt thí chủ quả tinh minh. Luân hồi tiếng Phạn là Samsara. Bần tăng dịch là luân hồi. Luần là bánh xe, hồi là trở về. Luân hồi là cái
bánh xe quay vòng, thì bất cứ cái lăn của bánh xe nào cũng trải qua
nhiều vị trí, từ vị trí cao nhất, vị trí ngang, đến vị trí thất nhất.
Sau khi quay hết một vòng, cái lăn lại trở về vị trí cũ. Đấy đại để luân hồi là thế. Các động vật chia làm sáu loài: Cao nhất tiên rồi tới thần, rồi tới người. Cõi người là cõi trung bình. Thấp hơn cõi người là địa
ngục, ngạ quỉ, súc sanh.
Đó là sáu cõi. Con người cứ như bánh xe, nay cõi nay, mai cõi khác. Kiếp này là Tiên, không lo tu hành khi hưởng hết phúc, cũng bị chết, đẩy vào cõi thần, người, địa ngục, ngạ quỉ hay súc sanh.
Phật Nguyệt suýt xoa:
– Phải rồi, vì vậy Phật Thích Ca mới bỏ ngôi Thái tử để đi tu. Hầu tìm lấy con đường giải thoát khỏi sáu cõi.
Tăng Giả Nan Đà mỉm cười:
– Thí chủ hiểu mau quá, nói đúng quá. Muốn thoát khỏi sáu cõi luân hồi phải tìm đường tu thành đạo, hết luân hồi, hết khổ não.
Phật Nguyệt chăm chăm nhìn Tăng Giả Nan Đà:
– Khi con người giác ngộ, tu hành, đã hết khổ não một phần. Như sư phụ
nay, không lo, không giận, không phiền, không tham muốn, đã thành một Bồ Tát sống rồi dậy. Sư phụ! Người có thể độ cho đệ tử theo người thành Bồ Tát được không?
Tăng Giả Nan Đà lắc đầu:
– Không bao giờ bần tăng giúp thí chủ thành Bồ Tát, vì bần tăng có giúp cũng không được.
Phật Nguyệt chưng hửng:
– S