Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329403

Bình chọn: 9.5.00/10/940 lượt.

tự tính trong chúng.

Này Xá lợi Phất:

Sắc ở nay là không. Không là sắc.

Sắc không khác không.

Không không khác sắc.

Sắc tức thị là không.

Không tức thị là sắc.

Thọ, tưởng, hành, thức cũng đều như vậy.

Nàng lẩm nhẩm:

– Như vậy chưởng của ta phát ra phải lấy cái "Không tâm" làm căn bản. Đó là "Sắc không khác không". Kình lực ta phát ra "không", song nó lại là

sắc, hóa giải kình lực của vợ chồng Phan Anh. Như thế thì "Sắc" "không"

cùng giống nhau. Ta đánh người, người đánh ta, đều phải coi như không

có. Tự đó đưa đến: Thọ, Tưởng, Hành, Thức cùng giống nhau.

Nàng buông lỏng kình lực. Để tâm trong sáng. Nhàn nhã đưa chưởng đỡ.

Chưởng của nàng ôn nhu, nhẹ nhàng. Chạm vào chưởng của vợ chồng Phan

Anh, dù cương, dù nhu, cũng không thấy rung động.

Phan Anh nhìn vợ. Cả hai cùng phát năm chiêu liền. Trần Năng hời hợt đưa tay đỡ. Năm chiêu điều biến mất.

Tiếng Tăng Giả Nan Đà vẫn vọng lên đều đều:

Xá lợi Phất! Thị chư pháp không tướng,

Bất sinh, bất diệt.

Bất cấu, bất tịnh,

Bất tăng, bất giảm,

Thị cố không trung vô sắc, thọ, tưởng, hành, thức.

Vô nhãn, nhĩ, ty, thiệt, thân ý.

Vô sắc, thanh, hương, vị, xúc pháp.

Vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới.

Vô vô minh, diệc vô vô minh tận,

Vô khổ tập diệt đạo,

Vô trí, diệc vô đắc.

Trần Năng suy nghĩ rất mau:

– Khi xưa Phật nói với Bồ Tát Xá Lợ Phất rằng: Tất cả các pháp đều không có hình tướng. Không sinh, không diệt. Không dơ bẩn, không tinh khiết.

Không tăng không giảm. Cho nên không có sắc, thọ, tưởng, hành thức. Như

vậy không còn phân biệt chiêu thức của ta, của địch nữa.

Thuận tay phát chiêu, nàng phát bừa một chiêu. Vợ chồng Phan Anh ngẩn người tự hỏi:

– Chiêu nầy là chiêu gì ?

Phân tâm một chút. Chưởng Trần Năng đã tới. Cả hai đưa bốn chưởng đẩy

ra. Trần Năng thu chưởng về, biến thành trảo chụp lên vai hai người.

Trảo của nàng thô kệch. Không có tý kình lực nào. Ngón tay nàng dính vào vai hai người. Thì Phan Anh rung động toàn thân. Trên đầu có khói trắng bốc lean. Còn Trần Nghi Gia mặt tái nhợt. Cả hai lùi lại. Mặt nhợt

nhạt. Phan Anh quát lên tay phóng độc chưởng. Trần Nghi Gia rút kiếm

đánh liền mười chiêu. Kiếm quang bao phủ người Trần Năng. Nàng kinh hãi, vọt người lên cao tránh. Nghi Gia đuổi theo, khoa kiếm định chăt chân

nàng. Phan Anh đánh xéo một chưởng trở lên.

Phật Nguyệt đứng ngoài thấy Trần Năng lâm nguy. Nàng rút kiếm vọt người

đi, chĩa vào cổ Nghi Gia. Còn lơ lửng trên không, kiếm của nàng đụng vào phải một vật, kêu choảng một tiếng. Cánh tay nàng tê chồn. Kình lực

mất. Nàng rơi xuống đất. Thì ra Tăng Giả Nan Đà ném một trái tùng vào

kiếm của nàng. Nàng định lên tiếng, thì nghe tiếng một trái trúng vào

kiếm bay bổng lên trời gãy làm bốn mảnh rơi xuống.

Nguyên Trần Năng còn ở trên không. Bị vợ chồng Phan Anh tấn công. Tay

trái nàng phóng chỉ vào thanh kiếm Nghi Gia, kình lực vận theo "cho nên

không trung không sắc, thọ, tưởng, hành, thức". Chỉ chạm vào kiếm, làm

kiếm gãy thành 4, 5 đoạn. Tay phải nàng đẩy một chướng vào chưởng của

Phan Anh. Giữa lúc nguy nan, mắt nàng mờ đi, tai không còn nghe thấy gì, thân cũng như ý tưởng ngất đi. Đúng với câu: "Không có mắt, tai mũi,

lưỡi, thân, ý". Kình lực nhu hòa phát ra mạnh đến long trời lở đất.

Chưởng của nàng đánh vào chưởng của Phan Anh. Người nàng lại bay vọt lên cao. Trong khi ở trên cao. Người nàng bị câu: "Không có sắc, thanh,

hương, vị, súc, pháp. Không có nhãn giới, cho đến không có ý thức giới.

Không có minh, không có vô minh. Không có diệt, không có vô minh diệt.

Như vậy thì không có tuổi già, không có sự chết. Không có khổ, tập,

diệt, đạo. Không có trí, không có đắc, và không có chứng. Bởi vì không

có đắc, người nàng từ từ rơi xuống. Giữa lúc chưởng của Nghi Gia đánh

vào. Bình một tiếng. Nàng trúng chưởng của Nghi Gia. Người nàng hơi rung động. Còn Nghi Gia bay vọt lên cao. Thị ngã ngửa xuống đất. Phan Anh

rút kiếm, đâm vào giữa ngực Trần Năng. Nàng vung tay, kẹp lất lưng thanh kiếm. Phan Anh thấy vậy thì chửi thầm:

– Còn lỏi nay khinh địch. Chết đừng oán ta.

Trong khi Trần Năng tập trung tinh thần, bỏ ra ngoài nhãn, nhĩ, tỵ,

thiệt, thân, ý. Nàng không còn sợ hãi nữa. Tay kẹp cứng thanh kiếm của

Phan Anh. Y dùng hết sức dằng ra, mà không được. Y vận thêm kình lực đẩy thanh kiếm về trước. Thanh kiếm như đinh đóng cột không rung động.

Trần Năng rung động tay một cái. Thanh kiếm gãy làm 7, 8 mảnh. Thuận tay nàng nay các mảnh kiếm vào người Phan Anh. Y kinh hoàng, tung Hành Tú

Anh lên không trung, dùng hai chưởng gạt các mảnh kiếm. Trần Nang tấn

công thêm hai chưởng, y nhảy lùi lại ba bước dỡ. Nàng thuận tay đỡ lấy

Hàn Tú Anh, di chuyển đến trước Phật Nguyệt, trao cho nàng.

Chợt Tăng Giả Nan Đà lại đọc:

Nhất thiết vô Niết Bàn,

Vô hữu niết bàn Phật,

Vô hữu Phật Niết Bàn,

Viễn ly giác sở giác,

Nhược hữu, nhược vô hữu.

Thị như hốt câu ly,

Mâu ni tịch tĩnh quan.

Thị tắc viễn ly sinh,

Thị danh vị bất thủ,

Kim thế, hậu thế tịnh.

Trần Năng nhận ra đoạn kinh nầy vẫn là bài kệ của Đại Huyệ Bồ Tát tán

thán Phật. Tăng giả Nan Đà giảng rằn


XtGem Forum catalog