XtGem Forum catalog
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329632

Bình chọn: 9.5.00/10/963 lượt.

ân. Phật pháp mở rộng

vô bờ bến. Pháp môn nhiều vô kể. Như Phục Ngưu Thần chưởng, vốn chỉ có

dương cương. Vạn Tín hầu chế ra âm nhu. Đó là hai biến hóa. Hùng phu

nhân nghe kinh Phật, bỏ lòng độc ác, chỉ muốn hóa giải ác nghiệp của

Phan phu nhân. Chưởng pháp Tản Viên lại biến ra một pháp mới. Đó là lẽ

"Vô Thường" trong thế gian nầy. Bần tăng mong hai vị không đánh nhau,

giết nhau. Đâu có để tâm vào giúp Hùng Phu nhân? Huống hồ Phan công tử

và Phan phu nhân với bần tăng có duyên gặp gỡ trên hồ Động Đình. Bần

tăng làm sao mà hại phu nhân cho được?

Trần Nghi Gia nổi giận:

– Hòa thượng còn chối cãi ư. Ban nãy chúng ta phóng ám khí giết Hàn Tú Anh, người ra tay cứu y thị. Như vậy tâm thiên vị rồi.

Tăng Giả Nan Đà chắp tay:

– A Di Đà Phật. Hai vị ẩn thân ở đây đã hai năm. Đâu có phải để giết Hàn thái hậu? Mục đích của hai vị ở chỗ khác. Bần tăng đã biết rồi. Hôm nay hai vị ra tay giết Hàn thái hậu. Sát nghiệp nổi lên, vung tay một cái,

có ngờ đâu cái vung tay đó làm cho người ra đau đớn khổ sở. Bần tăng

không thể nào ngồi nhìn nhị vị giết người. Bần tăng chỉ ra tay hóa giải

thôi.

Phan Anh bảo vợ:

– Thôi, không nên nói với cái ông tượng đồng nữa. Nàng lùi lại, để ta đấu với Hùng phu nhân xem sao.

Y vận khí phóng chưởng đánh Trần Năng. Trần Năng thấy kình lực phát ra

âm nhu, giống như chưởng pháp Long Biên. Trong chưởng pháp có mùi tanh

hôi, khiến nàng muốn nôn ọe.

Trần Năng lại vận khí "không tâm" rồi "Đại bi tâm" phát chiêu. Bịch một

tiếng chưởng của nàng chạm vào chưởng của Phan Anh. Nàng cảm thấy luồng

chân khí của Phan Anh nhu hòa, âm độc, hàm chữa sát thủ giống như nội

công của Phương Dung. Nàng kêu lên:

– Ngươi luyện nội công âm nhu với phái Long Biên. Người là người phái Long Biên?

Nội công phái Long Biên thiên về âm nhu, khắc chế với nội công Tản Viên

của Trần Năng. Song Trần Năng lại vận khí theo Thiền Công của nhà Phật,

hóa giải áp lực ngoài vào, làm mất kình lực của Phan Anh.

Phan Anh cười nhạt:

– Ta không biết phái Long Biên, Hổ Biên?

Nội công phái Long Biên thiên về Âm Nhu, khắc chế với nội công Tản Viên

của Trần Năng. Song Trần Năng lại vận khí theo Thiền công của nhà Phật,

hóa giải áp lực của Phan Anh.

Phan Anh cười nhạt:

– Ta không biết phái Long Biên, Hổ Biên quái quỉ gì cả.

Miệng nói y phát chiêu vù vù. Trần Năng vận " không tâm" và "đại bi tâm" chống lại dễ dàng. Trần Nhất Gia nói:

– Trần phu nhân phải cẩn thận. Phu nhân nói đúng đó, giữa nội công của

Phan Anh thuộc phái Trường Bạch với phái Long Biên ở Giao Chỉ có cùng

nguồn gốc. Vì xưa kia Vạn Tín hầu sau khi đánh Hung Nô rồi, để lại một

đệ tử, làm quan với Tần. Vị nầy lấy vợ Trung Nguyên, ở lại lập ra phái

Trường Bạch. Phan Anh là người của phái Trường Bạch.

Hai bên đấu được đến một trăn hiệp nữa. Tự nhiên Phan Anh lùi lại phóng

một chưởng rất thô kệch. Trần Năng vung chưởng đỡ. Bịch một tiếng, hai

chưởng dính với nhau. Trần Năng thấy trong chưởng của đối phương hàm

chứa một mùi tanh cực kỳ khó chịu. Nàng ung dung vận khí " không tâm"

rồi "đại bi tâm" hóa giải.

Bỗng nàng cảm thấy mùi tanh lợm giọng, muốn mửa ra ngoài. Phan Anh thu chưởng lại cười ha hả, giọng điệu khoái trá. Y nói:

– Hùng phu nhân, người trúng phải Huyền Âm Độc chưởng của ta rồi. Người

mau ngồi xếp chân, vận công mới hy vọng thoát khỏi cái chết. Người phải

mở vòng vây. Khi rời khỏi nay, ta trao thuốc giải cho ngươi. Bằng không

người sẽ đau đớn vô cùng. Mỗi ngày lên cơn trong vòng hai giờ. Cuối cùng 7 lần 7 là 49 ngày. Ngươi sẽ chết.

Trần Năng nhìn thấy tay mình biến thành xanh tím, ngứa ngáy khó chịu.

Trần Nhất Gia nói lớn:

– Trần phu nhân phải cẩn thận. Tuy nội công Trường Bạch với Long Biên

giống nhau. Nhưng nội công Long Biên thì đường đường chính chính. Còn

nội công Trường Bạch, đã trộn năm thứ nọc vào, đó là nọc rắn, nọc rết,

nọc bò cạpp, nọc nhện và nọc tằm độc. Ai trúng phải người đau nhức, chết đi sống lại. Muốn chết không được, muốn sống cũng không xong.

Trần Năng bị trúng độc, cánh tay thấy tê tê, ngứa quá. Nàng biết nguy rồi. Bản tính can đảm, nàng quát lớn:

– Đằng nào ta cũng chết. Chúng ra cùng chết với nhau.

Nàng vận khí vào Đơn Điền, rồi truyền ra Đốc Mạch, dẫn tới kinh Tam

Tiêu, phát ra ở huyệt Quan Xung. Nàng điểm đến "véo" một cái vào người

Phan Anh. Phan Anh thấy chỉ lực lợi hại, vội lăn tròn người đi tránh.

Chỉ trúng vào một viên đá. Viên đá bay tung đi.

Trần Năng nghĩ:

– Ta phải dùng võ công thượng thừa, khống chế tên Phan Anh nay, mới mong sống còn.

Nàng phóng chưởng cực kỳ hung bạo đánh Phan Anh. Đánh được bốn chưởng lại thấy Tăng Giả Nan Đà đọc kinh:

Viễn ly ư đoạn thường,

Thế gian hằng như mộng,

Trí bất đắc hữu vô,

Nhi hưng đại bi tâm.

Trong lúc phẫn uất, nàng dùng toàn sát thủ tấn công. Nên những câu kinh

của Nan Đà không lọt vào tai nàng. Chỉ lực nàng phóng ra vi vu. Phan Anh nhảy nhót tránh né. Được một lát cánh tay Trần Năng tê dại dần. Chỉ lực phát ra yếu ớt. Chên khí hỗn loạn.

Tăng Giả Nan Đà lại đọc bốn câu kinh trên một lần nữa. Lần nay Trần Năng đã nghe rõ. Nàng nhớ ngài