Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329465
Bình chọn: 9.5.00/10/946 lượt.
vừa đọc là đoạn đầy trong bài kệ đó.
Thế gian ly sinh diệt câu này ý nói Phật Tổ là Đấng đại giác ngộ thoát
ra ngoài lẽ sinh, tử. Chí bất đắc hữu, vô ngài đã bỏ ra ngoài ngũ uẩn,
không phân biệt ta với người, người với người nữa cho nên dù "có" dù
"không" cũng thế thôi. Tất cả chỉ còn ở ngài một trái tim đại từ đại bi. Nhất thiết pháp như huyễn Ngài giảng phép Phật rõ ràng có, mà không.
Cho nên Phật Giáo không có chỗ khỏi đầu, cũng không có chỗ cùng tận là
thế"
Trần Năng thắc mắc không hiểu sao ngài đọc lên giữa lúc nầy? Hôm đó ta
hỏi ngài, làm thế nào thì "Chí bất đắc hữu vô" được. Ngài bảo cứ "không
tâm" tâm vận khí thì được như thế. Hôm đó ta không tâm vận khí thử, thấy trong lòng khoan khoái vô cùng.
Trần Năng vừa chiến đấu vừa suy nghĩ, rồi trong lúc không tự chủ nàng
vận khí "không tâm", chân khí chuyển vận tự nhiên như không biết đến.
Giữa lúc nàng "không tâm" vận khí, buông lỏng kình lực, tay phát ra
chiêu "Ngưu Tẩu Như Phi". Chưởng của nàng chạm vào chưởng của Nghi Gia.
Không một chút gió nào. Bịch một tiếng, nàng cảm thấy người khoan khoái
vô cùng. Còn Nghi Gia chưởng lực bị mất tăm mất tích. Y thị hoảng sợ
nhảy lùi lại. Cả hai cùng ngẩn người ra suy nghĩ.
Trần Năng phấn khởi:
– Ta vô tình "không tâm" phát chiêu. Kình lực dương cương biến mất, chân khí trong người biến thành một thức chân khí kỳ lạ. Không phải để đánh
đối chủ, cũng không phải để đỡ đối thủ, mà "hóa giải hết kình lực độc ác của đối thủ". Như vậy Phục Ngưu Thần Chưởng, không còn là chưởng pháp
dũng mãnh nữa. Trước đây Vạn Tín Hầu nhân Phục Ngưu Thần Chưởng của
thánh Tản Viên, chế ra ba mươi sáu chiêu cùng mang trên Phục Ngưu Thần
Chưởng. Nhưng vận khí âm nhu, khi phat chiêu hung ác khác thường. Nếu
bây giờ ta dùng tâm pháp của Tăng Giả Nan Đà, Phục Ngưu Thần Chưởng lại
biến thể thành một loại chưởng mới nữa.
Còn Nghi Gia thì ngẩn người ra:
– Lạ lùng thực! Ta đang đấu với y thị. Bỗng nhiên chưởng y thị đổi một
cách kỳ dị, khiến ta thấy như mất hết kình lực. Ta phải cẩn thận mới
được.
Nghĩ rồi Nghi Gia phóng chưởng tấn công tiếp.Trần Năng vận chưởng đỡ.
Lần nầy đã có ý niệm: Nàng chuyển chân khí về Đơn Điền, buông lỏng kình
lực. Trong lòng không gợn chút sưu tư, thuận tay phát chiêu. Chiêu số
của nàng phát ra không có gió. Nghi Gia thấy vậy thì mừng lắm. Y thị
đánh thẳng một chưởng vào giữa ngực Trần Năng. Chưởng phong ào ào đổ
tới. Trần Năng vẫn không tâm, buông lỏng kình lực. Chưởng lực của Nghi
Gia chụp tới, kình lực biến mất tích. Thành ra khi tay thị đụng vào tay
Trần Năng, cảm thấy kình lực biến đi. Thị kinh hoàng, nghiến răng đánh
liền bốn chưởng. Trần Năng vẫn thản nhiên "không tâm" đỡ. Đánh được mấy
chưởng nàng lại nghĩ:
"Hôm ấy Tăng Giả Nan Đà giảng về ứng dụng đại thể tám câu kinh trên
rằng: Khi quán tưởng thế gian nầy bằng trí và bi. Người sẽ thấy nó giống như hoa đớm giữa trời. Không thể nói nó có sinh ra hay bị diệt đi. Vì
cả hai cái có và không đều dùng được. Khi quán tưởng môn vật bằng trí và bi. Người sẽ thấy nó như ảo giác. Ngoài hẳn sự nhận biết của tâm thức.
Cũng không thể nói nó có hoặc không. Vì cả hai đều không dùng được ở
đây.
Muốn đi ra ngoài cái có và không, thì cần nhất để cái tâm trống rỗng.
Khi phát lực, thì chân khí toàn thân cũng đổ ra như sóng biển dồn dập
đánh vào bờ. Sóng tuy nhiều, tuy mạnh nhưng lại là thể lỏng. Không hình
không dạng".
Nàng lại nghĩ:
"Ngài dậy ta không tâm, trong khi kinh nói Đại Bi tâm thế là thế nào?
Vậy thì ta phát chiêu, trong lòng trống rỗng, rồi chuyển chân khí ra tay thử xem".
Nghĩ vậy nàng ra chiêu Thanh Ngưu ư hà vận khí không tâm rồi chuyển Đại
Bi Tâm. Bịch một tiếng, hai chưởng chạm nhau, kình lực Nghi Gia mất hút. Còn bị dư lực Trần Năng đánh vọt lên cao.
Vô tình chỉ mấy câu kinh của Tăng Giả Nan Đà, mà Trần Năng hợp được
Cương, Nhu vào trong một chiêu, khiến Nghi Gia bị thua. Còn ở trên
không, y thị hét lên:
– Chết!
Phan Anh chạy lại đỡ vợ dậy hỏi:
– Có sao không? Cái gì đã xảy ra?
Trần Nghi Gia lắc đầu:
– Không hiểu nữa, dường như y thị có tà thuệt thì phải. Lúc đầu y thị
đấu với em kém thế. Rồi tự nhiên cái người "Đen như đồng" đọc lên mấy
câu quái quỉ gì đó. Khiến cùng một thứ chưởng pháp, y thị biến đổi đi,
làm mất hết kình lực của em.
Y thị quay lại nói với Tăng Giả Nan Đà:
– Nan Đà Đại sư! Trước đây chúng tôi có duyên gặp gỡ Đại Sư trên hồ Động Đình. Chúng tôi không hề vô phép với Đại Sư. Tại sao Đại Sư lại đi giúp địch thủ hại tôi?
Tăng Giả Nan Đà chắp tay:
– A Di Đà Phật tư bi chứng giám cho bần tăng. Bần tăng chỉ đọc mấy câu
kệ, xưa kia Đại Huệ Bồ Tát tán thán Đức Thích Ca Mâu Ni. Mục đích bần
tăng khuyên các vị nên "Rời xa được lẽ sinh, diệt" đến độ "Chí không còn để vào chỗ có, chỗ không", đến trình độ đó, thì đủ vào được Vô thượng
Bồ Đề. Hùng phu nhân có duyên với Phật pháp. Nghe mà hiểu thấu đáo để
huyền diệu của "Tự tính không". Kình lực Dương Cương võ công Tản Viên
biến mất hết. Chí "Bất đắc hữu vô" không còn kình lực sát thủ, mà chỉ
giải "Sắc tướng" trong chưởng pháp của Phan phu nh