Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328853
Bình chọn: 8.5.00/10/885 lượt.
nàng nói thành nĩnh ráo. Chữ cao siêu nàng nói thành cao
thiêu. Từ nội công, đến chiêu số, đều thuộc võ công Tản-viên. Công lực
mạnh không thể tưởng được. Có lẽ cao hơn Phong-châu song quái, Đức Hiệp
nhiều. Chỉ kém Khất đại-phu, Đào Kỳ một chút mà thôi.
Trong đầu óc Trưng Nhị, nảy ra không biết bao nhiêu nghi vấn: Với công
lực, chiêu thứ thế này, thì Á Nương không phải là người học lóm. Có lẽ
bà là đệ tử bản môn. Bà là ai, mà sao mình không biết? Nàng liền lễ phép nói:
– Tiểu bối xin bà cho biết phương danh?
Á Nương không trả lời, vung chưởng đánh nữa. Chưởng không có gió, cũng
không có lực. Chiêu thức rất tầm thường. Trưng Nhị, Trần Năng cùng bật
lên tiếng kêu:
– Ái chà!
– Ối trời!
Nguyên trong phái Tản-viên, có một bài quyền rất thô kệch, trái với
nguyên tắc võ học, gồm 36 chiêu, do tổ sư đời thứ 20 đặt ra. Mục đích để đệ tử môn phái gặp nhau, biết rõ vai vế của nhau:
Á Nương đánh đến nửa chừng, ngưng lại hỏi:
– Các ngươi đã hiểu chưa?
Trưng Nhị biết đây là cao nhân bản phái. Võ công cao hơn cả Nguyễn Thành Công, Đặng Thi Kế nhiều. Nàng nghĩ nát óc, mà không tìm ra bà là ai.
Trưng Nhị lễ phép hơn:
– Xin tiền bối dạy cho ít câu.
Á Nương cười nhạt, hít một hơi, vung chưởng hướng cột buồm. Cột buồm lớn như vậy, gãy đến ầm một cái. Bà cười:
– Các ngươi không nhận được ta ư? Thôi, các ngươi cứ giam ta lại như tù nhân. Ta không thèm nhìn mặt các ngươi nữa.
Trần Năng nói:
– Tiền bối không dạy cho mấy câu, làm sao tiểu-bối hiểu được.
Á Nương cười nhạt mấy tiếng, thủng thỉnh xuống khoang thuyền giam tù nhân. Bà nhắm mắt dưỡng thần.
Trần Năng hỏi Trưng Nhị:
– Trưng Nhị! Tôi mới nhập môn sau. Không biết nhiều về nhân vật bản phái. Bà nầy là ai? Công lực mạnh đến như vậy?
Trưng Nhị đáp:
Trưng Nhị đáp:
– Có lẽ Á Nương vai vế ngang với sư thúc. Giả sử có Trưng Trắc hay Đặng
Thi Sách ở đây, thì họ biết được. Ít ra Á Nương cũng là đệ tử của thái
sư phụ, hoặc của thái sư thúc Lê Đạo Sinh. Hành tung của bà thực kỳ bí.
Bà là người Giao-chỉ, sang đây từ hồi nào, mà làm tỳ nữ cho Xích Mi?
Thực khó hiểu. Tại sao bà ẩn thân ở trong nhà tù Trường-sa?
Khúc-giang ngũ hiệp quan sát hành tung của Á Nương từ đầu đến cuối. Họ
có năm người, nghe rộng, biết nhiều, mà cũng lắc đầu, không hiểu Á Nương là ai.
Trần Tứ Gia nói:
– Tôi Nghi Á Nương chỉ muốn báo cho hai vị biết: Bà là người nhà. Bà
đang làm việc gì bí ẩn, có lợi cho Lĩnh Nam, vì hoàn cảnh, không tiện
nói ra. Vậy các vị cứ giả giam bà như những người khác là hơn hết.
Trần Năng gật đầu:
Trần Nhất Gia hỏi:
– Trưng Nhị! Tại sao cháu biết sào huyệt của Phan Anh trên đảo mà bố trí cuộc bao vây?
Trưng Nhị cười:
– Khi vợ chồng Phan Anh đánh nhau với Trần sư thúc bị thua, y giả tự tử, y là người xảo quyệt. Vì y biết đánh không lại Trần sư-thúc. Hàn
thái-hậu được cứu thoát, thì vợ chồng y khó toàn tính mạng, y phịa ra
chuyện bắt Hàn thái-hậu để cứu mẹ. Y đem chữ hiếu ra làm động lòng
Ngũ-hiệp và Tượng-quận tam anh quả nhiên các vị mắc mưu mà tha cho y.
Trần Tứ Gia gật đầu:
– Tôi nghĩ ra rồi, khi vợ chồng y vung kiếm lên tự tử, cùi chỏ hơi rung
động, đó là chúng giả tự tử, rồi chờ kiếm sát tới cổ thì ngưng lại.
Không ngờ vị Phật-gia ra tay cứu, để cho y hoàn thành việc lừa chúng ta.
Trưng Nhị chỉ Sa Giang nói:
– Không phải mình tiểu-nữ khám phá ra âm mưu của vợ chồng Phan Anh, mà
tiểu sư muội đây cũng khám phá ra. Này nhé Phan Anh nói rằng bắt Hàn
thái hậu để được tước vạn-hộ hầu với một trăm ngàn lượng vàng, rồi sau
khi bị đánh bại y lại nói rằng để cứu mẹ bị tù tại Trường-sa. Mà theo
Tượng-quận tam anh thì không còn một tù nhân nào của đám phản loạn Xích
Mi cả. Cuối cùng vợ chồng y xin cho Á Nương ra khỏi nhà ngục. Á Nương
tuổi chưa tới bốn mươi, Phan Anh tuổi trên ba mươi làm sao có thể là mẹ
con được, nên y giả nhận là tỳ nữ của mẹ để lãnh ra. Tượng quận tam anh
đã biết Á Nương giả câm để mưu đồ một chuyện gì trong thành Trường-sa,
nhưng chưa tìm ra. Vì một lời hứa, các ông để Á Nương ra đi. Kỳ thực Á
Nương là Tiểu Lan. Lúc bọn Phan Anh rời Trường-sa, tiểu nữ cho Thần-ưng
theo dõi. Chính Thần-ưng đã dẫn bọn tiểu nữ tới đây.
Trần Nhất Gia cảm động nói:
– Người ta đồn Trưng Trắc, Trưng Nhị là loại rồng loại phượng quả không
sai. Lưu manh đến như Phan Anh mà cũng không qua mặt được. Bọn Lê Đạo
Sinh đang hùng hổ, làm tôi tớ Mã thái-hậu, chỉ một cuộc xếp đặt, chúng
trở về với Hàn thái-hậu. Nhưng lão phu có đôi lời muốn bàn, Trưng Nhị
phải làm sao để họ trở về Lĩnh Nam, mới vẹn toàn.
Sáng hôm sau, mọi người trở về thành Trường-sa. Trưng Nhị hợp các anh
hùng Lĩnh Nam bàn việc. Nhóm Lê Đạo Sinh không được mời tham dự, bị coi
như thần tử nhà Hán.
Mọi người đề cử Trần Nhất Gia chủ tọa, vì ông lớn tuổi, nổi tiếng đạo
đức nhất. Ông khẳng khái không từ chối, bước lên bàn chủ tọa ngồi. Lê
Chân là người đọc sách, từ trước đến giờ nàng giữ cuốn sổ nhật ký ghi
chép mọi biến chuyển từ khi rời Lĩnh Nam đến giờ. Nàng đứng lên trình
bày chi tiết mọi biến chuyển, cho tới đêm đại chiến trên hồ Động-đình.
Bấy giờ Khúc-giang ngũ-h