Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328684
Bình chọn: 8.00/10/868 lượt.
ột viên thuốc chống độc. Quần thần
nhà Hán phải cúi đầu tuân lệnh Mã thái-hậu.
Phan Anh nói:
– Còn thái-hậu lại phải tuân lệnh chúng ta. Chẳng mấy chốc nữa, chúng ta lấy lại đại nghiệp của phụ hoàng cháu.
Mao Đông Các hỏi Tiểu Lan tức Á Nương:
– Còn chuyện đó thế nào, ngươi nói đi.
Tiểu Lan lắc đầu:
– Lão gia, xin lão gia cứu cháu ra khỏi đây. Cháu mới nói.
Mao Đông Các cười nhạt:
– Mi không tin ta ư?
Tiểu Lan lắc đầu:
– Không phải vậy. Nói ra ở đây, sợ lộ chuyện. Tường có mạch, vách có
tai. Chỗ chôn cất kho tàng đó lão gia đã biết rõ rồi. Còn làm cách nào
đào lên nô tỳ giữ trong tay. Từ khi Phan vương-gia qua đời. Nô tỳ chịu
không biết bao nhiêu cay đắng, ẩn ở Trường-sa. Nay đã tìm được manh mối
mọi sự. Xin nói để lão gia biết, cả Ngọc-tỷ truyền quốc cũng nằm trong
tay cháu.
Phan Anh hỏi:
– Dì Thiếu Lan, có thực thế không?
Á Nương nói:
– Sao không thực. Hồi Vương Mãng cướp ngôi nhà Hán, bà thái-hậu cầm ngọc tỷ đập y, bị mẻ mất một góc. Vương Mãng đã dùng vàng bịt góc đó lại.
Chi tiết nay chỉ mình tiểu tỳ biết mà thôi.
Mao Đông Các cật vấn một lúc Á Nương cũng nhất định không nói. Y giơ tay vỗ khẽ vào vai Á Nương. Nàng kêu lên một tiếng Ái chà đầy vẻ đau đớn.
Mao Đông Các cười khẩy:
– Nếu ngươi không chịu nói. Ta nhả chướng lực. Ngươi bị trúng ngũ độc.
Xem ngươi có chịu nói ra không? Ngươi mau khai đi, ta sẽ cho thuốc giải.
Á Nương nghiến răng. Tỏ ý cương quyết:
– Tiểu tỳ hầu cạnh Vương gia bao năm, được Vương gia tín nhiệm, cho biết mọi sự. Vì vậy không phải bất cứ ai tiểu tỳ cũng nói. Lão tiên sinh
muốn giết thì cứ giết đi. Tiểu tỳ không sợ đâu, dù đau chết cũng không
nói ra.
Phan Anh hỏi:
– Ta là con trưởng của người. Không lẽ A Di cũng không cho ta biết sao?
Á Nương lắc đầu:
– Thái tử là người thừa kế của vương-gia. Đương nhiên tiểu tỳ phải nói.
Có điều thái-tử lại đi cúi đầu thần phục Quang-Vũ, kẻ thù cúa vương-gia, thì làm sao… làm sao tiểu tỳ nói được? Phan Anh thở dài:
– A Di không hiểu ta cũng phải. Bấy lâu nay ra dấu A Di. Bây giờ nói ra
cũng không muộn. Ta nói cho A Di biết một điều tối mật: Phụ hoàng ta vẫn còn sống.
Tiểu Lan kinh ngạc:
– Thực sao?
Phan Anh quả quyết:
– Sau trận đánh Trường-sa, ai cũng tưởng phụ hoàng băng hà. Sự thực người vẫn còn sống trên thế gian này.
Tiểu Lan ngạc nhiên:
– Hoàng thượng vẫn còn tại thế à? Tiểu tỳ không tin. Không thể như thế được. Hiện hoàng thượng ở đâu.
Phan Anh đáp:
– Trận đánh Trường-sa, phụ vương ta võ công cao gấp bội Nghiêm Sơn.
Nhưng Nghiêm dùng binh giỏi hơn. Người bị bại. Người lên núi, cho một
tên quân mặc quần áo của người. Người đánh y chết. Thân thể nát bấy. Vì
vậy Đặng Vũ đuổi tới, nghĩ rằng phụ vương ta đã qua đời. Kỳ thực người
vẫn ở ẩn trong Hoàng cung Lạc-dương.
Tiểu Lan ngơ ngác:
– Sao lại ẩn ở Lạc-dương?
Phan Anh đáp:
– Người thử nghĩ coi, phụ vương ta ở ẩn để tránh con mắt truy lùng của Quang-Vũ, ngay tại Hoàng cung ai còn nghi ngờ?
Phan Anh ngừng một lát tiếp:
– Hành tung của phụ vương ta, không ai biết được. Ta là con, mà gặp cũng rất khó khăn, nữa là người khác. Phụ vương ta khống chế Mã thái hậu.
Dùng Mã thái-hậu áp đảo Tam-công, triều đình. Người cử Trần Lữ đầu quân
theo Đặng Vũ. Dùng độc chưởng khống chế y. Người cử Tạ Thanh Minh đầu
quân với Tần-vương Lưu Nghi ở Trường-an, dọ biết tình hình. Một ngày
kia, chúng ta áp chế được quần thần nhà Hán. Nếu A Di nói cho ta biết
việc đó, thì đại sự lo gì không xong?
Tiểu Lan lắc đầu:
– Đợi diện kiến hoàng-thượng, tiểu tỳ mới nói. Tiểu tỳ nhất quyết không
đổi ý. Tiểu tỳ cũng không tin Mao lão gia. Tiểu tỳ chỉ nói với thái-tử
mà thôi. Thái tử ơi! Khi nào thoát khỏi đây. Tiểu tỳ sẽ nói với thái-tử.
Mao Đông Các cười:
– Có vậy mà ngươi cũng hẹp hòi. Ta là thái sư phụ của thái-tử, mà ngươi
cũng không tin sao? Thôi được ta đi ra, để ngươi nói với thái-tử.
Mao Đông Các móc trong bọc ra năm viên thuốc đưa cho Phan Anh:
– Đây là thuốc giải, nếu thị nói rồi thái-tử cho thị uống.
Nói rồi y đi ra.
Tiểu Lan nói vào tai Phan Anh:
– Hoàng-thượng bị Mao lão giết chết từ năm năm rồi. Việc đó tiểu tỳ biết hết. Thái tử chỉ biết hoàng-thượng băng hà, mà không biết nguyên do tại sao phải không?
Phan Anh lắc đầu:
– Ta không tin.
Tiểu Lan nói với Phan Anh:
– Thái tử! Ngươi đã biết cách đây hơn ngàn năm, Chu Võ Vương phạt Trụ,
thu được kho tàng đầy vàng bạc châu báu, cất dấu ở trong cung. Nhà Chu
trải tám trăm năm, các chư hầu tiến cống không biết bao nhiêu mà kể.
Vàng ngọc truyền đến cuối đời Chu gom góp lại thành kho tàng lớn. Kho
tàng ngọc truyền đến cuối đời Chu gom góp lại thành bảy nước, lại thu
thêm được châu báu. Tần bại, Hạng Vũ vào Hàm-dương trước, lấy được. Sở
bị diệt. Kho tàng thuộc Lưu Bang. Lưu Bang đem chôn ở một nơi thực bí
mật. Rồi suốt đời Hán, của cải súc tích được bao nhiêu, lại cũng đem
chôn cùng vào một chỗ với kho tàng, mà không sao biết chỗ. Khi
hoàng-thượng đánh Vương Mãng, nô tỳ theo hầu. May mắn tìm được hộp đựng
Ngọc-tỷ truyền quốc, dưới cái giếng sâu. Dưới đáy hộp có tấm bản đồ ghi
chú nơi chôn kho t