Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328650

Bình chọn: 8.5.00/10/865 lượt.

n phái?

Thình lình Mao Đông Các nhảy ra khỏi nhà tù. Tay y liệng một vật tròn

vào trong. Tia lửa lóe ra như chớp. Một tiếng nổ kinh hồn phát ra.

Trưng Nhị la lên:

– Gian tế, gian tế, bắt gian tế mau.

Lập tức các nơi trống chiêng đánh vang lên. Mao Đông Các vội cùng với

Hồng Hoa, Thanh Hoa vọt mình ra khỏi nhà ngục. Vừa ra khỏi, thì đã thấy

đèn đuốc sáng trưng. Bên ngoài nhà ngục, quân sĩ đã dàn ra từ bao giờ.

Mao Đông Các cùng Hồng Hoa, Thanh Hoa vung chưởng tấn công, họ chỉ nhô

lên thụp xuống mấy cái, đã mất tích vào đêm tối.

Vũ Chu tiến tới trước Trưng Nhị nói:

– Tiểu tướng bất lực để gian tế chạy thoát, mong quân sư trị tội.

Trưng Nhị cười:

– Vũ Thứ-sử! Tất cả chúng ta đây, không ai là đối thủ của một trong hai

người con gái đó. Chứ đừng nói là đối thủ của lão già. Cứ để chúng chạy, chúng không thoát khỏi tay tôi đâu.

Trưng Nhị vào nhà tù, thấy Tiểu Lan chỉ còn thoi thóp thở. Nàng sai mở còng cho vợ chồng Phan Anh, nói:

– Phan thái-tử, ngươi đi thôi. Nếu ngươi muốn về Lạc Dương giết Mã

thái-hậu trả thù cho cha mẹ, môn hộ thì cứ đi. Thiếu Lan có tôi chiếu

cố.

Phan Anh cúi lạy Thiếu Lan, vái Trưng Nhị nói:

– Trưng cô nương, kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Cô nương với chúng tôi,

cũng như Quang Vũ đều có chung kẻ thù là Mã thái-hậu với Mao Đông Các.

Vậy chúng ta là bạn. Bọn chúng tôi đi đây.

Hai người hú lên một tiếng, phóng mình vào đêm tối.

Trưng Nhị lại bên Thiếu Lan, cầm mạch, thấy khi có khi không. Bỗng Thiếu Lan mở mắt ra nhìn Trưng Nhị. Nàng nói bằng tiếng Việt:

– Trưng Nhị! Ngươi có phải là Trưng Nhị không?

Trưng Nhị đáp:

– Đúng! Đệ tử là Trưng Nhị đây.

Thiếu Lan nói:

– Những người biết tiếng Việt ở đây có thể tin được không?

Trưng Nhị quả quyết:

– Ở đây chỉ có ba người. Một là đệ tử. Hai là Lê Chân ba là Hồ Đề. Tất cả đều đáng tín nhiệm.

Thiếu Lan nói:

– Trưng Nhị! Ngươi mau bồng ta vào căn phòng cũ của ta. Ta có cái này cần trao cho ngươi. Nếu không e trễ mất.

Máu miệng bà lại ri rỉ chảy ra. Người bà run lên bần bật. Hồ Đề tính mau mắn, bồng Thiếu Lan rời ngục, trở về căn phòng cũ của bà. Bà nói:

– Hồ Đề cô nương. Cô nương có Thần-ưng, mau gọi chúng đến gác xung quanh cẩn thận. Lê cô nương gác cửa ngoài, cầm kiếm đứng canh. Còn cháu Trưng Nhị ở đây. Ta trao cho cháu một vật tối quan trọng.

Hồ Đề huýt sáo gọi Thần-ưng, rồi cầm kiếm đứng gác cạnh Trưng Nhị. Thiếu Lan mệt nhọc, thở phều phào:

– Cháu ơi! Ta họ Trần. Cha ta tên Trần Đại Sinh, thường được đời gọi là Khất đại-phu.

Trưng Nhị, Lê Chân kêu lên ngạc nhiên:

– Úi cha! Thì ra sư thúc là con của thái sư thúc đây à? Hèn gì võ công người cao gần ngang với thái sư-thúc.

Thiếu Lan tiếp:

– Ta tên Trần Thiếu Lan. Cha ta chỉ có một mình ta. Lớn lên người gả ta

cho đệ tử của người là Trần Anh. Chúng ta có với nhau hai đứa con gái

sinh đôi là Quế Hoa, Quỳnh Hoa. Chúng ta gửi con cho người nuôi dùm, để

chuyên tâm lo phục quốc. Thất bại, chồng ta tuẫn quốc. Ta bị cầm tù đưa

sang Trung-nguyên làm cung nữ của Trường-sa vương. Ta thừa dịp trốn đi,

theo Xích Mi. Ta dùng đủ cách khích Xích Mi làm loạn Trung-nguyên, hầu

anh hùng Lĩnh Nam có thể phục quốc.

Thiếu Lan thở một lát rồi nói:

– Khi Xích Mi chết. Ta đang giữ Ngọc Tỷ và bản đồ kho vàng. Từ đấy để

tránh sự săn đuổi của phái Trường-bạch. Ta giả câm ở thành Trường-sa coi việc nấu ăn cho tù nhân. Ta theo dõi, biết mọi điều diễn biến ở

Giao-chỉ. Ta nghe cha và hai con ta đang theo quân đánh Thục. Hy vọng

đạo quân đó qua đây, ta làm nội ứng chiếm thành. Không ngờ… không ngờ

Mao Đông Các và Phan Anh tìm được tông tích ta.

Nàng mỉm cười tiếp:

– Ta sắp chết rồi! Trưng Nhị nói với cha ta hãy trả thù cho ta. Ban nãy

ta nói chỗ cất Ngọc-tỷ cho Phan Anh, Nghi Gia là nói láo. Ta bảo Ngọc-tỷ cất dưới nền nhà của điện Vị-ương. Mục đích đưa Phan Anh với Mao Đông

Các chém giết nhau. Chứ thực sự ta vẫn giữ bên mình, đâu có rời ta?

Trưng Nhị ngạc nhiên, vì hôm ở trên hồ Động-đình nàng bắt được Thiếu Lan, đã cho khám xét thật kỹ, đâu còn gì mà bảo Ngọc-tỷ?

Thiếu Lan bảo Trưng Nhị:

– Ta chết đến nơi rồi. Hãy đưa cho ta con dao nhỏ.

Hồ Đề đưa con dao cho Thiếu Lan, bà cầm lấy đâm vào bụng, rạch ra một cái thực dài.

Hồ Đề, Trưng Nhị tuyệt không ngờ Thiếu Lan làm vậy. Hai người muốn cản

thì đã muộn. Thiếu Lan mổ bụng, moi ra cái bọc vải. Bà mở bọc vải ra,

bên trong có một vật bằng ngọc khá lớn. Bà đưa cho Trưng Nhị:

– Đây, Ngọc-tỷ truyền quốc đây. Cháu hãy cầm lấy tùy tiện xử dụng. Còn

miếng vải này, vẽ sơ đồ nơi chôn cất kho tàng. Cháu cùng các anh hùng

Lĩnh Nam đào lên, dùng vào việc phục quốc.

Trưng Nhị cầm lấy miếng vải, gấp lại bỏ vào bọc. Nàng ngắm nghía

Ngọc-tỷ, thấy vuông vức, bốn cạnh, mỗi cạnh bốn tấc. Mặt ấn có khắc tám

chữ triện :

Thụ mệnh vu thiên, thọ ký vĩnh xương.

Thiếu Lan nói:

– Nguyên đời Sở vương, có người thợ ngọc là Biện Hòa, đi qua núi Kỳ-sơn, thấy phụng đậu trên tảng đá mà gáy. Biện Hòa đem tảng đá về, đập ra bên trong tìm được khối ngọc lớn, dâng cho vua Sở. Sau ngọc đó về tay Tần

Thủy Hoàng. Đời Tần Thủy Hoàng năm thứ 25, thừa tướng


XtGem Forum catalog