Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328615
Bình chọn: 8.00/10/861 lượt.
úng Huyền-âm độc chưởng, đau đớn chết đi sống lại. Hiện đang nằm hấp hối. Nàng bó tay, không biết làm cách nào chữa trị.
Phương Dung chắp tay:
– Bạch Bồ-tát. Đệ tử quả đang có mối ưu phiền trong lòng không nguôi. Vì vậy không ngăn cấm được nước mắt. Mong Bồ-tát hóa giải cho.
Tăng Giả Nan Đà mở to mắt nhìn Phương Dung. Ngài không ngờ một thiếu nữ
trẻ xinh đẹp nhu mì, gặp ngài lần đầu đã biết cách xưng hô như những
Phật-tử chính tông thuận thành.
Phương Dung là người cực kỳ thông minh, chỉ nghe Sa Giang thuật truyện,
nàng đã ghi nhớ được một số thuật ngữ trong nhà Phật, đem ra ứng dụng,
khiến cho vị Bồ-tát phải ngạc nhiên.
Lục Sún nghe tin Sa Giang đến. Chúng ào vào trướng Phương Dung gặp nàng. Giữa Sa Giang với Lục Sún tuổi ngang nhau. Gặp nhau là đùa giỡn vui vẻ.
Sún Lé nói:
– Nầy chị Sa Giang! Chị thua cuộc rồi đấy nhé! Bọn nầy đã đọc được sách binh thư rồi!
Phương Dung hỏi:
– Thua cuộc gì vậy?
Sún Rỗ nói:
– Chị Sa Giang chê bọn chúng em không biết chữ chẳng khác gì mù. Chúng
em nói học chữ không khó. Chị Sa Giang đánh cuộc với em rằng: Trong vòng sáu tháng, nếu chúng em học chữ đến trình độ đọc được sách. Thì chị ấy
phải về Lĩnh Nam phản Hán phục Việt với bọn em. Ngược lại bọn em thua
cuộc, thì cả đời phải làm nô bộc cho chị ấy.
Phương Dung cười với Sa Giang:
– Sư muội! Em thua rồi. Từ hôm rời Dương-bình quan, chị ngạc nhiên tại
sao Lục Sún lại chăm học chữ thế. Thì ra vì muốn thắng cuộc.
Sa Giang e thẹn:
– Trong thâm tâm em muốn được thua, để về Lĩnh Nam chống bọn Hán bốn
chân. Sau nầy lịch sử Lĩnh Nam ghi: Niên hiệu Lĩnh Nam thứ… con gái
người Hán tên Vương Sa Giang, đến Giao-chỉ, diệt bọn tham quan người
Hán.
Sún Cao trầm ngâm hỏi Tăng Giả Nan Đà:
– Sư phụ! Có cách nào cháu chịu chết thay cho sư bá Tiên-yên không?
Tăng Giả Nan Đà nói:
– Tất cả đều là nghịch cảnh. Nghịch cảnh đã bày ra trước mắt thì phải
chấp nhận. Muốn giải nghịch cảnh ấy phải trở về với mình. Tự lòng mình
giải lấy, chứ không thể nhờ người khác được
Phương Dung nghe Tăng Giả Nan Đà nói một câu, bên trong bao hàm nhiều ý
nghĩa cao siêu, nàng chỉ hiểu đại khái: Việc bày ra trước mắt ngoài ý
muốn. Mỗi số phận con người đều bị những cái ngoài ý muốn đó. Phải chấp
nhận. Còn buồn, vui do chính mình phải tháo bỏ ra, mới thoát được. Nàng
cung kính mời ngài vào doanh, đem trái cây, hai tay cung kính dâng lên.
– Đệ tử thành tâm cúng dường. Mong Bồ-tát thu dụng cho.
Tăng Giả Nan Đà hai tay tiếp mâm trái cây, đáp:
– Thực là đại duyên.
Tiếng Tiên-yên nữ hiệp đau đớn, rên rỉ ở trong trướng vọng ra.
Trần Năng hỏi:
– Ai đau đớn vậy?
Phương Dung thở dài:
– Sư bá Trần Thị Phương Chi.
Trần Năng vào trướng. Người Tiên-yên nữ hiệp vàng vọt, chỉ còn xương bọc da, đang nằm vận công chống với cơn đau. Nàng cầm tay bà chẩn mạch. Mặt thất sắc nói:
– Sư tỷ đã giao chiến với người phái Trường-bạch ư?
Phương Dung gật đầu, kể chuyện Trần Lữ và Tạ Thành Minh. Trần Năng cũng
kể chuyện Phan Anh, Trần Nghi Gia và Mao Đông Các. Nàng móc trong bọc ra một túi thuốc đưa cho Phương Dung:
– Túi thuốc này lấy được từ người Mao Đông Các. Chả biết có dùng được
không? Nếu là thuốc giả, cho sư tỷ dùng thì tối nguy. Giá có sư phụ ở
đây, người phân biệt được ngay.
Sún Lé ngồi đó nói:
– Có gì khó đâu, chúng ta có hàng vạn tù binh Hán, lấy thuốc này cho
chúng uống. Nếu là thuốc độc thì chúng chết. Còn chúng không chết thì là thuốc giải, đem cho sư bá uống.
Tăng Giả Nan Đà chắp tay:
– A Di Đà Phật! Tội quá, tội quá! Cứu một mạng, giết một mạng như vậy cũnh như không. Thôi để bần tăng uống thử thuốc nầy cho.
Tiên-yên nữ hiệp đã bớt đau, tỉnh dậy. Bà nghe thấy nói vậy, lắc đầu:
– Xin Bồ-tát đừng làm thế. Tiểu nữ không tiêu thụ được ân đức này đâu.
Tăng Giả Nan Đà bảo Tiên-yên nữ hiệp:
– Mời thí chủ hãy ngồi kiết già theo bần tăng, để bần tăng nói về đạo của Đức Thế Tôn cho thí chủ nghe.
Tiên-yên nữ hiệp ngồi theo ngài. Ngài giảng về tiểu sử đức Phật. Sau đó ngài tiếp:
– Phàm người theo đạo Đức Thế Tôn, thì lăn mình vào mệnh hổ đói, xẻo
thịt cho chim ưng ăn cũng không ngại. Đào phu nhân, đưa thuốc cho bần
tăng.
Lời nói của ngài uy nghiêm quá. Phương Dung không chống được. Nàng đưa túi thuốc cho ngài.
Ngài lấy viên thuốc màu đỏ định bỏ vào miệng. Phương Dung thấy vậy lòng
đầy bất nhẫn. Nàng chụp viên thuốc trong tay ngài. Tay nàng chạm vô bàn
tay ngài. Nàng giật bắn người lên, vì một kình lực nhu hòa truyền vào
người nàng. Tuy lấy được thuốc, nhưng người nàng bị rung động mạnh.
Tăng Giả Nan Đà khoan thai giảng giải:
– Để bần tăng nói cho Đào phu nhân nghe. Phàm người theo đạo Đức Thế
Tôn, dù nhảy vào miệng cọp đói, xẻo thịt cho chim ăn cũng không từ.
Phương Dung thấy ngài chưa bỏ thuốc vào miệng. Nàng tìm cách kéo dài thời gian, may ra đoạt lại viên thuốc. Nàng khẩn khoản nói:
– Đại sư, đệ tử thật ngu tối, chưa từng nghe biết tại sao người theo đạo Phật, lại tự nguyện nhảy vào miệng cọp, xẻo thịt cho chim ưng ăn?
Trên mặt Tăng Giả Nan Đà thoáng hiện ra nét vui mừng:
– Đào phu nhân đã hỏi. Bần tăng xin vì phu nhân