Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3214841
Bình chọn: 7.5.00/10/1484 lượt.
điểm đến vèo
một tiếng, Quế-Hoa cảm thấy một luồng nhiệt khí nhu hòa chuyển khắp cơ
thể, làm người nàng nóng ran lên.
Khất đại-phu nói với Thiên-sơn lão tiên :
– Sư huynh bây giờ chúng ta về đâu ?
Thiên-sơn lão tiên nói :
– Đây gần Thiên-sơn, vậy tiểu đệ là chủ, vậy mời Trần huynh ghé vào thành Cẩm-dương, chúng ta uống rượu, nói chuyện.
Hai người đứng lên rảo bước về Cẩm-dương. Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa, Triệu
Khuôn, Nhiệm Mãng líu ríu theo sau. Vào trong thành quân sĩ đã dàn ra uy nghi đón hai ông. Hai ông vẫn cười nói coi như không có gì. Một người
dáng điệu uy mãnh, tiến ra khom lưng hành lễ :
– Đệ tử Công-tôn Thuật, xin tham kiến nhị vị Thái sư-phụ.
Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa đã gặp ông ở Kiếm-các nên không ngạc nhiên. Khất đại-phu đáp lễ :
– Không dám, ngài đứng đầu Thiên-sơn thất hùng đây phải không ? Ngài
hiện là đương kim hoàng đế đất Thục sao lại nhẹ thể đối với hai lão nhà
quê như vậy.
Công-tôn Thuật chắp tay :
– Đệ tử tuy là vua Thục nhưng vẫn không quên đạo nghĩa võ lâm. Đệ tử
cùng các sư đệ lập ra nước Thục, chỉ vì muốn cứu dân Thục thoát khỏi ách tham tàn của vua quan nhà Hán, chứ không hề vì tham quyền cố vị.
Công-tôn Thuật mời hai ông ngồi lên hai cái ghế bọc gấm thực lớn, rồi
khoanh tay đứng sau hầu. Cung nga dâng trà nóng, rượu thơm, hoa quả lên.
Thiên-sơn lão tiên hỏi Công-tôn Thuật:
– Các sư đệ của ngươi đâu, gọi ra đây tham kiến Thái sư bá đi.
Công-tôn Thuật vẫy tay, từ sau bức màn gấm, năm người xếp hàng đi ra. Y chỉ vào từng người giới thiệu:
– Đây là Công-tôn Thiệu, vừa là sư đệ, vừa là bào đệ của đệ tử. Y được
phong Trường-sa vương trấn thủ Trường-sa. Mới đây bị thất trận mất
Kinh-châu. Y trấn thủ Xuyên-khẩu, đánh nhau với Đặng Vũ trên mười chện
khiến Đặng Vũ thua phải rút đi. Sau đó Đặng Vũ được anh hùng Lĩnh-Nam
trợ giúp, đánh chiếm Xuyên-khẩu, Bạch-đế. Y bị bắt, may nhờ mấy vị tiểu
anh hùng Lĩnh-Nam nể tình nghĩa hiệp thả về đây.
Vì trong phòng có nhiều người, Công-tôn Thuật không dám nói người tha Thiệu là Lục Sún, sợ nguy hiểm cho ân nhân.
Công-tôn Thuật chỉ một người nữa:
– Đây là sư đệ của đệ tử tên là Công-tôn Khôi, y cũng là bào đệ của đệ
tử. Tước phong Bắc-bình vương, trấn thủ vùng Đông-nam Ích-châu. Mới đây
cũng bị anh hùng Lĩnh-Nam bắt sống trên sông Trường-giang, may nhờ một
anh hùng Lĩnh-Nam nể tình nghĩa hiệp tha cho.
Việc Lục Sún thả Công-tôn Thiệu thì Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa biết, còn ai thả Công-tôn Khôi thì nàng không hề biết.
Công-tôn Thuật chỉ vào một người nữa giới thiệu:
– Đây là sư đệ Điền Sầm, tước phong Tần-vương lĩnh chức Tư-đồ.
Y chỉ vào một người khác:
– Đây là ngũ đệ tên Tạ Phong lĩnh chứ c Tư-không.
Thiên-sơn lão tiên hỏi:
– Sư phụ ngươi thu một lượt bảy đệ tử, huấn luyện cho văn võ toàn tài.
Ngươi đứng đầu, bốn người vừa ra mắt ta đã biết rồi. Người thứ bảy là
Lũng-tây vương Triệu Khuôn ta gặp ở giữa trận. Sau này sư phụ ngươi còn
thu thêm một người nữa, ngoài Thiên-sơn thất hùng là Nhiệm Mãng ta cũng
đã gặp. Vậy người thứ sáu đâu? Y tên gì?
Công-tôn Thuật luống cuống đáp :
– Đệ lục sư đệ tên là Vương Nguyên, cách xa đã lâu, đệ tử không được tin tức gì cả.
Khất đại-phu xen vào :
– Nếu lấy quyền lực của ngài là Hoàng-đế, lão phu không dám can thiệp
vào chuyện của ngài. Vì lão phu hiện đang ở bên quân Hán. Nếu lấy võ đạo mà bàn, thì lão phu trên Công-tôn đại-hiệp đến hai bậc. Công-tôn đại
hiệp ơi, Thiên-sơn lão tiên đang hưởng nhàn trên tuyệt đỉnh Thiên-sơn,
ngắm mây trời, uống tuyết, thưởng trăng, thế mà ngài bỏ thì giờ xuống
đây chẳng qua cũng vì Công-tôn đại hiệp mà thôi. Đại hiệp cứ nói thực
đi, may ra lão phu gỡ được cái thế cờ tuyệt vọng này của đại hiệp.
Thiên-sơn lục-hiệp và Nhiệm Mãng đồng quì xuống một lượt. Công-tôn Khôi khóc rằng :
– Thái sư-phụ ! Xin Thái sư-phụ giết đệ tử đi. Đệ tử phạm tội đã nhiều
không thể tha thứ. Sau khi giết đệ tử rồi, xin Thái sư-phụ cứu cho trăm
họ Ích-châu, bảo vệ sự sống còn của phái Thiên-sơn.
Thiên-sơn lão tiên hắng rặng hỏi :
– Công-tôn Thiệu ngươi là người thành thực, chí tình, ngươi đem tiền nguyên hậu quả của chuyện Vương Nguyên nói cho ta biết ?
Công-tôn Thiệu cúi đầu thuật :
– Khi sư phụ để tử từ trần, người có dặn phải đứng lên đánh đuổi bọn
tham quan, cứu trăm họ Ích-châu, Kinh-sở, Lưỡng-xuyên, tạo hạnh phúc cho muôn dân. Bấy giờ là niên hiệu Kiến-thủy nguyên niên (32 trước tây
lịch). Vua Thành-Đế chuyên dùng hoạn quan và bọn ngoại thích. Vừa lên
ngôi ngài phong cậu là Vương Sung làm hầu tước, giao hết binh quyền cho
họ ngoại. Đến niên hiệu Hà-bình thứ nhì nhà vua lại phong cho 8 người
cậu họ Vương làm Liệt-hầu (27 trước Tây-lịch). Đến niên hiệu Dương-sóc
nguyên niên (24 trước Tây-lịch), quan Kinh-triệu doãn Vương Chương làm
sớ tâu lên vua, nói Đại tư-mã Vương Phùng quá ác. Vua giết chết Vương
Chương. Đến niên hiệu Tuy-hòa nguyên niên (8 trước Tây-lịch), vua
Thành-Đế phong cho Vương Mãng làm Đại tư-mã. Trong thiên hạ ai theo họ
Vương thì sống, ai chống thì chết.
Công-tôn Thiệu thở dài :
– Trước đó tất cả bảy sư huynh đệ của đệ tử đều đi thi, đỗ Hiếu