Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3215695
Bình chọn: 8.5.00/10/1569 lượt.
ền Đại tư-mã. Binh quyền trong tay. Thần tuy chưa tiếp
nhận ngôi trời, nhưng ngôi trời sẽ ở trong tay thần, hà cớ gì thần phải
đầu Hán, phải nhờ ai giúp đỡ cho mới được ngôi trời?
Tư quay lại nhìn quần thần:
– Ai nói gì, ra đây đối chất với ta. Phụ-hoàng có nhớ chuyện Tăng Sâm
không? Tăng Sâm là người hiền thục đến con kiến cũng không nỡ giết. Một
hôm có người trùng tên với ông giết người. Tăng mẫu đang ngồi dệt cửi,
có người qua nói với bà: Tăng Sâm giết người. Tăng mẫu điềm nhiên nói:
Con ta hiền không giết người. Một lát người thứ nhì qua nhà nói: Tăng
Sâm giết người. Tăng mẫu cũng điềm nhiên nói: Con ta hiền thục, không
giết người. Một lát sau, người thứ ba đi qua nói: Tăng Sâm giết người.
Tăng mẫu sợ quá, bỏ khung cửi leo qua cửa sổ mà chạy. Biết con không ai
bằng Tăng mẫu. Hiền không ai bằng Tăng tử, thế mà ba người nói, Tăng mẫu cũng tin. Trước đây, ai cũng khuyên thần nhi không nên cầm quân, vì cầm quân thắng cũng không được thêm gì, mà bại e mất ngôi Thái-tử như
không. Thần biết thế nhưng vẫn cầm quân. Vì nghĩ, ai cầm quân cũng dễ bị dèm xiểm mà hỏng việc, nên thần phải làm. Không ngờ đến ngay thần nhi,
là giọt máu của Phụ-hoàng được Phụ-hoàng sủng ái, thân tới Thái-tử mà
còn bị miệng thế dèm pha.
Lê Đạo-Sinh nói về vụ Đức-Hiệp với hyện lệnh Ba-trung nghe chính miệng Nghiêm Sơn, Phương-Dung nói trong đêm.
Công-tôn Tư nổi giận nói:
– Lê tiên sinh, tiên sinh từ Lĩnh Nam lên đây giúp đất Thục. Tôi xin đa
tạ. Nhưng có điều tiên sinh mưu việc phế trưởng lập thứ, thực không hợp
đạo lý chút nào. Tiên sinh khuyên Phụ-hoàng cho xuất đạo kỳ binh đánh
Dương-bình quan. Phụ-hoàng nghe lời, ban chỉ thị cho xá đệ phải hợp với
tôi. Nhưng tiên sinh khuyên y không cho tôi biết, thế là nghĩa làm sao?
Tôi cầm quân bấy lâu nay, đánh dư trăm trận, tôi biết rõ tình hình giặc, mà tôi không được thông báo, để có thể hợp binh. Tiên sinh cùng xá đệ
bê trễ việc canh phòng Ba-trung, đến nỗi bị giặc đánh úp lấy hết lương
thảo. Huyện lệnh là em ruột Tây-cung quý phi, là cậu ruột xá đệ. Chắc y
cùng Đức-Hiệp xuất thành, bịa ra chuyện Nghiêm Sơn cùng với Phương-Dung
để hại tôi.
Y hỏi thái giám Nhật-Thanh:
– Nhật Thanh! Đêm mà Lê tiên sinh nói là ngươi được ta cử đi liên lạc với Nghiêm Sơn, ngươi ở bên cạnh ta kia mà?
Nhật Thanh run rẩy:
– Thần cũng tâu với Hoàng-thượng như vậy. Nhưng Lê tiên sinh bắt thần phải nhận, nếu không Lê tiên sinh giết cả nhà thần.
Lê Đạo-Sinh cười:
– Thái-tử, vậy việc Điện-hạ hẹn hò với Vĩnh-Hoa để làm gì? Trước trận
Phương-Dung nói sẽ giúp Điện-hạ làm chúa Ích-châu là tại sao? Tại sao
Vĩnh-Hoa bắt được vợ con, của cải các tướng ở Dương-bình quan lại đem về trả cho Thái-tử?
Công-tôn Tư nói:
– Điều đó Phụ-hoàng ta đã biết rồi. Chính Nghiêm Sơn cũng khoe trước
trận rằng y chủ trương việc đó, để giữ gìn đạo lý võ lâm. Còn Vĩnh-Hoa
thì nàng rất tử tế với ta.
Lê Đạo-Sinh cười nhạt:
– Thái tử bảo thị tử tế với Thái-tử ư? Thị tử tế để đánh úp Dương-bình quan, Kiếm-các, Võ-đô, Bình-võ và Giang-du ư?
Giữa lúc đó Tây-cung quý phi từ sau ngai vàng bước ra quỳ gối.
– Xin Hoàng-thượng minh xét, hyện-lệnh Ba-trung tuy là em của thần
thiếp, nhưng không thể bịa chuyện hại người được. Đó là một điều đúng.
Thái-tử là trừ quân, vừa ra trận đã bị nữ sắc mê hoặc, để đến nỗi Võ-đô
bị đánh úp, rồi mất luôn Nam-bình và Bình-võ. Sau đó Thái-tử lại hẹn hò
với nữ quân sư của giặc, tự tình trên đồi Định-cường, cấm không cho ai
quấy rầy suốt một ngày, để giặc có thời giờ bố trí đánh Dương-bình quan. Dương-bình quan mất, giặc lại đem tỳ thiếp của Thái-tử, vợ con của
tướng sĩ trả với của cải là thế nào? Rồi trước trận Phương-Dung hứa giúp Thái-tử làm chúa Ích-châu. Sự thể đã rõ ràng rồi. Thần dám xin Bệ-hạ
hãy truất phế Thái-tử, giao cho người khác cầm binh quyền. Nếu không,
thần e đất Ích-châu một sớm, một tối cũng về tay Hán mất.
Công-tôn Thuật thở dài:
– Lời quý phi tâu cũng có phần đúng. Được đợi ta hỏi ý kiến các sư đệ ta đã.
Thái-tử Công-tôn Tư tâu:
– Tâu Phụ-hoàng, hiện giờ Thành-đô bị ba đạo quân uy hiếp. Sự thực các
tướng Hán thì con không sợ làm bao. Thần bị bại là do Nghiêm Sơn từ Lĩnh Nam về mang theo một số anh hùng, đồng đạo, nên Thục mới bị bại. Tài
như thúc phụ là Trường-sa vương ở mặt Kinh-châu còn bị mất Xuyên-khẩu,
Bạch-đế, Võ-lăng, Phong-đô, Bột-thành. Còn đạo phía Nam thì tiến như vũ
bão. Nghĩa đệ Phúc, Lộc, Thọ đầu hàng giặc, có lẽ một hai ngày nữa đạo
này tới Thành-đô. Thế mà trong triều, trên là Thừa-tướng, cho tới quý
phi mong hại thần nhi...
Công-tôn Tư thở dài:
– Đạo Hán-trung sỡ dĩ thắng Thục vì họ có đạo kỳ binh luyện tập rất tinh thục. Đó là 300 con báo, 300 con hổ, sức mạnh bằng mấy chục vạn binh.
Đạo Lĩnh Nam sỡ dĩ vượt qua qua Kim-sơn là nhờ đội Thần-hầu, đến 600 con khỉ leo núi, chăng cầu dây cho quân qua. Độ-khẩu mất vì đội Thần-xà bơi qua sông. Thủy quân trở thành vô dụng. Đạo Kinh-châu bị đội Thần-ưng,
Thần-phong và Thần-tượng. Con nghĩ, xưa kia Lưu Bang bị Hạng Võ đánh
thua 72 trận, chỉ thắng một trận mà thành đại nghiệp. Vậy Phụ-hoàn
