XtGem Forum catalog
Gió Bụi Trời Nam

Gió Bụi Trời Nam

Tác giả: Tiểu Hài Nhi

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324003

Bình chọn: 7.5.00/10/400 lượt.

n ra để nhảy xuống nước. Liễu Bá

làm gì mà không hiểu mục đích của hai người, lập tức bỏ tấn công Thúc

Hiến, phát chưởng hướng vào Ngọc Điểm, không để nàng có cơ hội thực hiện ý đồ.

Chưởng còn chưa tới mà Ngọc Điểm đã thấy nghẹt thở, tự biết mình khó

sống sót qua một chưởng dời non lấp bể này của họ Liễu. Thúc Hiến cắn

răng vận kình đỡ đao của Liễu Bá bằng một tay, một bên phóng liền bốn

mũi tên hòng giải vây cho Ngọc Điểm.

Phía bên kia, một đoàn người nữa kéo tới, Liễu Nguyên Thanh đi đầu,

gương mặt lạnh lẽo vô cảm như xác chết, nhưng mang một thứ áp lực và sát khí khủng khiếp. Tim Ngọc Điểm chùng hẳn xuống, Liễu Nguyên Thanh đến

rồi, mạng của nàng và Thúc Hiến đến đây là tận rồi. Tai nàng ù đi, không còn nghe thấy gì nữa, cảnh vật xung quanh cũng như nhòe đi. Nàng chỉ lờ mờ nhìn thấy, Liễu Bá cao lớn như hung thần ác sát, phát một chưởng

mạnh như sấm sét đánh vào ngực nàng. Ngọc Điểm nhắm mắt, chờ đón cái

chết đến với mình.

Khoảnh khắc chờ đợi cái chết đến mới dài làm sao! Cơn đau sẽ nhanh chóng qua đi và nàng sẽ bước vào một thế giới mới, đi qua cầu Nại Hà, uống

một chén trà quên đi kiếp trước, rồi bước vào vòng luân hồi để đầu thai

làm một con người mới. Lúc này, những toan tính thù hận không còn nữa,

nàng chỉ có một tâm niệm, kiếp sau có thể gặp lại gã một lần, được nằm

trong vòng tay gã, không phải chém chém giết giết, hận hận thù thù.

Ngọc Điểm chờ đợi song chưởng uy mãnh của Liễu Bá đánh trúng, nhưng sau

cùng, nàng lại cảm nhận được một bàn tay dịu dàng chạm vào thân thể

nàng, nhẹ nhàng đẩy nàng bay ra xa. Ngọc Điểm mở choàng mắt ra, chỉ kịp

nhìn thấy thân hình quen thuộc ấy bị đánh bay xuống hồ sen, sau đó làn

nước lạnh bao trùm lấy thân thể nàng, kéo nàng xuống dưới, xóa nhòa hết

mọi cảnh vật trước mắt nàng. Chết rốt cuộc có cảm giác ra sao? Là đau đớn, là nuối tiếc, là giải thoát, hay dửng dưng? Hay khi

chết rồi, sẽ không còn có cảm giác nữa?

Thúc Hiến cảm thấy thân thể mình trở nên nhẹ bẫng, nhưng lại cứ chìm

dần, chìm dần xuống dưới. Sau đó, gã lại cảm thấy như thể mình đang trôi bồng bềnh giữa những tầng mây, nhưng lại mát dịu như dòng nước. Phải

chăng gã đang trôi nổi trên sông Vong Xuyên dưới địa ngục, chuẩn bị đi

chuyển kiếp đầu thai?

Kiếp này đã hết, gã còn tiếc nuối gì không? Có một hình bóng, một nụ

cười, một ánh mắt nào gã muốn xin Mạnh Bà giữ lại, để mang theo vào Luân hồi, để kiếp sau có thể tìm lại hay không?

Gã mơ màng, vô thức mỉm cười khi nhìn thấy một gương mặt mờ ảo xuất hiện trong tâm trí. Kỳ lạ thật! Gã cứ nghĩ rằng, gương mặt người con gái mà

mình nhìn thấy cuối cùng trước khi trầm vào Luân hồi phải là Ngọc Vân

mới phải chứ. Vậy mà gã lại nhìn thấy nàng, thấy nụ cười đẹp như nắng

xuân, thấy đôi mắt sâu thẳm như làn nước thu của nàng. Chỉ tiếc rằng

duyên phận giữa nàng và gã quá ngắn ngủi, ngắn ngủi như kiếp sống này

vậy. Tất cả chỉ còn là ký ức, rồi sẽ tan biến theo chén canh Mạnh Bà,

chỉ lưu lại đôi vệt khắc nhạt nhòa trên đá Tam Sinh.

Dòng nước đột nhiên cuộn xoáy, hút gã vào một lỗ hẹp rồi đổ vào một vùng nước rất êm, rất lặng. Thân thể gã trôi thật chậm, rất lâu sau mới chạm vào vùng đá cứng. Đường xuống địa ngục dài thật! Gã thầm nhủ như thế.

Không khí ở đây vừa lạnh vừa ẩm. Thúc Hiến hít một hơi thanh khí, cảm

thấy trong người dễ chịu hơn rất nhiều. Dần dần, tri giác của gã hồi

phục lại, cơn đau xé lồng ngực cũng theo đó mà đến. Gã cố lê mình khỏi

mặt nước, ngồi dậy vận công chống đau, liền phát hiện chân khí tắc

nghẽn, cố gắng mãi nhưng đến huyệt Đản Trung ở giữa ngực thì không đi

tiếp được, ngực đau thắt lại muốn thở không nổi. Thúc Hiến dần cảm thấy

mơ hồ, tri giác lại lần nữa rời bỏ gã.

Trước mắt gã là một màn sương trắng mênh mông vô tận, không có điểm bắt

đầu, cũng chẳng có nơi kết thúc, không rõ đêm ngày, chẳng phân đông tây

nam bắc. Thúc Hiến hoàn toàn không nhìn thấy gì, không cảm thấy gì, chỉ

nghe có một âm thanh bình hòa từ một nơi nào đó rất xa, nhưng lại vang

lên trong tai rõ mồn một.

“Quán tự tại Bồ tát

Hành thâm Bát nhã ba la mật đa thời

Chiếu kiến ngũ uẩn giai không

Độ nhất thiết khổ ách.”

Trong cơn mê, Thúc Hiến vô thức lẩm nhẩm đọc theo âm thanh nọ.

“Sắc bất dị không, không bất dị sắc

Sắc tức thị không, không tức thị sắc

Thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.”

Âm thanh kỳ bí ấy vẫn rót vào tai Thúc Hiến đều đều:

“Thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.

Thị cố không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức.

Vô nhãn, nhĩ, tỵ, thiệt, thân, ý.

Vô sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp.

Vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới.

Vô vô minh diệc vô vô minh tận.

Nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận.

Vô khổ, tập, diệt, đạo.

Vô trí diệc vô đắc.”

Thúc Hiến lẩm nhẩm đọc theo:

“…vô quái ngại cố vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng…”

Cứ như thế, Thúc Hiến theo âm thanh vang lên trong tai mình, đọc đi đọc

lại trong không biết bao nhiêu lần. Đến lúc âm thanh ấy biến mất, trong

tiềm thức gã vẫn tiếp tục đọc không ngừng.

Rất lâu, rất lâu sau, Thúc Hiến