Khách Điếm Đại Long Môn

Khách Điếm Đại Long Môn

Tác giả: Tinh Dã Anh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212951

Bình chọn: 9.5.00/10/1295 lượt.

này có thể tàn khốc đến mức nào nữa đây?

Tối nay, phủ nhà họ Long đã thu hút sự chú ý của làng giềngxung quanh bằng việc Long đại đương gia phá lệ không trở về phủ vào đêm GiaoThừa như mọi lần mà lại về vào giữa mùa hạ. Chiều tối mùa hạ khá dài. Ăn cơmxong mà trời vẫn chưa tối hẳn. Khúc nhạc Lệ phượng hoàng nhưtiếng khóc nỉ non vang ra từ đại sảnh của Long phủ. Tiếng nhạc lạ lùng nhưtiếng thần chú của cây đàn cổ.

Do vậy, Long phủ tối nay chẳng trách lại không có ai chạy đếnkhiếu nại rằng tiếng đàn kỳ quái của Long Tiểu Hoa - Long đại tiểu thư làm ảnhhưởng đến hàng xóm láng giềng.

- Đàn hay! Khúc nhạc hay! - Một bóng dáng quen thuộc vẫn chưathay y phục màu trắng đứng trước cổng Long phủ. Nụ cười trên khuôn mặt cũngchưa hề thay đổi. Hắn nghiêng người nói với người mặc đồ đen mang thanh kiếmbạc phía sau mình:

- Xem ra, đúng là Long Hiểu Ất đã lừa ta. Hắn nói Long đạitiểu thư chẳng hiểu biết gì rõ ràng là muốn mượn cớ thoái thác. Khúc nhạc réorắt, giai điệu nỉ non này không thể là một cô gái chẳng biết gì có thể đánhđược.

Nghe câu nói đó, một người hầu vẫn đứng ở cổng Long phủ khônghài lòng bĩu môi:

- Hứ! Vị thiếu hiệp này là người vùng khác ư? Vị tiểu thư đócủa Long phủ sao có thể đánh được khúc nhạc này. Khúc nhạc này là do nhị tiểuthư nhà họ Lâm chúng tôi chơi đấy. Tiểu thư nhà chúng tôi sáu tuổi đã có thểngâm thơ, bảy tuổi biết vẽ, tám tuổi biết chơi đàn, sao có thể là nha đầu vừamới xuất giá đã bị bỏ, cả ngày chỉ biết gây họa kia chứ?

- Ồ! - Công tử áo trắng nhíu mày: - Hóa ra không phải là LongTiểu Hoa, Long đại tiểu thư đánh đàn ư?

- Long đại tiểu thư đánh đàn mà có thể nghe được sao? Công tửbiết không, có người vì tránh phải nghe tiếng đàn của Long tiểu thư này mà đãcất công đi từ đây sang phía đông thành tìm tiểu thư nhà tôi đấy. Nhà cửa ởphía tây thành đều bị mất giá vì cô ta. Nếu ngày nào cô ta cũng đánh đàn thìnơi này sẽ mau chóng biến thành hoang mạc mất.

Công tử áo trắng hơi do dự, nở nụ cười, cũng không nói nhiềumà định quay người bỏ đi.

- Ấy! Thiếu hiệp không hỏi tên tiểu thư nhà chúng tôi sao?

- Tiểu thư nhà các ngươi ư? - Công tử đó ngoái đầu lại nhìnkẻ hầu kia một cách khó hiểu, cười lạnh lùng: - Ta không có hứng thú với tiểuthư nhà các ngươi.

- Tại sao vậy? Tiểu thư nhà chúng tôi là tiểu thư nổi tiếngtinh thông cầm kỳ thi họa mà…

- Vậy thì sao nào? - Công tử đó mỉm cười, giọng điệu bỗngnhiên cao vút: - Tiểu thư nhà các ngươi có số phận bi thảm không?

- Ơ!

- Có bị người khác ức hiếp không?

- Điều này…

- Có bị người ta chiếm mất cơ nghiệp tổ tông không?

- …

- Không ư? - Công tử đó nhún vai, lắc đầu: - Vậy thì hết cáchrồi. Những điều khác Bạch thiếu gia ta không có hứng thú mà chỉ thích cứu ngườinày ra khỏi tai họa, quan tâm lo lắng, bù đắp thiệt thòi cho người này.

Bỏ lại tên đầy tớ đang há hốc mồm ngạc nhiên, công tử đó cầmquạt giấy phe phẩy, bước đi thư thái như một văn nhân.

- Thiếu chủ, sao thiếu chủ đi qua cửa Long phủ mà lại khôngvào? - Người mặc đồ đen xách kiếm bạc thấp giọng hỏi.

- Vào lúc này chắc chắn sẽ bị Long Hiểu Ất đuổi đi.

- … Vì thiếu chủ đã ăn mà không trả tiền sao?

- Ngươi đến muộn nên ta đành phải dùng hạ sách đó thôi.

- Thuộc hạ không biết ăn quỵt còn có thể đến mức y phục xộcxệch.

- Hả? - Công tử đó cúi đầu đủng đỉnh cười: - Nhà họ Long vuithật đấy! Đến cả nha đầu tiểu nhị cũng rất thú vị!

- … Thiếu chủ muốn tìm vợ ở đây thật sao?

- Đúng vậy. Ta cũng không còn nhỏ nữa. Lập gia thất chẳngphải là chuyện tốt sao?

- … Điều kiện cầu thân đó của thiếu chủ không tốt. - Cái gìmà cứu người ra khỏi tai họa, quan tâm lo lắng, bù đắp thiệt thòi chứ?

- Không tốt? Ta cảm thấy rất có hứng mà! Phải rồi. Còn phảiđi mua một con ngựa trắng nữa, trắng như tuyết là tốt nhất. Đi thôi.

- …

Khúc nhạc kết thúc.

Ngón tay ngọc rời khỏi dây đàn, Lâm Nội Hàm đứng dậy, thướttha uyển chuyển đến bên Lâm viên ngoại đang ngồi đối diện Long Hiểu Ất.

Không đợi Long Hiểu Ất mở lời, Lâm viên ngoại đã cười nói:

- Ha ha! Nghe nói hiền điệt từ xa về, Lâm mỗ lập tức dẫn tiểunữ Nội Hàm đến hỏi thăm. Biết hiền điệt thích đàn, thích nghe đàn nên Lâm mỗ đãsai tiểu nữ đàn một khúc mời hiền điệt thưởng thức.

Lâm Nội Hàm không nói gì, chỉ đứng đó. Long Hiểu Ất liếc nhìnngười đứng bên Lâm viên ngoại:

- Long mỗ nghe nói về tài đánh đàn của Lâm tiểu thư. Khôngbiết tiểu thư học đàn ở đâu? - Hắn điềm đạm trả lời, bưng chén trà lên nhấp mộtngụm.

- Nội Hàm theo thầy học đàn từ nhỏ nhưng không phải là sư phụcó danh tiếng. Sau này bản thân có hứng thú và tự tập luyện. - Lâm Nội Hàm cũngưu nhã trả lời.

- Như vậy xem ra, Lâm tiểu thư cũng rất hứng thú với đàn.Thật là người tao nhã!

- Nội Hàm không dám nhận hai chữ tao nhã, chỉ mạo muội gẩybừa mà thôi.

- Lâm tiểu thư khiêm tốn rồi. Chỉ cần người đó còn sống thìcả đời này cụm từ “Gẩy bừa” sẽ không bao giờ đến lượt Lâm tiểu thư đâu. - Hắncười lạnh lùng, môi kề bên miệng chén ngọc, đặt chén trà xuống, liền nhận ra cóngười đứng ở góc cửa.

- Long đại đương gia nói đến Tiểu Hoa, người vợ trước củangài ư?

- Ngoài người đó ra, còn có ai khác hợ


Duck hunt