g. Bởi vìlinh hồn cùng hơi thở kia trước lúc bị phong ấn cũng chưa từng gặp quanói chi đến hiện tại.Mà đáp án duy nhất chỉ có người kia biết được………………“Ngươi cảm thấy là thần có lỗi?” hắn hỏi với thanh âm rất nhẹ, cùng cuồng giọng vừa rồi cơ hồ trái ngược nhau.Quý Tranh khẽ giật mình, các ngón tayđan chặt vào nhau, cố hít một hơi thật sâu “Phải!” so với thanh âm câuhỏi của hắn thì câu trả lời của nàng vang dội không nhỏ a.Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ cótiếng hít thở của nàng cùng hắn, ngay khi Quý Tranh chịu không nổi sựtrầm mặc chuẩn bị mở miệng nói cái gì đó đồng thời đã bị một tiếng la từ bên ngoài truyền đến cắt đứt.“Trời ạ! Nơi này tại sao lại có mật đạo?” đó là thanh âm của Loan mama.Ngay sau đó thân thể nàng đột nhiên bị một cánh tay kéo lại, cả người nàng ngã vào vùng ngực rộng lớn mà ấm áp.“Đau a!”Đây là lần đầu tiên thân thể bị một nam nhân mà không phải là phụ thân ôm vào trong lòng, mặc dù đối phương làmột mỹ nam nhưng lại khiến cho nàng e thẹn. Mặt khác làm cho mũi củanàng cơ hồ bị đụng gãy thật sự rất đau a.“Ngươi buông ra a!” nàng la lên, laolực suy nghĩ muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn. Bởi vì hắn đem đầunàng đặt trên bả vai của hắn nên căn bản nàng không thể vùng vẫy và nhìn thấy gì hết.“Ta muốn mang ngươi đi!” bên tai nàng truyền đến giọng nói ôn nhu của hắn.“Ai? Đi? Đi đâu a?” theo trực giác nàng hỏi lại.“Mang ngươi rời khỏi đây!”“Ta không đi a, ngươi mau thả taxuống” đầu bị ép tới thật khó chịu, tiếng gió bên tai cùng với sự dichuyển của cơ thể, nàng cảm giác được là chính hắn đang ôm nàng tiến rakhỏi mật đạo.“Ta sẽ không thả ngươi ra, từ nay vềsau ngươi chỉ có thể đi theo ta mà thôi, không được rời xa ta dù là nửabước” không để ý gì đến sự giãy giụa của Quý Tranh, Lãnh Mạc vừa đi vừanói chuyện. (PN: hihihhi ca ca bá đạo quá , ta thix a *cười tít mắt* )“Vì sao lại ép ta theo ngươi?”“Bởi vì _______ chính ngươi đã rút kiếm của ta ra!” (PN: ôi zời đây cũng cho là lý do à?)Và đây cũng là lý do duy nhất!
Tiếng gào, tiếng nổ mạnh, âm thanh tiếng khóc buồn bã thảm thiết . . . . . . Đủ loại thanh âm tràn ngập ở bên tai Quý Tranh, nhưng là, nàngcái gì đều cũng không nhìn thấy.“Ngươi. . . . . .Tay ngươi đừng đè nặng đầu của ta .” Quý Tranh lần thứ N giãy dụa nói. Tuy nói nàng chỉ là một cung nữ nho nhỏ , nhưng lànhân quyền cơ bản cũng nên có đi, hắn ít nhất nên nói cho nàng biết đãxảy ra chuyện gì a, mà không phải là có ý tốt đẹp gì ấn lấy đầu nàng,làm nàng trước mắt một mảnh tối om.“Phát Viêm!” bên tai Quý Tranh chỉ nghe được đối phương hô lên hai chữ này, sau đó, lại là một trận thanh âm của tiếng nổ mạnh .Phát Viêm —— đó là ma pháp của hắn sao? Ở trong cái thế giới này, ma cùng thần đều biết sử dụng ma pháp, mà trong nhân loại, chỉ có rất ítngười trải qua nhiều năm tu luyện mới có thể tập ma pháp.Chẳng qua loại thanh âm của tiếng nổ mạnh này nghe thực tại làm chongười ta khó chịu, bởi vì sau mỗi lần nổ mạnh, đều là tiếng kêu rên củamọi người. Mà tình huống trước mắt đến tột cùng là như thế nào đây?“Uy , ngươi. . . . . .” Quý Tranh cố gắng ngẩng đầu lên, muốn xem rõ ràng tình huống trước mắt, lại bị một thanh âm ngoài ý liệu của nànglàm kinh ngạc đến ngây người.“Ngươi đến tột cùng là người nào, dám ở trong hoàng cung đại náo!”thanh âm trầm thấp mà hùng hậu, đó là thanh âm của đại hoàng tử a.“Nếu không muốn làm cho nơi này càng nhiều người chết, tốt nhất làmcho bọn họ lập tức thối lui.” Mắt lạnh liếc nhìn nam nhân một thân hoaphục trước mặt, Lãnh Mạc hờ hững nói. Tuy rằng muốn xông ra khỏi nơinày đối với hắn mà nói, đều không phải là chuyện khó khăn lắm, nhưng làhắn không muốn vừa mới thức tỉnh, liền hao tổn quá nhiều pháp lực.“Ngươi cũng đã biết nơi này là hoàng cung của nước Mộc Chân, há cóthể cho ngươi nói đến là đến, nói đi là đi.” Cung Thực đánh giá Lãnh Mạc nói. Thân là hoàng tử của nước Mộc Chân, cũng gặp qua không ít thuật sư biết sử dụng ma pháp, nhưng lại chưa từng thấy có một người có thể sửdụng thuật Bạo Viêm vừa rồi như người này. Nhìn người mà đoán tuổi, hắntuyệt đối sẽ không vượt qua hai mươi tuổi. Khuôn mặt tuấn tú, ngũ quanxinh xắn chưa thoát khỏi vẻ trẻ con, làm cho người ta cảm thấy giống như hài đồng hồn nhiên, nhưng lại có thể làm ra hành vi giết người khôngchớp mắt.“Nước Mộc Chân, chưa từng nghe qua.” Lãnh Mạc bĩu môi, từ lúc hắnngủ say đến bây giờ, là lúc trong trí nhớ cũng không có quốc gia này tồn tại. Bất quá. . . . . . Vì sao thân thể hắn bị an trí tại… ở bên trongquốc gia này, mà không phải là ở trong Bất Sóng cung đâu?“Ngươi ——” Cung Thực tức giận hai mắt trừng lớn.“Ngươi quyết định như thế nào? Làm cho mọi người lui ra, hay là phải . . . . .” ngón tay thon dài trắng nõn hơi hơi nâng lên, hiển nhiên tùy thời khả năng sẽ lại sử dụng thuật phát viêm .“Ta. . . . . .” Cung Thực cắn chặt răng, cân nhắc sự lợi hại trước mắt.Nam tử trước mắt này, sở hữu pháp lực đến tột cùng có bao nhiêu,hắn không dám xác định, nhưng là có một chút có thể khẳng định là nếu để cho hắn lại tiếp tục ra tay hủy hoại, chỉ sợ không đến một canh giờtoàn bộ hoàng cung có thể hóa thành