n ứng không kịp.“Rất đơn giản, tỷ như như vậy. . . . . .” Lãnh Mạc nói xong, môimỏng xinh đẹp mà khiêu gợi chậm rãi nhấc lên, ngón tay giương lên, mộtđạo bạch quang bắn về phía gốc cây đại thụ cao chọc trời ở khoảng cáchgần Quý Tranh nhất.Phanh! Một tiếng vang thật lớn, kèm theo tiếng thét chói tai của nữ nhân ——”Trời ạ!”Chỉ cần hắn giương tay lên, cây đại thụ rậm rạp đã có trên trăm năm tuổi này ầm ầm đổ xuống.Này. . . . . . Này. . . . . . Đây cũng quá khoa trương đi, hai conngươi cơ hồ lòi ra khỏi hốc mắt, giống như người chết trừng mắt nhìn vào cây đại thụ đổ cách mình còn năm bước, Quý Tranh mồ hôi lạnh ứa ra, quỳ rạp trên mặt đất, nếu không phải vừa rồi nàng chạy trốn nhanh, chỉ sợhiện tại đã chết ở dưới cây đại thụ, trở thành một oan hồn .“Hiện tại ngươi tính như nào?” người gây chuyện rảnh rỗi chờ đời đối phương trả lời.Cố gắng nuốt xuống một ngụm nước bọt, nàng đứng dậy, “Ta —— lưulại.” bản chất rất sợ chết vào thời khắc này lộ rõ. Dù sao, so với chết, bồi hắn quay về Bất Sóng cung kia vẫn tốt hơn. ”Sẽ không quá làm khó dễ cho ngươi?” Lãnh Mạc hỏi, trên mặt thể hiện biểu tình “Hòa ái dễ gần”. (NN: anh đúng là cáo già, chị là thỏ non rồi *hức hức*)“Làm sao có thể như thế, ta thích còn không kịp, ngài cũng khôngbiết, theo ta vừa nhìn thấy ngài, ta liền hảo hy vọng có thể có cơ hộicùng ngài cùng một chỗ.” Quý Tranh a dua nói. Ác, thật sự đáng ghét a,nàng nói mà cả người nổi cả da gà.Hắn như là rất hài lòng với câu trả lời của nàng, gật gật đầu, giơtay lên chỉ hướng nàng ngoắc một cái, “Vậy ngươi lại đây, hầu hạ ta tắm rửa.”“Hảo, đương nhiên không. . . . . . Ách, tắm rửa? !” Đồng tử hiện lên hình tên lửa phóng về phía Lãnh Mạc, Quý Tranh lúng ta lúng túng nói.Hắn đây là muốn hại nàng đau mắt hột sao? Tuy rằng thân hình của hắnthật là tốt, tuy rằng người của hắn cũng rất xinh đẹp, tuy rằng. . . . . .“Có vấn đề?” Mỹ nhân vừa nhấc mâu, trong thần sắc có chút không kiên nhẫn. [NN: mỹ nhân là nguyên văn đó ợ, lại 1 soái ca đẹp quá nên được ví như mỹ nhân =)) '>“Như thế nào —— khả năng.” Nàng dắt da mặt khô khốc cười, di chuyểncước bộ đi đến trước mặt hắn, “Bất quá chủ tử, muốn nô tỳ hầu hạ ngươiđương nhiên là không thành vấn đề rồi, nhưng vẫn phải có chuyện muốn nói rõ ràng.” Nàng cố lấy dũng khí, một bên cởi dây lưng quần áo trong củahắn, vừa nói.“Ân?” Hắn không lắm để ý đáp lại.Nàng dừng một chút, “Ta ở trong hoàng cung, một tháng tiền lương là hai lạng bạc.”“Cho nên ?”“Cho nên chủ tử sau này cũng đừng quên, hàng tháng cấp nô tỳ hai lạng bạc a.”Quý Tranh há mồm ra, thổ lộ ra yêu cầu “Thực tế”. Dù sao ánh mắt có thể bị đau mắt hột, nhưng là tiền, không thể không muốn. (NN:ngắm mỹ nam mà chị kêu đau mắt hột *chẹp chẹp* )“Chủ tử, y phục của ngài thật là khó thoát a.”“. . . . . .”“Chủ tử, tóc ngài sờ hảo trơn mượt a, hơn nữa còn thật mượt óng a,so với mái tóc của một số phi tử trong cung nhìn còn đẹp hơn.” (NN: tóc của anh màu trắng nha mọi người, hay gọi là màu bạch kim cũng vậy)“. . . . . .”“Chủ tử, làn da ngài thật tốt nga, ngài không phải là bị phong ấntrong thời gian thật dài sao? Thấy thế nào vẫn còn trẻ như vậy?”“. . . . . .”“Cái kia. . . . . . Chủ tử, ngài có thể hay không nói cho ta biết, giữa hai chân ngài đó là cái gì a, trên người của ta sẽ không có thứ này a.” (NN: Cứu êm với *cười bò lăn ra sàn nhà*)Thanh âm líu ríu giống như tiếng Ma Tước (*) ,theo từ khi bắt đầu vốn không có ngừng lại.(*Ma tước: chim sẻ )Nàng thật sự là nữ nhân mới vừa rồi còn sợ hắn, sợ đến cơ hồ đemtròng mắt đều trừng ra ngoài sao? Lãnh Mạc lạnh lùng liếc qua hai bàntay “Sờ loạn” trên người hắn, có thể xưng là móng vuốt, hành vi hiện tại của nàng, quả thực cùng sắc nữ không có gì khác nhau. Mà hắn, cư nhiênđể mặc nàng xằng bậy. Có lẽ là bởi vì nàng có thể rút lên kiếm cắm trênngười hắn đi, cho nên hắn mới không có muốn tính mạng của nàng.“Câm miệng.” Cả người hắn ngâm ở trong nước hồ trong suốt, “Ngươibây giờ cần làm, chính là thay ta tẩy trừ thân mình.” Đối với vấn đềnhàm chán của nàng, hắn căn bản là lười trả lời.“Nhưng là. . . . . .” Quý Tranh vẫn còn muốn tiếp tục nói, nhưng làmâu quang lại thoáng nhìn thấy Lãnh Mạc vẻ tức giận, đành “Phải” mímchặt môi lại, nàng theo trên người lấy ra khăn tay, ngâm vào nước ao,bắt đầu rửa sạch thân thể hoàn mỹ của hắn.Da thịt như sương như tuyết, gần như trong suốt, có lẽ là do nguyênnhân nằm trong hàn băng hàng năm không được nhìn thấy ánh mặt trời đi.Dưới cái cổ thon nhỏ, là xương quai xanh xinh đẹp, sau đó, còn lại là bả vai rộng lớn của hắn cùng bờ lưng dài rộng. Tỉ lệ thân thể hắn thựctốt, nếu là thật sự muốn nói về khuyết điểm…, có lẽ là hắn quá mức tinhtế. Tuy rằng cao lớn, nhưng là cơ bắp trên người, cũng không cuồn cuộnrắn chắc như nam nhân, ngược lại so với nữ nhi còn mịn màng hơnNếu không phải vừa rồi tận mắt nhìn thấy ma pháp của hắn lợi hạinhư thế nào, đánh chết nàng cũng khó tin tưởng thân hình như vậy, nhưng có thể ẩn chứa ma lực lớn như thế .Thời gian chậm rãi trôi qua, thẳng đến khi Lãnh Mạc tự giác trênngười không còn mùi máu tanh của nhân loại, mới ra lệnh ch