cơ diệt vong sao?Giết, giết, giết, giết đỏ cả mắt rồi, giết không có cảm giác, sau đó ở bên trong cát bụi, nàng nhìn thấy một thân ảnh màu tím, lấy mây tíabao trùm thân mình, trường kiếm màu đỏ thắm vung lên liền có thể đủ quét tới một đám người.Hắn. . . . . . Hắn là. . . . . .Cô gái không dám tin, nháy mắt mấy cái, môi đỏ mọng hơi hơi mở ra, nhưng không cách nào nói ra nửa chữ.Thân ảnh màu tím, đó là thần buông xuống a. Toàn bộ chiến trường,không sức mạnh nào có thể chống đối nổi hắn, trường kiếm màu đỏ thắmdính đầy máu đỏ tươi, tóc dài màu bạc, ở trên lưng chiến mã, vũ động bên trong .
Bên trong chiến trường, nhóm Ma Nhân hoan hô tên thần, mà nhân loại, tắc ngã xuống một mảnh lại một mảnh.Đây là con dân của nàng, đây là quân đội của nàng, nhưng là nay, lại quân lính tan rã.Mà nàng, công chúa của một nước, thậm chí ngay cả người dân của chính mình, cùng quốc thổ đều bảo hộ không được sao?Cắn chặt đôi môi, cô gái giục ngựa chạy như điên, hướng tới thân ảnh màu tím bên trong chiến trường kia chạy đến.Kình phong thổi tới, con ngựa hí vang!Gần, gần, càng ngày càng gần rồi, gần đến nàng có thể rõ ràng thấy rõ ràng khuôn mặt tuấn tú quen thuộc với nàng!Màu đỏ thắm của trường kiếm đảo qua mà đến, sau đó như ngừng lại trên đỉnh đầu của thiếu nữ .“Ngươi hi vọng chết ở dưới kiếm của ta sao?” Môi khẽ mở, mang theo một tia cười nhợt nhạt, thiếu niên nhìn cô gái hỏi.“Vì sao, vì sao ngươi lại đứng ở phía nghịch quân? !” Không thể tin, hoặc là nàng giờ phút này thà rằng chính mình mù, có thể nhìn khôngthấy một màn trước mắt này.“Nghịch quân?” Thiếu niên cười ha ha, “Người xưng thần suất lĩnhquân đội là nghịch quân sao? Ngươi cũng đã biết, chỉ là hai chữ này, làđã nói xấu thần.”“Đó là bởi vì thần đối với nhân loại đuổi tận giết tuyệt!” Thiếu nữcon ngươi gắt gao nhìn chằm chằm người trước mặt “Ngươi đến tột cùng làai? Nói cho ta biết ngươi là ai a!” Tâm chưa từng có vô thố quá như vậy, bởi vì nàng không thể tưởng tượng được hắn lại là địch nhân của nàng .“Ta?” Thiếu niên hất ngân phát trên trán sang một bên “Ta là Lãnh Mạc, cũng là Kiếm Thần.”
“A!” một tiếng thét kinh hãi, Quý Tranh đột nhiên mở to hai tròng mắt, một thân mồ hôi lạnh, mà tay thậm chí còn run nhè nhẹ.Đập vào mắt không phải là cuồn cuộn một dãy cát vàng, cũng không phải là một thanh cự kiếm, mà là vách tườngmàu trắng xám, còn có kia cái màn màu hồng nhạt treo trước giường.“Ngươi đã tỉnh chưa?” giọng nói mềm nhẹ vang lên ở bên tai của Quý Tranh.“Ngươi là…………………?” Ngồi thẳng ngườilên, Quý Tranh nghiêng đầu nhìn nữ tử đứng bên giường. Một thân y phụcmàu lam quần lụa mỏng, lộ ra da thịt trắng noãn, càng thêm có vẻ kiềumị. Nếu nàng nhớ không lầm thì nữ tử trước mặt này đã từng cứu nàng vàLãnh Mạc.“Ta tên gọi Thủy Mị, ngươi có thể gọithẳng tên của ta” Thủy Mị nói xong, từ trên bàn bưng tới cho Quý Tranhmột chén nước “Khát nước rồi, ngươi đã hôn mê nhiều canh giờ rồi”Nàng hôn mê đã lâu như vậy sao? QuýTranh nâng tay phải lên muốn tiếp nhận chén nước, thì phát hiện trên tay của mình được quấn thật dày một tầng băng gạc, vì thế đành đưa tay trái lên nhận chén nước “Là ngươi giúp ta băng bó vết thương sao? uống xongmột ngụm nước, nàng hỏi.“Đúng vậy a, tay phải của ngươi bịthương rất nặng, nếu chậm trễ một chút ……..chỉ e là tay của ngươi đã phế đi” Thủy Mị đáp, rất khó tưởng tượng nổi, chỉ là một con người bìnhthường lại cư nhiên dám đem đích tay của mình dán tại trên mặt của ChủQuân. Huống chi lúc ấy Chủ Quân vẫn còn đang trong thời kỳ nghiệpchướng.“Kia Lãnh Mạc…………….không chủ tử đâu?” mấp máy đôi môi vừa được nước làm cho dễ chịu, nàng hỏi.Vừa nghĩ tới hắn, liền không tự chủđược lại nghĩ tới giấc mơ vừa rồi. Lãnh Mạc…………Đó là Kiếm Thần sao? Làvị thần đã khơi dậy một hồi Nghịch Thiên Chi Chiến, giết người như ngóe, là vị thần Thị Huyết sao? Trong mơ xem rõ ràng mặt như thế, khuôn mặttuấn tú, tựa tiếu phi tiếu tươi cười, con ngươi thị huyết, đối với sinhmạng xem như hờ hững. Kiếm Thần, cái tên đã được lưu truyền bao đời nay ở Á Khắc Cát Tư, vậy có nghĩa là mấy ngày nay nàng đã ở chung với hắn a.Nhưng là trong người trong mơ cũng nhận thức được hắn là Lãnh Mạc cũnglà Kiếm Thần.“Người ngươi hỏi là Chủ Quân sao? ChủQuân đang nghỉ ngơi ở một gian phòng khác” Thủy Mị nói, cầm lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán Quý Tranh, “Ngươi vừa rồi mơ thấy ác mộngsao?”“Ác mộng?……………..Ta không biết!” QuýTranh khoát tay áo, nàng thậm chí còn không biết nên hình dung giấc mơkia như thế nào. Nàng làm sao có thể làm sáng tỏ cái chuyện tình trongmơ ở thời điểm hai trăm năm về trước kia.“Kia làm sao ngươi lại cùng Chủ Quân ởcùng một chỗ?” Thủy Mị đánh giá Quý Tranh nói, nếu không có nhớ lầm thìChủ Quân rất ghét con người. Bởi vì con người trong mắt Chủ Quân cơ hồlà tham lam, nhát gan, ngu muội.“Bởi vì………………bởi vì ta không cẩn thậnrút thanh kiếm cắm trên ngực hắn ra. Cho nên hắn nói sẽ mang ta về BấtSóng cung” Quý Tranh liếm liếm môi nói, trách không được nàng từng cảmthấy cái tên Bất Sóng cung này lại quen thuộc đến vậy. Mà theo lời củangười xưa nói Bất Sóng cung chẳng phải là cung điện