rồi, đâu còn là con nít nữa.
Bà Hồ Điểu trừng mắt:
- Cậu biết gì ! Con ta ta phải dạy. Cậu lo việc của cậu ấy. Mãn Hà Chí, mày vào đây !
Cả ba vào sân đền. Đền vắng, ít người lễ bái, bỏ hoang lâu ngày, khe đá
lót sân đã có rêu xanh và cỏ mọc. Bà ấn đầu Mãn Hà Chí bắt nằm dài ra
sân rồi bẻ một cành cây mềm làm roi.
- Mãn Hà Chí ! Mày có còn là con ta nữa không ? Sao gặp mẹ và cậu lại chạy ?
Mày đâu phải ở lỗ nẻ chui ra ?
Nói xong bà quất roi vào lưng hắn. Mãn Hà Chí không thấy đau. Bà già yếu rồi, đánh như phủi bụi, nhưng nước mắt hắn tuôn ràn rụa. Hắn đã làm cho mẹ đau lòng nên không cầm được hối hận.
- Ta tưởng mày chết mất xác ở đâu rồi, không ngờ còn gặp tại Osaka này.
Thật xấu hổ ! Đồ vô tích sự ! Mấy năm nay sao không về cúng giỗ ông bà,
mà cũng không thư từ thăm hỏi gì người đã sinh ra mày ? Mày có biết cả
nhà ai cũng lo lắng vì mày không ?
Sau mỗi câu, bà lại quất cho Mãn Hà Chí một roi. Hắn khóc như đứa trẻ:
- Xin mẹ tha tội. Con biết lỗi và hối hận lắm. Thật con không có ý muốn
trốn mẹ và cậu nhưng bất ngờ quá, con sợ và xấu hổ không dám gặp mặt.
Bà Hồ Điểu mủi lòng, quay đi chùi dấu nước mắt. Tuy già nhưng lòng cương nghị vẫn không giảm, bà không muốn đứa nghịch tử biết sự mềm yếu của
lòng mình.
- Hừ ! Mày nói có lỗi và xấu hổ không dám về nhà. Vậy chắc trong những năm qua, mày làm nhiều điều xằng bậy lắm ?
Cậu Ngô không nhịn được, xen vào:
- Thôi bà ! Bắt nó khai thì lại đau lòng thêm, ích gì cơ chứ ?
- Cái cậu này ! Đã bảo mặc xác ta, việc gì đến cậu ? Đàn ông mà nhu
nhược thế thì dạy ai được ? Thân phụ nó qua đời, ta là mẹ phải biết giáo dục nó chứ ! Mãn Hà Chí, cho ngồi dậy, nhìn vào mặt ta đây !
- Dạ.
Mãn Hà Chí quần áo xốc xếch, mặt nhem nhếch những bụi đất và nước mắt,
lồm cồm bò dậy nhưng hắn vẫn không dám nhìn thẳng mặt mẹ. Lòng sợ mẹ từ
tấm bé khiến hắn coi bà là một thần linh, ra oai tác phúc thế nào cũng
được. Sự thiếu sót bổn phận làm con trong gia đình và dòng họ khiến hắn
cảm thấy tội nặng thêm và mặc cảm ấy làm hắn sợ hãi.
- Mãn Hà Chí ! Hãy kể ta nghe trong những năm xa nhà, mày ở đâu ? Làm
những gì điếm nhục đến cha ông ? Nói cho thật, ta cấm mày không được bỏ
sót.
- Dạ dạ ...
Mãn Hà Chí kéo vạt áo lau nước mắt, sụt sịt kể chuyện đã qua, từ khi
thua trận Sekigahara vào nương náu nhà Ôkô, rồi vì giết tên Chu Kế
Phong, phải bỏ đi lưu lạc ở Ibuki, ăn nhờ ở đậu trong quán rượu của Ôkô, sau bị bạc đãi, uất hận ra đi như thế nào, nhất nhất kể lại hết. Tuy
nhiên vẫn giấu không cho mẹ biết thời kỳ hắn làm phu vác đá cực khổ ở
công trường, may vớ được món tiền rồi bị lừa ra sao. Kể xong hắn khóc
sướt mướt, cảm thấy nhẹ nhõm sau khi thú tội.
Cậu Ngô nghe chuyện, thỉnh thoảng lắc đầu:
- Hừ ... hừ ... thật không ngờ ...
Bà Hồ Điểu thương con tuy không lộ ra nét mặt:
- Mày làm những điều thật xấu xa, nhưng đã biết hối, thôi cũng được !
Thế bây giờ làm ăn gì ? Trông quần áo cũng không đến nỗi ... Chắc có
việc làm rồi chứ ?
- Dạ có.
Hắn đáp ngay không suy nghĩ, nhưng lại vô chữa:
- Ấy không ! Con muốn nói là không có việc đều đặn.
- Vậy lấy gì sống ?
- Con dạy võ, đánh kiếm.
Bà khách tỏ vẻ mừng rỡ, mặt tươi hẳn lên. Quay sang cậu Ngô, bà nói:
- Này cậu, cháu cậu có phải con giòng không ? Nó dạy đánh kiếm đấy !
Cậu Ngô vui vẻ gật đầu:
- Phải chứ ! Con nhà tông mà ! Dòng Hồ Điểu nhà ta, đời nào cũng có người khí phách. Lầm lỡ chút đỉnh, bỏ qua được.
Cả hai ông bà cười vui vẻ làm Mãn Hà Chí cảm thấy kiêu hãnh.
- Này con !
Giọng bà dịu hẳn lại.
- Dạ.
- Con học kiếm của ai ?
- Của Cổ Tư Nhiễm Chúc.
- Chà ! Đó là tay đại kiếm sĩ, sao nhập môn đó được ?
Nét mặt bà Hồ Điểu càng thêm rạng rỡ. Mãn Hà Chí muốn làm vui lòng mẹ,
rút trong bọc ra tờ chứng thư, lấy ngón tay cái bịt tên Cát Xuyên Mộc đi rồi khoe:
- Mẹ coi đây này !
Bà Hồ Điểu chăm chú đọc hàng chữ, giơ tay định cầm lấy để xem cho rõ thì Mãn Hà Chí đã vội giấu ra sau lưng:
- Đấy, mẹ coi, mẹ cần gì phải lo lắng cho con.
Bà cười vui vẻ:
- Ừ, ta biết. Cậu Ngô xem, ta nói có đúng không ? Ngay từ khi còn nhỏ,
ta đã bảo nó khôn lắm, có phần hơn cả thằng Thạch Kinh Tử và những đứa
khác. Bây giờ kiếm sĩ rồi đó, có bằng cấp chứng minh hẳn hoi chứ đâu
phải dở.
Bà sung sướng quá, nói văng cả nước bọt. Mãn Hà Chí cũng vui lây cái
sung sướng của mẹ, quên dùng ngón tay để che tên, giơ tờ chứng thư đến
trước mặt cậu. Cậu Ngô đọc giấy chứng nhận tên Cát Xuyên Mộc, lấy làm
lạ, hỏi:
- Mà sao không đề tên mày lại đề Cát Xuyên Mộc. Cát Xuyên Mộc là ai ?
- À ... à ... đấy là biệt danh cháu !
Hắn ấp úng đáp.
Bà Hồ Điểu nhìn con:
- Cái tên Hồ Điểu Mãn Hà Chí không đủ danh giá sao mà phải lấy tên khác ?
- Dạ ... dạ ... Danh giá lắm chứ, nhưng ... nhưng ... - hắn nghĩ nhanh
tìm cớ - nhưng vì con đã phạm nhiều tội quá, nêu danh ấy ra sợ mang
tiếng.
- Ừ ừ ... thôi được, thế cũng được ! Chúng ta tin mày. Từ khi mày đi đến giờ, mày biết chuyện gì xảy ra ở làng không ?
Hắn lắc đầu. Bà đem chuyện gia tộc nhà Hồ Điểu bị sỉ nhục ra sao, Oa Tử
không về làm dâu bà, bỏ đi theo Thạch Kinh Tử làm b
