phải trái, nhìn người chơi thì
cũng bắt chước, sự thiệt hại đáng là bao mà định giết nó ? Huống chi
ngươi không phải là chủ cỗ bài, bắt ta đền sao được ? Mấy người kia chơi bài hay con khỉ chơi bài thì cũng thế ! Nào, ai là chủ cỗ bài, muốn ta
bồi thường, nói lên !
Không nghe tiếng đáp. Toán khách thương trước đây miệt thị phái kiếm sĩ, bây giờ đứng im thin thít giữa tiếng cười gằn của gã thanh niên ngạo
ngược. Chỉ duy viên nho sĩ khẽ nhếch mép mỉm cười rồi lại tiếp tục cúi
đầu xuống trang sách bỏ dở, trong khi các chân sào rộn rịp sửa soạn để
thuyền cập bến. Khi thuyền bỏ neo, trời đã chạng
vạng tối. Mùi cá khô phơi chưa được nắng, tanh tanh mằn mặn phảng phất
trong không khí. Dãy phố nhỏ trước bến đã lên đèn, ánh sáng vàng úa
chiếu qua những khung cửa sổ vuông dán giấy như trong những bức tranh
cổ.
Thuyền buôn đã về. Khu bến chợ rộn rịp hẳn lên. Đèn lồng không biết ở
đâu túa ra vô số kể, trẻ con cầm lố nhố đứng trên bến. Trên mỗi lồng đèn đều có viết tên một quán trọ, một món ăn đặc biệt của nhà hàng hoặc có
khi chỉ để quảng cáo một sản phẩm địa phương nào đó.
Tiếng chân sào la ơi ới, tiếng mời chào, cười nói, gọi nhau, trẻ con chí chóe tranh nhau từng bước trên tấm ván bắc lên thuyền. Vài người ra đón thân nhân đứng đằng xa giơ dù vẫy; những bóng đen khi ẩn khi hiện trong vùng ánh sáng mờ tỏ của lồng đèn ngang dọc.
- Công tử lệnh lang của ngài tổng trấn có trên đó không ?
- Công tử nào ?
- Trịnh Đức Nhị Lang.
- Không. Đi thuyền sau.
- Mời khách quan đến trọ Ở quán cháu. Có cửa sổ trông ra biển, đẹp lắm !
- Xin ngài đến quán Mỹ Sinh. Phòng rộng rãi, quý khách mang theo con khỉ không tính tiền.
- Không, ông khách này của tao. Mời khách quan theo cháu.
Nghe lời mời chào của hai đứa trẻ, thanh niên mặc bào tía chỉ mỉm cười.
Gã nhẹ nhàng gạt tay chúng nắm áo, xốc lại hành trang, bế con khỉ lên
vai rồi bước theo tấm ván xuống bến. Không ai đợi gã cả. Nhưng hình như
đã có chủ định, gã xăm xăm đi tới, rẽ vào một ngõ tối khuất dạng.
Trên thuyền, đám khách thương vẫn còn hậm hực, vừa coi phu rỡ hàng vừa bực tức:
- Tên đó ngông nghênh quá đỗi ! Chỉ nhờ vài đường kiếm mà coi người
chẳng ra gì... Đáng tiếc là cánh mình chẳng ai biết võ, chứ nếu không
...
- Thôi, để tâm làm gì ! Kệ cho nó làm cha thiên hạ. Cao nhân tắc hữu cao nhân trị. Danh chẳng qua như cái hoa, nhường cho nó hưởng, mình ăn quả
có hơn không ?
Chuyện hôm nay bỏ đi. Kìa, các em đã đến đón kìa !
Bọn kỹ nữ trèo lên thuyền, bước những bước nhanh và ngắn, vịn vào nhau
cười khúc khích. Quanh ánh đèn lồng, trông các nàng không khác gì những
con bướm đêm bu xung quanh ngọn nến.
Một trong những người rời thuyền sau chót phải kể Hồ Định. Chưa bao giờ
hắn gặp một hoàn cảnh đáng buồn và đáng giận như thế ! Thật mất hết cả
thể diện. Mặt mày bí xị, hắn lấy tâm khăn vuông choàng lên đầu che chỗ
tóc bị cắt đứt, nhưng không sao giấu được vẻ ảo não và cau có trên mặt.
- Hồ lang ! Hồ lang ! Thiếp ở đây mà !
Thấy Hồ Định ở trên thuyền bước xuống, Ôkô vẫy gọi rối rít. Đứng ngoài
trời khá lâu, và có lẽ cũng vì gió đầu đông thổi mạnh, Ôkô run rẩy như
chiếc lá. Những vết nhăn trên mặt nàng hiện ra mờ mờ dưới ánh đèn và
dưới lớp phấn trắng. Hồ Định nở nụ cười gượng gạo:
- Ôkô đấy à ? Tưởng nàng không đến chứ !
- Ô hay ! Sao nỡ nói vậy ? Chàng viết thư bảo thiếp ra đón mà !
- Ờ ờ ... nhưng tưởng thư chưa đến kịp.
- Kỳ không ! Hồ lang có vẻ không muốn gặp thiếp. Có chuyện gì không vui
mà trông mặt chàng như mặt thằng đánh dậm bị cua cắp vậy ?
Hồ Định đang buồn cũng phải phì cười:
- Thế nào là mặt thằng đánh dậm bị cua cắp ?
Ôkô che miệng rúc rích.
- Không, chẳng có chuyện gì đâu. Chắc tại ta say sóng nên hơi mệt. Ta
lên xóm trên, đến quán Thu Nguyệt nghỉ một lát, nếu còn phòng thì trọ
luôn. Quán ấy ở cũng được !
- Không, thiếp đã thuê cáng đến đón chàng. Phu cáng đợi ngoài kia.
- Ồ, chu đáo quá ! Thế đã giữ phòng chưa ?
- Rồi. Mọi người đang đợi chàng đấy.
Hồ Định ngạc nhiên:
- Mọi người ? Mọi người là những ai ?
- Thì anh em trong phái Hoa Sơn của chàng chứ ai ?
- Trời ! Nàng mời họ đến làm gì thế ? Ta tưởng chỉ có mình nàng với ta
sống vài ngày với nhau ở một nơi vắng vẻ. Bây giờ hỏng hết chuyện rồi,
làm thế nào đây ?
Hắn giơ tay bứt đầu bứt tai, luôn mồm kêu hỏng chuyện.
- Thôi, ta không tới đâu !
Ôkô rối rít xin lỗi:
- Thiếp đâu có biết, mà chàng cũng không nói rõ. Họ là bạn cả mà ...
Ôkô đến sát bên Hồ Định. Hắn giận dữ đẩy nàng ra. Bao nhiêu bực dọc và
bất lực cảm thấy trên thuyền bây giờ nổ bùng ra, hắn dồn cả lên đầu Ôkô
như nước lũ:
- Ngu quá ! Trời ơi, nàng ngu quá ! Nàng về đi, bảo phu cáng về đi. Nàng chẳng hiểu gì cả, chẳng hiểu ta một tí gì cả !
Ôkô phục xuống, nắm vạt áo Hồ Định. Hắn giật mạnh ra, rảo bước bỏ đi.
Ôkô chạy theo, bước chân xiêu vẹo suýt ngã. Cả hai đến phía sau chợ cá.
Trời tối, chợ đã vãn, các quán đều đóng cửa. Trăng non mới mọc, vẩy cá
rải rác đầy dẫy, lóng lánh dưới ánh sáng trăng như những mảnh ngọc trai
nhỏ xíu. Khu chợ vắng teo, Ôkô ôm chặt lấy Hồ Định tỏ tình và
