khiêu khích. Anh em không ai địch nổi, hắn ngồi chờ sư huynh để tỷ kiếm. Vậy xin mời sư huynh về
ngay cho.
Mãn Hà Chí mở to mắt, nhìn vào quãng không:
- Miyamoto ? Thạch Điền Đạt Lang ? Ai vậy ? Thật là một mối nhục lớn. Trong lịch sử lập phái, Hoa Sơn chưa bao giờ phải chịu một sự thất bại nặng nề đến thế !
Hai bên hành lang võ đường, võ sinh ngồi bất động, mặt cúi gầm, bàn tay
nắm chặt để lên đùi, đốt ngón tay nhợt nhạt chứng tỏ sự tức giận đến
cùng cực. Trong phòng kế cận, một số huynh đệ họp bàn, tiếng tranh luận
qua khe cửa lọt ra ngoài nghe không rõ, nhưng âm thanh đầy căm phẫn.
Trời đã xế chiều. Giờ này, thường ngày họ ngưng luyện tập, chuẩn bị đi
uống rượu hay mua vui ngoài phố, nhưng hôm nay chẳng ai nghĩ đến chuyện
ấy. Không khí yên lặng, nặng nề; thỉnh thoảng một tiếng kẹt cửa càng làm tăng vẻ thê lương của gian đại sảnh rộng lớn.
- Đại ca đã về đấy hả ?
- Không, chưa thấy gì cả.
Mẩu đối thoại của người trong phòng với võ sinh đứng đợi ở cửa sổ suốt
buổi chiều, vang dội qua dãy hành lang. Mọi người ngẩng nhìn ra ngoài,
nhưng rồi lại cúi mặt xuống, không giấu được thất vọng. Vài tiếng nói
nhỏ từ trong phòng lọt ra nghe loáng thoáng:
- Có lẽ đại ca không ở đó đâu. Người đã đi tìm những chỗ khác chưa ?
- Dạ chưa, nhưng đã sai người đi khắp các trà thất. Vẫn không được tin tức gì.
Trên bàn thờ chưởng môn tiền bối, nến cháy leo lét. Mọi người không ai
ngăn được những ý tưởng chua chát cho rằng anh em Sĩ Khánh thật bất xứng với tổ phụ. Lúc sinh thời, Khổ Bích không bao giờ vắng mặt ở võ đường
quá một ngày, chứ đừng nói để bị sỉ nhục như vậy.
Hoa Sơn Khổ Bích xuất thân từ một gia đình bình dân làm nghề thợ nhuộm.
Lúc còn trẻ, vì hàng ngày phải làm những động tác nhịp nhàng trong nghề
nhuộm lụa như giặt, vắt, phơi, xếp, ông nảy ra ý nghĩ khi học võ, đem áp dụng những động tác ấy vào việc luyện kiếm. Khổ Bích thụ huấn kiếm pháp của một danh tăng ở Kyoto, về sau tự trau dồi, tôi luyện mãi thành kiếm pháp biến ảo khôn lường. Nhiều chiêu thức đặc biệt do ông phát minh đã
khiến kiếm kỹ của ông trở thành độc đáo. Ông nổi tiếng đương thời và
nghiễm nhiên giữ một địa vị cao trong trong chốn giang hồ, trở thành
giảng sư về kiếm thuật cho một số lãnh chúa, và sau đó sáng lập ra phái
Hoa Sơn, thu dụng đồ đệ.
Suốt đời, Hoa Sơn Khổ Bích đã tỏ ra là một kiếm sĩ gan dạ và tài trí.
Hai con trai ông, Sĩ Khánh và Điền Chính, cũng được khổ luyện ngay từ
khi còn nhỏ, nhưng sau thời kỳ nghiêm phụ mất, tinh thần và kiếm thuật
của họ dần dần sa sút. Có người bảo có lẽ vì họ đã được hưởng một gia
tài và một danh vọng quá lớn.
Ai cũng gọi Sĩ Khánh là đại ca hay Hoa Sơn chưởng môn, nhưng so về kiếm
kỹ và đức độ, hắn còn xa mới được như thân phụ. Vì vậy số môn đệ không
được đông đảo như trước. Người ta nhập môn Hoa Sơn chỉ vì háo danh, bởi
làm đồ đệ Hoa Sơn cũng đủ bảo đảm một chỗ đứng khiến giang hồ phải e dè
và kính nể.
Trong những thập niên gần đây, sau vụ thất trận của lãnh chúa Hoàng Giả, võ đường Hoa Sơn không còn được trợ giúp dồi dào như thời sinh tiền Khổ Bích, nhưng nhờ nếp sống giản dị và cần kiệm của lão chưởng môn, các
con trai ông ngày nay vẫn dư dật. Ngoài ra do sự đóng góp của môn đệ
phần nhiều thuộc thành phần giàu có, Hoa Sơn phái không mất đi chút nào
vẻ phong lưu ngày trước. Nhưng vì thế mà nói rằng đó là một võ đường giá trị bậc nhất thì không đúng. Về kiếm thuật, Hoa Sơn ngày nay chỉ còn là một bóng mờ, một môn phái hữu danh vô thực.
Thế giới bên ngoài bức tường cao, sơn trắng kia đã thay đổi nhiều, nhưng những người bên trong vẫn không hề hay biết hoặc lưu ý. Họ đã quen khoe khoang những chiến tích cũ, ngủ yên trên những chiến tích ấy mất rồi
nên ăn chơi buông thả, sao lãng việc luyện tập cho mãi đến hôm nay mới
mở mắt bừng tỉnh, ê chề, bất lực trước những hành động hạ nhục của một
kiếm khách vô danh, chẳng biết từ đâu đến.
Bấy giờ là khoảng trước giờ ngọ, gia nhân gác cửa vào thông báo có một
kiếm khách tự xưng Thạch Điền muốn được tiếp kiến. Khách có vẻ quê mùa,
chừng hăm hai hăm ba tuổi, vóc người cao lớn, tóc không chải, buộc túm
về phía sau, màu đỏ quạch vì phơi nắng và bụi bặm. Bên hông đeo một cái
túi bằng da sống, thứ túi các tay kiếm khách giang hồ thường dùng mỗi
khi phải lang bạt nay đây mai đó. Bộ kimono cũ và rách, đã bạc phếch,
không biết trước đây màu gì, đen hay nâu nữa.
Khách nói quê quán ở Miyamoto, vùng Mimasaka. Trông dáng điệu và y phục, đúng là loại kiếm sĩ lang bạt không nơi nương tựa, thấy nhan nhản ở
khắp thôn quên cũng như thành thị thời ấy. Thạch Điền Đạt Lang trông còn có vẻ tệ hơn:
hình như hắn không lưu tâm gì đến chuyện phục sức bề ngoài, chỉ chú ý
vào việc luyện võ. Mắt hắn sắc như dao, dáng đi ngang tàng, nên tuy quần áo rách rưới, tên gia nhân cũng giật mình lui bước.
Nếu hắn chỉ làm một kiếm sĩ lỡ độ đường đến nhờ tá túc hoặc xin bữa ăn
lót dạ thì không nói làm gì. Đằng này lại muốn gặp chưởng môn Hoa Sơn Sĩ Khánh để tỷ kiếm.
Cái đó mới làm mọi người ngạc nhiên cười ha hả.
Viên quản gia định đuổi thằng điên đó ra