t pháp để thống nhất việc cai trị và xét
xử, nhưng thời bấy giờ, ngay cả ở Kyoto, luật lệ chẳng có gì nhất định.
Tất cả sinh hoạt trong nước đều chiếu theo phong tục, tập quán là những
thứ luật bất thành văn mà mọi người, từ thứ dân đến sĩ phu đều chấp
nhận. Môn phái Hoa Sơn cũng vậy, tuy gồm nhiều võ sinh vô học, lỗ mãng
nhưng không phải là những kẻ vô liêm sỉ không có căn bản đạo đức gì. Vì
thế, sau trận thất bại nhục nhã vừa qua, điều họ nghĩ đến trước tiên là
danh dự ; danh dự của tông môn, của sư phụ và của chính họ. Lời người
vừa nói nhắc họ nhớ đến danh dự ấy, gạt hết mọi hiềm khích cá nhân và có tác dụng như chất keo gắn họ liền với nhau trong niềm tủi hổ.
Tất cả đứng dậy theo Hồ Định vào phòng trong, cùng Sĩ Khánh bàn cách đối phó.
Nhưng thật không may, đúng vào lúc này, sau một ngày đêm truy hoan hưởng lạc, chưởng môn phái Hoa Sơn cảm thấy mỏi mệt, tâm trí rời rã, bao
nhiêu nhuệ khí như tiêu tan hết. Tuy nhiên, Sĩ Khánh không thể làm gì
khác hơn là chấp nhận cuộc thách đấu.
Hắn xắn tay áo lên, dùng dây da buộc cho gọn rồi hất hàm hỏi:
- Thằng đó đâu ?
- Thưa ngồi ở bên nhà khách, phía vườn sau.
- Bảo nó đến đây !
Sĩ Khánh thấy môi se, cổ khô. Hắn nuốt nước bọt, bước ra đại sảnh ngồi
vào ghế giữa, sửa soạn nhận lễ tiếp kiến theo nghi thức với tư cách
chưởng môn. Thanh trườ ng kiếm do một đồ đệ lấy ở giá xuống dựng bên
cạnh.
Ba bốn võ sinh định ra vườn sau mời Thạch Đạt Lang thì Hồ Định và Ưng
Đằng vội cản lại. Hai người muốn thảo luận thêm tìm cách bắt giết cho
được Thạch Đạt Lang.
Họ dẫn nhau vào phòng, nhiều huynh trưởng trong phái cũng đi theo, gây
nên một cuộc bàn cãi sôi nổi. Sau cùng đa số đồng ý là hồi này đại ca
không được khỏe, kiếm thuật cũng không có những chiêu thức gì xuất sắc
hơn kiếm thuật của những người mới bị đánh bại, nếu cứ để một chọi một
thì nguy hiểm lắm. Số thương vong vừa rồi cũng đã đủ làm mất mặt phái
Hoa Sơn, huống chi để chưởng môn bị thua nữa thì còn gì là danh dự, hiểm họa to lớn không biết chừng nào và hậu quả ghê gớm lắm chứ không phải
tầm thường.
Giá Điền Chính còn ở nhà thì không ngại, vì so về kiếm kỹ, Điền Chính có phần hơn Sĩ Khánh một bậc. Hắn đáng mặt chưởng môn hơn, nhưng là con
thứ không có trách nhiệm gì nặng nề, Điền Chính thường hay bỏ đi chơi
xa, mặc anh lo liệu. Mới cách đây mấy hôm, hắn cùng vài người bạn lên
đường đi du ngoạn miền tây, chẳng bảo cho ai biết bao giờ về cả.
Hồ Định đến gần Sĩ Khánh nói nhỏ:
- Bọn tiểu đệ có một kế mọn ...
Và ghé tai Sĩ Khánh, hắn thì thầm trình bày cái kế hoạch hắn và đồng bọn đặt ra để bắt Thạch Đạt Lang.
- Thế là đánh lừa nó hả ?
Hồ Định khoát tay ra hiệu bảo đừng nói lớn, nhưng Sĩ Khánh không nghe:
- Không được ! Ta không khi nào chấp nhận một hành động như vậy ! Hèn lắm !
Nếu chuyện đó đồn đại ra ngoài thì còn gì thanh danh phái Hoa Sơn nữa !
Họ sẽ cho mình vì sợ một tên giang hồ lạc thảo mà phải dụ nó vào bẫy ...
- Ấy chơ ! Đại ca đừng ...đừng ...
Nhưng mặc cho Hồ Định cản, Sĩ Khánh vẫn tỏ vẻ bất bình, mặt đỏ gay, thốt ra những lời phản đối. Hồ Định phải đánh trống lấp:
- Đại ca để đàn em lo liệu ...Đại ca cứ yên tâm !
- Ngươi tưởng Hoa Sơn Sĩ Khánh này, chưởng môn kiếm phái Hoa Sơn lại chịu thua tên ...tên Thạch Điền gì đó ...ở Mimasa hả ?
- Không ! Không ! Tiểu đệ đâu có ý ấy ! Đại ca ở bậc cao trọng, can chi
phải hạ mình đối địch với một tên mãi võ vũ phu tầm thường như vậy ?
Chuyện này xin đừng nói lớn, người ngoài biết không tốt. Vấn đề quan
trọng là đừng để nó thoát !
Trong khi ấy bọn môn đệ Sĩ Khánh đã dần dần phân tán gần hết, lặng lẽ
rút êm như một đàn mèo, không một tiếng động. Người ra vườn sau, kẻ nấp
trong những xó kẹt hoặc biến đi như tan vào bóng tối của khu trang tại
rậm rạp. Một lúc sau không còn thấy ai, Hồ Định mới rút gươm, giọng
cương quyết:
- Đại ca, giờ này không nên chần chừ nữa.
Và hắn thổi tắt đèn.
Một mình ngồi trong bóng tối, giữa bầu không khí hoang vắng và căng
thẳng đến rợn người, Sĩ Khánh đột nhiên cảm thấy cô đơn và buồn khôn tả. Dù cao ngạo đến đâu, hắn cũng đã nhận rõ đồ đệ hắn coi võ công hắn
chẳng ra gì, không đủ sức bảo vệ thanh danh môn phái. Từ khi thân phụ
quy tiên đến nay, hắn quả đã sao lãng việc luyện tập, giữ được những
đường kiếm uy mãnh như xưa cũng đã khó, nói gì đến việc bồi dưỡng hay
khai triển.
Sĩ Khánh buồn rầu thở dài đứng lên đi ra gần cửa sổ. Qua khung giấy
mỏng, hắn nhìn sang phía vườn sau, chỗ Thạch Điền ngồi, thấy có ánh sáng chập chờn leo lét. Đó là ngọn đèn độc nhất còn thắp sáng trong trại.
Ngoài kia, bao nhiêu cặp mắt khác cũng đương chú mục vào ngọn đèn ấy.
Những bóng đen nằm rạp xuống đất, nín thở bò lại gần từng chút, từng
chút, lắng tai nghe ngóng động tĩnh.
Hồ Định tuy là con người thích hưởng lạc, nhưng khi cần hành động hắn
cũng tỏ ra có bản lãnh và khôn ngoan. Hắn tự đặt mình vào địa vị Thạch
Đạt Lang, tự nêu nhiều câu hỏi và tự giải đáp:
“Thạch Đạt Lang là kẻ vô danh, vùng này không ai biết, nhưng phải nhận
là hắn khỏe và có võ công thượng thừa. Nếu không, sao chỉ trong kh
