Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211632

Bình chọn: 10.00/10/1163 lượt.

ngoài, nhưng có người tò mò

muốn biết hắn thuộc môn phái nào và sư phụ của hắn là ai nên đã sai

người ra hỏi lai lịch. Thạch Đạt Lang chỉ vắn tắt trả lời hắn không có

sư phụ, tự học kiếm trong những năm qua, và suốt năm vừa rồi đã ở trong

rừng trau dồi kiếm thuật cùng với cỏ cây và muông thú, tạo nên những

đường kiếm riêng biệt. Hắn không xuất thân từ môn phái nào nhất định và

muốn được so kiếm với các bậc cao thủ ngày nay như Hoa Sơn Sĩ Khánh để

lãnh giáo những cao chiêu. Mục đích và tham vọng của hắn chỉ có thế. Mặc dầu hắn tự cho còn nhiều khuyết điểm nhưng hắn ước mong phái Hoa Sơn

không làm hắn thất vọng.

Tên gia nhân trở vào trình lại, còn nhại giọng nói nhà quê của địa phương hắn để tăng vẻ khôi hài làm mọi người cười lăn lộn:

- Chà chà ! Thằng đó điên hẳn rồi ! Cái gì mà tự tạo nên những đường kiếm riêng, coi người bằng nửa con mắt như thế !

Bèn lại sai đầy tớ ra hỏi một cách giễu cợt:

- Bản phái có lệ không an táng những kẻ đến làm rộn võ đường. Vậy quý

khách đã chỉ định ai là người đến mang xác quý khách đi chưa ?

Thạch Đạt Lang thật thà đáp:

- Nếu chẳng may tại hạ bị thất thế, xin cứ vất xác xuống sông hay để cho dòi bọ đục rỉa, không quan hệ. Thế nào cũng được, tại hạ không phiền

lòng.

Lần này thì cả võ đường không cười nữa. Hiển nhiên hắn đã thách thức một cách đứng đắn và mang sinh mạng ra đánh cuộc.

Bàn tán một hồi, những người thuộc hàng huynh trưởng ra lệnh:

- Dẫn nó vào !

Trong phút đầu, họ tưởng để một vài tay em ra dậy tên điên khùng đó một

bài học cũng đủ, nhưng mới qua đường gươm thứ nhất, họ đã kinh hãi cực

điểm. Thạch Đạt Lang không phải là một tay kiếm tầm thường.

Bình tĩnh đứng giữa phòng, sau một tiếng thét, hắn đã chém môn đệ Hoa

Sơn lăn long lóc trên sàn, cánh tay cụt đến khuỷu, bàn tay văng vào góc

tường giật liên hồi vẫn còn nắm chặt thanh đoản kiếm.

Hai người khác luân phiên nhau xông ra, một trong hai người thuộc hàng

cao thủ, nhưng Thạch Đạt Lang nhanh như chớp xuống tấn tránh lưỡi kiếm

chém ngang đầu, thuận tay đưa ngược gươm từ bụng lên cổ người đó. Rút

kiếm ra, máu phun như tưới trên mình hắn, Thạch Đạt Lang nhăn mặt, quay

lại tiếp chiêu ngay, vừa kịp gạt bắn tanh kiếm đâm xéo hông đã đá người

kia một cái như trời giáng lăn xuống sàn, lộn vào chân tường, giãy đành

đạch.

Mọi người sửng sốt, hét lên phẫn nộ, cùng rút kiếm ra khỏi vỏ. Tình hình không còn là một cuộc so tài thử sức nữa mà là một cuộc nhất tề xông

tới lấy số đông áp đảo giết cho được Thạch Đạt Lang. Nhưng hắn như con

cọp dữ, đâu có để cho dễ bắt. Hắn chém đông, gạt tây, đâm, phát; kiếm

quang loang loáng dưới ánh chiều xuyên qua cửa sổ. Thạch Đạt Lang hét

lên những tiếng ghê rợn, mỗi nhát kiếm lia tới đâu là có người ngã tới

đó, không chết thì cũng thương tích trầm trọng.

Môn đệ Hoa Sơn đã bắt đầu e ngại không dám xông xáo như trước. Thạch Đạt Lang đưa mắt nhìn quanh, nhận rõ tình hình, bèn nói lớn, thanh trường

kiếm vẫn nắm chắc trên tay, máu nhỏ giọt.

- Như vậy đã đủ, không nên để chết thêm nhiều người nữa. Ta muốn tỷ kiếm với Sĩ Khánh chứ không phải với các ngươi.

Môn đệ Hoa Sơn yên lặng vây quanh Thạch Đạt Lang, tuy không nói ra nhưng trong lòng ai cũng kinh hãi. Gờm nhau một lúc, tất cả đều đồng ý tạm

dứt cuộc tỷ võ, dẫn Thạch Đạt Lang ra nhà khách để gia nhân khiêng những xác chết và người bị thương đi, dọn dẹp võ đường chờ Sĩ Khánh trở về

quyết định.

Mặt trời lặn đã lâu, tiếng xôn xao và tiếng chân người bước rầm rập ở

cổng ngoài mới nghe rõ. Từ trong hành lang, toán võ sinh ngồi bất động

từ trước vội đứng dậy ra đón, dẫn chưởng môn Hoa Sơn và hai huynh trưởng Hồ Điểu cùng Ưng Đằng vào hậu sảnh. Chưa kịp an tọa, Hồ Định hỏi ngay:

- Sao ? Chuyện gì vậy ? Kể qua cho đại ca nghe.

Giọng hắn gay gắt nhưng không dấu nổi xúc động. Một võ sinh quỳ bên thi thể bạn đồng môn, quay lại hằn học trách:

- Lỗi ở huynh trưởng đã dẫn đại ca xuống xóm. Tên đó đến làm loạn võ đường như thế này, huynh trưởng phải chịu trách nhiệm.

- Im mồm ! Ngươi nói láo ta cắt lưỡi.

- Khi sinh tiền, lão chưởng môn chưa bao giờ bỏ võ đường đi đâu lâu đến thế !

- Đại ca cần giải trí. Chúng ta đi xem tuồng Kabuki, ngươi là cái thá gì mà dám hạch hỏi ?

- Xem tuồng Kabuki đâu cần phải vắng mặt suốt ngày đêm, huynh trưởng tất phải biết chứ !

Hồ Định gầm lên nhảy đến định chẹt cổ tên võ sinh hỗn láo. Trong khi mọi người đang tìm cách can gián thì một tiếng nói nhỏ đầy bi phẫn làm ai

cũng phải chú ý:

- Bây giờ đại ca đã về, không phải lúc đổ lỗi cho nhau nữa. Xin đại ca

cứu vãn danh dự cho bản phái, không thể để tên đó thoát khỏi đây mà

không trừng trị !

Những người bị thương, tay chân buộc vải đẫm máu, mặt ủ rũ buồn thiu

ngồi rải rác khắp phòng. Có người khóc, có người căm giận chửi rủa. Họ

là nhân chứng hùng hồn tỏ rõ sự bất lực của môn phái và mặc nhiên bảo

ngầm cho Sĩ Khánh biết địch thủ dũng mãnh đến bực nào.

Trong giới kiếm sĩ, điều hệ trọng nhất là danh dự. Các môn phái tranh

nhau hơn kém cũng vì danh dự. Cho tới những năm gần đây, các chính phủ

đương quyền đều có đặt ra luậ


Snack's 1967