Old school Swatch Watches
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211584

Bình chọn: 7.5.00/10/1158 lượt.

oảnh

khắc đã đả thương được tới năm sáu cao thủ Hoa Sơn. Hắn lại nhiều mưu

lược, biết tiến thoái khi cần để giữ sức. Nếu ta là hắn, ta sẽ làm gì ?

Không lẽ cứ ngồi nhà khách chờ chưởng môn về ? Hắn ngu gì mà không biết

hắn có thể bị bao vây như chuột trong rọ.

Vậy chắc giờ này hắn đã chuẩn bị kỹ, sắn sàng nghênh chiến. Nhưng sao

hắn không thổi tắt đèn đi để gây hỗn loạn trong bóng tối mà nắm phần

thắng chứ ? À, phải rồi !

Hắn để đèn lừa ta, tưởng hắn không chuẩn bị, rồi nấp đâu đó xuất kỳ bất ý ...Đúng rồi !

Phải rồi ! Ở địa vị hắn, ta cũng làm vậy !” Hồ Định nhìn chung quanh.

Dưới ánh sao lờ mờ, môn đệ Hoa Sơn như những âm binh lom khom từ khắp

vườn tiến tới. Đến gần cửa phòng, Hồ Định lên tiếng.

- Thạch Điền ! Xin lỗi để các hạ phải chờ lâu. Chưởng môn Hoa Sơn muốn được tiếp kiến !

Không nghe trả lời. Hồ Định đồ chừng Thạch Đạt Lang án binh bất động,

nằm phục đâu đó chờ lúc thuận tiện đánh ra. Hắn đưa mắt lần nữa, thấy bộ hạ đã tề tựu đông đủ, bèn quát như sấm động:

- Giê ...ết !

Đồng thời lấy chân đạp toang cửa. Cánh cửa bằng gỗ mỏng vỡ tung, bay vào trong phòng làm tắt ngọn đèn độc nhất đặt trên kỷ. Căn phòng tối om. Đồ đệ Hoa Sơn mạnh ai nấy hét, phá cửa sổ nhảy vào như vũ bão, đao kiếm

cầm tay chặn hết các lối.

Nhưng phòng trống không, Thạch Đạt Lang đã đi đâu mất ! Mọi người nhìn

nhau lao xao, nổi lửa châm đèn, ngạc nhiên đến cực điểm. Quái lạ, ấm trà vẫn đây, chén trà rót ra vẫn còn nguyên chưa ai động đến. Người canh

cửa bên ngoài nói có trông thấy Thạch Đạt Lang cách đây chừng vài khắc

đi vào phòng tắm, sao bây giờ đã mất dạng ?

Tiếng chân bước rậm rịch khắp nơi vang động cả khu vườn yên tĩnh.

- Nó là ma à ? Thoát ra đường nào được ?

- Lạ thật !

Hồ Định nổi nóng sai bộ hạ sục sạo không thiếu chỗ nào, vừa văng tục vừa dọa nạt. Bỗng có tiếng reo hò mừng rỡ:

- Đây rồi ! Hắn trốn chỗ này !

Tất cả đổ xô vào buồng tắm, thấy sàn nhà bị gỡ một mảng lớn vừa người chui lọt.

Hiển nhiên Thạch Đạt Lang đã chui qua lỗ này trốn ra ngoài.

Hồ Định ra lệnh:

- Nó mới thoát đây thôi ! Anh em đuổi theo tức khắc !

Ai ai cũng hoan hỉ. Vậy Thạch Đạt Lang là một thằng hèn, đã không dám ở

lại tỷ đấu với chưởng môn, thế thì còn đáng sợ gì nữa ! Mọi người thấy

cơn nguy hiểm đã qua, đều lên tinh thần và can đảm, hùa nhau từng tốp ào ra cổng ngoài bắt gian khách.

Được vài bước đã có người chỉ trỏ kêu rầm rĩ:

- Kia kìa ! Nó kia kìa !

Một bóng đen từ trong bụi rậm gần cửa sau vọt ra, lẩn vào đường hẻm bên

hông trại. Môn đệ và gia nhân Hoa Sơn la hét đuổi theo. Khi bóng đen

chạy gần đến bãi hoang thì bị toán phục kích ở đó đổ ra chận bắt làm hắn ngã sóng soài. Nhưng bóng đen đã nhanh nhẹn đứng ngay dậy được và chống trả kịch liệt làm ba đệ tử Hoa Sơn phải lui bước.

Bọn đuổi theo chạy đến nơi trông thấy hắn vội nói:

- Không phải tên này ! Nhầm rồi !

Đương phân vân thì Hồ Định tới:

- Á à ! Ta biết tên này. Nó đâu phải Thạch Điền ...gì đó !

- Huynh trưởng biết hắn hả ?

- Ừ, ta thấy hắn ở quán Vân Nghê.

Mãn Hà Chí, vì chính hắn là Mãn Hà Chí, đứng ngây người nhìn Hồ Định.

Không ai nói câu gì. Mãn Hà Chí vụng về buộc lại tóc và sửa lại bộ áo

xốc xếch.

- Hắn là chủ quán Vân Nghê hả ?

- Không. Ôkô bảo không phải. Hắn chỉ là kẻ ở đậu.

- Trông khả nghi lắm. Hắn rình rập ở cửa sau làm gì thế ?

Nhưng Hồ Định đã quay gót đi và dặn bộ hạ:

- Bỏ thằng đó đấy, mất thì giờ vô ích. Chia hai ra, cánh tả lên phía

bắc, cánh hữu xuống phía nam. Nếu không bắt được nó, ít ra cũng biết nó

trú ngụ Ở đâu.

Xôn xao một lúc, chúng chia thành hai nhóm làm theo lệnh Hồ Định.

Mãn Hà Chí ngồi trên phiến đã trông đám gia nhân phái Hoa Sơn chạy đi chạy lại vội vã. Thấy người tới gần, gã giữ lại hỏi.

- Ngươi muốn gì ?

- Anh chàng tên là Thạch Điền gì đó chừng bao nhiêu tuổi ?

- Làm sao ta biết được !

- Cỡ trạc tuổi ta không ?

- Để coi nào ...Ừ, cũng đại khái vậy.

- Hắn nói ở làng Miyamoto, tỉnh Mimasaka à ?

- Ừ.

- Chắc Thạch Điền cũng là Thạch Kinh Tử đấy thôi. Viết khác nhưng đọc cũng tương tự.

- Sao ngươi hỏi ta những câu ấy ? Bạn ngươi hả ?

- À không. Muốn biết vậy thôi mà !

- Này ta bảo thật, lần sau gặp những chuyện như thế này, nên tránh ra xa kẻo lụy vào thân đấy !

Nói xong rảo cẳng bước đi.

Mãn Hà Chí cũng đứng dậy, men bờ lạch đi về phía bắc. Thỉnh thoảng ngước lên nhìn trời đầy sao lấp lánh, hắn tự nhủ:

“Nghĩ cho cùng, ta cũng chẳng nên gặp hắn làm gì, chỉ thêm xấu hổ. Nhưng để cho tụi Hoa Sơn bắt được thì chúng giết chết. Không biết hắn trốn

đâu ! Bạn bè, ít ra mình cũng phải báo cho hắn biết để đề phòng” ... Con đường đá dốc gồ ghề dẫn lên chùa Phổ Quang ngoằn ngoèo tựa rắn lượn.

Hai bên đường lác đác vài căn nhà xiêu vẹo, vách ván nhô ra thụt vào như hàm răng khểnh. Trước thềm, cỏ dại mọc đầy, rêu phong loang lổ cả trên

mái. Dưới ánh nắng gay gắt ban trưa, mùi cá phơi bốc nồng nặc.

Từ trong một căn nhà ven phố, tiếng la hét tục tằn vang lên, tiếp theo

là bát đĩa ném ra cửa rơi vỡ loảng xoảng. Một gã đàn ông trạc trung niên từ trong nhà vùng chạy ra, mặt nhăn nhó, mụ vợ đuổi theo