hoại, nhưng xét cho cùng giấc mơ của hai người ấy so với ước vọng của
hắn bây giờ không khác nhau là mấy. Lại như tướng Y Đằng và Hòa Giả Nghị với những trận chiến ghê hồn trong thập niên vừa qua cùng với mưu đồ
thống nhất nước Nhật của họ chẳng phải là những toan tính, mưu lược và
kiên trì đáng cho hắn phải ngưỡng phục sao ?
“Ta sinh chẳng gặp thời. Bây giờ không phải lúc dùng đao kiếm để mưu cầu sự nghiệp, nhưng chẳng hề gì, ước vọng của ta khác”. Hắn nhủ thầm và
đưa tay vuốt ve thanh kiếm đeo bên sườn. Trông giây phút, trực giác mẫn
nhuệ của hắn lóe lên như một tia sáng giữa đêm sâu giúp hắn nhận chân
được đâu là tinh hoa của kiếm đạo và càng làm hắn vững ý chí.
Mãi suy nghĩ, Thạch Đạt Lang không để ý đến tên phu cáng lại vừa xuất hiện trên sườn núi, miêng kêu tay chỉ:
- Kìa, Thạch Điền Đạt Lang kia kìa !
Theo sau là một toán xa phu vừa vạch lau vừa trèo lên phía hắn. Định
tránh mặt, Thạch Đạt Lang đứng dậy, đến gần tấm bảng gỗ vờ đọc những lời yết cáo trên đó, nhưng vẫn ngấm ngầm đưa mắt quan sát. Hắn thấy có một
toán xa phu nữa cầm gậy xuất hiện chặn lối lên và tìm cách bao vây hắn
vào giữa. Thạch Đạt Lang định thét một tiếng thật lớn cho đám xa phu sợ
mà bỏ chạy, nhưng nghĩ cho kỹ, hắn thấy không cần. Hắn chưa hiểu ất giáp ra sao và cũng tò mò muốn biết họ vì lý do gì lại tìm cách gây hấn với
hắn.
Thạch Đạt Lang không muốn sát hại đám người nghèo khổ ấy. Chắc có sự
hiểu lầm, nếu mọi chuyện sáng tỏ, họ sẽ bỏ đi. Nghĩ thế nên hắn yên tâm
đứng đợi.
Thấy ồn ào ở cổng ngoài, một số tăng ni chạy ra sân chùa thập thò sau
hàng rào gỗ. Khách vãng lai hiếu kỳ cũng dừng lại mỗi lúc một đông, lẫn
lộn trong đám xa phu, hoặc đứng ngồi rải rác chờ động tĩnh.
Từ xa xa, tiếng chân người rậm rịch đi tới, dường như đang khiêng một
vật gì nặng, ì ạch lên núi. Đến gần, thì ra là bốn xa phu khiêng một
chiếc cáng nghèo nàn, kiểu hai người ngồi đã cũ, sơn bên ngoài loang lổ
nhiều chỗ. Họ đặt cáng xuống khoảng đất trống cạnh chùa. Một bà lão mặc
áo chẽn nâu đã bạc màu cùng với một ông già trang phục lối kiếm sĩ thôn
quê vén rèm bước ra. Cả hai trạc độ sáu mươi, sáu lăm, tuy đã trọng tuổi nhưng còn quắc thước mặc dầu có vẻ mỏi mệt. Bà lão nheo mắt, lấy tay
che cho khỏi chói, quay nhìn về phía Thạch Đạt Lang rồi nói với ông già:
- Lần này thì đừng để nó thoát, nghe không cậu Ngô !
Thì ra đây là hai chị em bà Hồ Điểu. Cậu Ngô gật đầu:
- Chị đừng lo, để mặc tôi !
Rồi quay sang hỏi người phu cáng kế bên:
- Đâu ? Nó đâu ?
Họ chỉ Thạch Đạt Lang đứng trước tấm bảng gỗ ở đằng xa đang mãi mê đọc
cáo thị như không để ý gì đến xung quanh. Cậu Ngô nhổ nước bọt vào tay,
nắm đốc kiếm hùng dũng rẽ đám đông đi thẳng đến phía Thạch Đạt Lang
đứng. Theo sau, bà Hồ Điểu khấp khểnh bước, chân hãy còn tê dại vì ngồi
quá lâu. Có tiếng ai gọi với:
- Cẩn thận, lão trượng ! Nó khỏe lắm đó !
Vài người khác hùa theo dặn dò:
- Lão bá cứ thong thả, chuẩn bị kỹ là hơn, đừng vội !
Mọi người giương mắt nhìn, theo dõi cuộc tranh hùng sắp tới mà họ cho là sẽ hào hứng lắm. Họ cười nói ồn ào như sắp được xem một màn kịch ít khi xảy ra tại một nơi hẻo lánh như vậy.
- Bà lão liều quá ! Tuổi bà đáng lẽ phải ở nhà vui với con cháu mới phải !
- Ờ ...ờ ...Nhưng cũng đáng phục lắm chứ ! Danh dự gia đình là trọng ...
- Nghe đâu con dâu bà bỏ đi theo thằng đó đấy !
Một người cầm gáo nước chạy theo:
- Lão bá ! Lão bá ! Uống chút nước đã !
Bà Hồ Điểu dừng lại cầm gáo nước uống một hơi, lấy tay chùi mép rồi đưa cho em:
- Này cậu, giải khát đi. Hình như nó có học võ chút đỉnh, nhưng theo ta, nó vẫn chỉ là thằng con nít, không bằng cậu đâu !
Qua cổng chùa, bà Hồ Điểu nhìn vào. Thói quen kính ngưỡng thần Phật làm
bà khựng lại rồi không biết nghĩ sao, bà quỳ xuống ngay trên bực đá
trước cổng, mở bọc lấy tràng hạt ra nhắm mắt lâm râm khấn khứa. Cậu Ngô
cũng dừng lại phía sau chắp tay yên lặng.
Sự việc xảy ra vừa bất ngờ vừa mang vẻ khôi hài làm mọi người bỡ ngỡ. Có người che miệng khúc khích, nhưng cũng có người tán thưởng.
- Phải lắm. Có gì mà cười ! Trước khi đối đầu với một tên hung dữ như
thế, xin thần Phật phù hộ cho là phải chứ ! Lão bà đi khắp nơi không gặp kẻ thù, nay thấy nó ở đây, tất do cơ duyên hãn hữu, cám ơn Trời Phật là đúng lắm !
Tiếng khen chê nổi lên, mỗi người một phách, nhưng tựu trung ai cũng cho bà già can đảm.
- Nếu bà lão không bắt được nó giải về làng, ta phải giúp !
Một người nói.
- Ờ. Không có lý gì mà những trai tráng như chúng mình lại không can thiệp !
Khách bàng quan khi biết rõ lý do gì đã khiến hai chị em bà Hồ Điểu phải ra tay như thế đều tỏ lòng kính phục. Họ còn khuyến khích đám xa phu
tiếp sức nữa.
Thạch Đạt Lang vẫn yên lặng, bất động. Hắn đứng dựa lưng vào tảng đá lớn suy nghĩ nhưng vẫn chưa tìm ra được cách phản ứng thế nào cho phải.
Đại Quán đã một lần cảnh cáo hắn trên đường hành hiệp thế nào cũng có
lúc gặp hai chị em Hồ Điểu, nhưng không ngờ câu chuyện lại xoay ra thế
này. Chưa bao giờ hắn có ý tưởng là hắn đã làm tan nát gia đình nhà họ
Hồ. Hắn luôn luôn coi Oa Tử là vị
