p
cao tới đầu gối, giữa khoét sâu xuống vừa dùng làm bếp vừa dùng làm lò
sưởi.
Một đứa bé trai trạc mười, mười một tuổi đứng dựa lưng vào bệ đất. Tóc
nó ướt sũng nước mưa, những giọt nước chảy đầy trên cổ, trên trán xuống
chiếc kimono rộng thùng thình, bùn đất bắn lên đến tận gáy. Bụng nó quấn sợi dây thừng lớn thay dây lưng, mặt mũi đen đủi nhem nhếch, trông
chẳng khác gì một con thủy quái vừa rẽ nước sông lên như thường thấy vẽ
trên các bức tranh dân gian bán ngoài chợ.
Đứng một lúc, nó cất tiếng gọi:
- Có ai ở nhà không ?
Trong quán vắng, giọng nó vang át cả tiếng mưa rơi bên ngoài.
- Thằng Giang đấy hả ? Tiếng chủ quán trong phòng vọng ra.
Giang là đứa bé hầu bàn ở quán rượu gần đấy, được chủ nuôi để sai vặt.
- Vâng. Hôm nay ông có lấy rượu không ?
- Không. Ông khách chưa về. Hôm nay khỏi.
- Ngộ Ông khách muốn về uống thì sao ? Để cháu cứ mang sang như thường lệ.
- Ông ấy uống ta sẽ đi lấy.
Giang tiu nghỉu. Nó bước vào phòng, đưa mắt nhìn quanh rồi tò mò hỏi:
- Ông làm gì đấy ?
- Tao viết thư để kịp gửi xe ngựa ngày mai đi Kuruma. Mà khó viết quá, ngồi mãi đau cả lưng.
- Ông già vậy mà chưa biết viết hả ? Lạ nhỉ !
- Im mồm ! Đi chỗ khác chơi. Đừng làm rộn !
- Ông để cháu viết giúp được không ?
- Mày mà viết gì !
- Được, cháu viết được.
Giang bước đến sau lưng chủ quán nhìn ông già gò lưng trên tờ giấy, tay
lem nhem những mực. Nó chăm chú dò từng chữ đã viết rồi bật cười như nắc nẻ:
- Sai rồi ông ơi ! Chữ “than” đâu có nét này. Nếu có thành ra “thang” à ? Ông muốn gửi than hay thang cho người ta ?
- Ờ ...ờ ...tao muốn gửi than.
- Vậy phải xóa nét này đi. Ông đưa chau đọc xem nào ...Thế này không được, ông viết lăng nhăng khó hiểu quá !
- Mày giỏi viết thử tao coi !
Lão quán đưa bút cho Giang:
- Lau cái đầu đi đã ! Nước rỏ ướt hết giấy bây giờ !
- Thôi bỏ tờ này đi, để cháu lấy lau đầu. Ông lấy tờ khác cháu viết hộ. Nào đọc đi !
Giang ngồi xuống, lăn bút vào nghiên mực rồi thoăn thoắt viết theo lời ông già nói.
Thư viết xong thì ông khách trọ cũng vừa về. Đã hơn nửa tháng nay, Thạch Đạt Lang đến trọ Ở quán, thấy chủ quán thật thà chất phác rất hợp ý, vả chỗ trọ cũng vừa túi tiền nên hắn cứ nấn ná mãi. Để nón ngoài hiên, hắn vắt khô những chỗ áo ướt:
- Mưa to quá, rụng hết cả hoa mận.
Hắn vừa nói vừa nhìn cây mận ngoài sân, hoa trắng rơi đầy đất, lẫn với
bùn và nước. Mưa tuy đã bớt nặng hạt nhưng thỉnh thoảng vẫn còn cơn gió
mạnh lay cành làm cánh hoa rơi lả tả.
Vào trong bếp, Thạch Đạt Lang ngạc nhiên thấy thằng bé vẫn mang rượu đến cho mình đang ngồi cạnh ông già chủ quán chăm chú viết. Hắn đứng sau
lưng đọc và mỉm cười.
Giang ngẩng đầu lên, thấy Thạch Đạt Lang, bèn quơ vội lá thư và cây bút giấu sau lưng:
- Xấu lắm ! Xem trộm như vậy là xấu lắm !
- Đưa ta xem ngươi viết gì vậy.
- Không !
Thạch Đạt Lang muốn trêu thằng bé:
- Cứ đưa ta xem chút nào !
- Ông mua rượu cháu mới cho xem.
- À ra thế ! Được rồi, ta mua rượu.
- Ba xị nghe ?
- Nhiều quá.
- Vậy hai xị.
- Không, ta không uống nhiều thế đâu !
- Vậy bao nhiêu ? Kẹo thế !
- Ta nghèo, tiền đâu mà dám tiêu phí.
- Thôi được, đây ông xem đi. Nhưng đừng quên kể chuyện như ông đã hứa đấy.
Thạch Đạt Lang mỉm cười gật đầu. Hắn cầm tờ thư lẩm nhẩm đọc trong khi
Giang kéo áo che đầu chạy ra khỏi quán. Đọc xong, hắn ngạc nhiên quay
sang hỏi ông lão:
- Thằng Giang viết thư này đấy hả ?
- Phải, nó viết đấy. Nó có vẻ rành lắm.
Thạch Đạt Lang gật gù đi vào trong nhà rửa mặt thay áo, khi ra ngoài đã
thấy chủ quán treo xong ấm nước lên móc trên bếp và đương lấy cơm cùng
cải muối chua sắp ra đĩa. Hắn ngồi bên bếp lửa, tiếp tục câu chuyện bỏ
dở khi nãy:
- Ông biết nó bao nhiêu tuổi không ?
- Hình như mười một. Tôi nhớ có lần nó bảo vậy.
- Có vẻ khôn sớm, phải không ông ?
- Thì làm ở đó từ năm lên bảy, tiếp xúc với đủ mọi hạng người, gì mà chẳng khôn sớm !
- Ờ ờ ...chữ nó viết còn non nhưng dáng cách khoáng đạt, lời thư chân thật. Thằng ấy chắc sau này sẽ khá.
- Vậy hả ?
Lão quán mở nắp ấm, bỏ trà vào:
- Hừ ! Quái lạ. Đến giờ này vẫn chưa mang rượu sang. Lại la cà ở đâu rồi !
Vừa lúc ấy Giang bước vào, tay cầm bình rượu.
- Sao lâu thế ? Mày làm ông khách đợi.
- Cháu phải hầu bàn. Có ông khách mới tới hỏi nhiều chuyện mất thì giờ lắm.
- Chuyện gì ?
- Chuyện về Thạch Điền Đạt Lang.
- Này giữ mồm giữ miệng, nói bậy chết đó con !
- Cháu biết chứ, nhưng cần gì. Ở đây ai cũng rõ chuyện xảy ra hôm nọ Ở trên chù a.
Chị Tiểu Khê và cô con gái ông thợ sơn hôm ấy cũng ở đó mà ! Họ biết hết.
Thạch Đạt Lang lắng tai nghe nhưng cả hai yên lặng không nói thêm gì nữa.
Thằng Giang cứ quanh quẩn trong quán, nó nhìn Thạch Đạt Lang như dò xét và có ý muốn hỏi điều gì.
- Ông khách này !
- Hả ?
- Cháu có chuyện muốn nói. Cháu ở lại đây với ông một lúc được không ?
- Được chứ, nhưng phải xin phép ông chủ cháu trước đã.
- Không sao, hôm nay trời mưa vắng khách, cháu cũng rảnh.
- Vậy được !
- Để cháu đi hâm rượu.
Và nó nhanh nhẹn để bình rượu lên bếp, một lúc sau rượu nóng, bày ra
khay gọn gàng trước mặt ô
