Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211551

Bình chọn: 7.00/10/1155 lượt.

sau, tay cầm

chổi, tóc chưa kịp búi, áo xốc xếch, đôi vú mướp lộ ra thỗn thện như vú

bò.

- Mày chạy đi đâu, thằng già khốn nạn kia ? Đi rượu chè bỏ vợ con đói khát giờ còn vác mặt về hả ...hả ?

Trong nhà có tiếng trẻ khóc. Vài người hàng xóm thò mặt ra cửa nhìn nhau bàn tán chỉ trỏ.

Thạch Đạt Lang mỉm cười. Hắn đã quen với cảnh đó từ khi đến tạm trú ở

vùng này chừng hơn một tháng. Đứng trước một cửa hàng xiêu vẹo bán đồ

gốm, hắn tò mò nhìn hai người thợ đang chăm chú làm việc cạnh chiếc bàn

xoay, mặt ngay ra, say mê như đứa trẻ. Hai người thợ không để ý gì đến

hắn, mãi miết chân đạp tay nặn, cả người như hòa đồng với khối đất sét

đặt trên bàn.

Thạch Đạt Lang thích làm đồ gốm lắm. Ngay từ khi còn nhỏ, hắn đã say mê

mọi thứ công việc bằng tay chân, nhất là những việc cần đến sự khéo léo

và mỹ thuật. Hắn mong ước làm được một chén trà bằng đất nung, và bây

giờ, đúng lúc này, hắn thấy người thợ già đang chăm chú làm một chiếc

chén như thế. Nhìn người thợ gọn gàng phối hợp những động tác, chân đạp

bàn xoay, tay giữ chén đưa đẩy cho thành hình, hắn ngạc nhiên không ngờ

muốn làm một đồ vật giản dị như thế mà cũng cần đến một kỹ thuật tinh vi nhường ấy !

Tự nhiên hắn thấy tôn trọng những con người nghèo khó trước mặt đã đem

hết khả năng, nghệ thuật và tấm lòng vào những việc làm tầm thường hàng

ngày. Thạch Đạt Lang kính cẩn đứng nhìn. Trên chiếc kệ thô sơ ghép bằng

gỗ tạp treo ở góc phòng; chén, bát, ấm trà mới nung xếp thành hàng, dưới đất ngổn ngang đất sét, thùng nước và những vật dụng linh tinh khác.

Cửa hàng tồi tàn, hai người thợ quần áo nhem nhếch nhưng làm việc với vẻ mặt đầy vui thích. Những ấm chén họ làm ra bán chẳng được bao nhiêu,

nhiều lắm là một vài đồng, cho khách thập phương qua lại lên chùa lễ

Phật. Thạch Đạt Lang chẳng biết với số tiền khiêm nhượng thu được họ có

đủ ăn không, đời sống ngày càng đắt đỏ, không dễ dàng gì ! Trước nỗi cực nhọc và sự kiên nhẫn của hai người thợ, Thạch Đạt Lang cảm thấy con

đường hắn đi còn dài và gian khổ; sự cần cù của họ là tấm gương để hắn

noi theo, cho hắn sức mạnh để không nhụt chí.

Suy nghĩ miên man, hắn nhớ đến những ngày ở thạch thất, vụ thách đấu với phái Hoa Sơn, rồi mới đây những lần đến thăm viếng một vài môn phái tại Kyoto, đâu đâu hắn cũng toàn thắng, không nơi nào dạy cho hắn được một

bài học đáng nhớ. Thạch Đạt Lang băn khoăn không biết vì sở học mình cao hay vì kiếm pháp những người kia còn thấp, không đáng tay đối thủ. Hay

hắn quá khắt khe với mình ? Có lẽ nào ! Kyoto là nơi tập trung nhiều

danh gia, sao lại tồi tệ đến thế ? Thạch Đạt Lang thất vọng. Nếu tất cả

chỉ tầm thường như vậy thì nền võ nghệ xứ này chẳng hóa ra đáng buồn lắm sao ? Thạch Đạt Lang hít mạnh một hơi, khoan khoái và kiêu hãnh. Nhưng

đột nhiên hắn nghĩ đến lời nói của người xưa trong sách hắn đã đọc và

rùng mình kinh hãi:

“Không gì giết chết tài năng nhanh chóng bằng lòng kiêu ngạo !”. Hắn

quay nhìn lần chót người thợ già đang chăm chú vào công việc, tay chân

nhem nhuốc bùn đất, rồi lặng lẽ bước đi theo con đường đá lên chùa.

Được một quãng, bỗng có tiếng gọi từ dưới chân núi:

- Này tráng sĩ mang kiếm !

Thạch Đạt Lang quay lại:

- Ngươi gọi ta ?

Nhìn người gọi mình tay cầm cây đòn dài, mặc áo chẽn đệm bông ở hai vai, chân trần đi dép cỏ đã vẹt gót, Thạch Đạt Lang đoán chừng anh ta là một phu xe hoặc phu cáng. Anh ta đáp bằng một giọng lễ phép ít thấy ở giới

thấp kém như vậy trong xã hội:

- Vâng. Tráng sĩ có phải là Thạch Điền Đạt Lang xã Miyamoto không ?

- Phải.

- Cám ơn tráng sĩ.

Nói xong bước thẳng về phía cuối phố. Thạch Đạt Lang nhìn theo thấy

người phu cáng bước vào một tiệm trà. Sực nhớ sáng nay khi qua phố, hắn

thấy có một đám xa phu ăn mặc như vậy đứng ngồi lố nhố trong tiệm. Không hiểu chuyện gì nhưng thấy người gọi, Thạch Đạt Lang cũng đứng đợi,

chừng tàn nén hương, không ai chạy ra hắn mới bỏ đi, thong thả leo lên

núi.

Dọc đường, Thạch Đạt Lang dừng lại nhiều lần trước những ngôi đền nhỏ

rải rác, mỗi lần dừng chân lại khấu đầu làm lễ cầu xin thần Phật phù hộ

cho chị hắn. Có nơi hắn còn xin thần linh giúp cho đủ nghị lực và khôn

ngoan để trở nên một kiếm sĩ xứng đáng như lòng mong ước. “Nếu chẳng

được như nguyện, xin đừng cho đệ tử hưởng lộc trời”. Thạch Đạt Lang lâm

râm khấn nguyện, hy vọng lòng thành của hắn làm các đấng thiêng liêng

xúc động. Gần đỉnh núi, Thạch Đạt Lang tìm một phiến đá nhẵn nhụi ngồi

nghỉ, chiếc nón lá để bên. Nhìn giải thung lũng chạy dài dưới chân,

phong cảnh tươi đẹp như trong tranh vẽ, hắn cảm thấy hãnh diện vô cùng

vì còn được sống và thưởng ngoạn. Niềm biết ơn dâng lên dào dạt trong

lòng, ơn Trời Phật, ơn các đấng sinh thành, ơn Đại Quán thiền sư đã chỉ

cho hắn con đường mà ngày nay hắn đang theo đuổi.

Thạch Đạt Lang nghĩ đến một chuyện cổ tích về thế kỷ thứ mười, có hai

anh chàng tên Mã Tử Kiên và Sùng Mạch, cả hai cùng tham vọng ngút trời,

cùng nhau hợp tác, hẹn nhau nếu bá chủ được võ lâm sẽ chia hai sơn hà,

hùng cứ mỗi người một phương. Chuyện thật khó khăn như trong huyền

t


XtGem Forum catalog