i ta còn ở trong chăn chứ ?
Hàn Thuyên gãi đầu:
-Tôi không rõ, đội trưởng chỉ nói làgọi các cậu tập trung vào giờ Mão thôi, nói xong đi luôn, tôi không kịp hỏi.Màhình như là tới gặp Thiên Tử thì phải.
-Có khi là làm nhiệm vụ Vô Tồn đấy!-Một người lên tiếng, rất nổi bật với mái tóc trắng như tuyết và thân hình caolớn.
-Đừng có gở mồm như vậy chứ, DiệpThu, chuyến này mà phải làm Vô Tồn thật thì về cậu chết với tôi.-Một người lêntiếng, khuôn mặt với gò má hơi hóp vào, mắt trũng và đôi lông mày rậm, khá đẹptrai tên là Tử Khách.
-Chỉ là một ý kiến thôi mà.-Diệp Thunhún vai.
Một người có dáng gầy gò, vỗ vỗ tayvào cái bụng hơi phệ của An Dương:
-Các cậu có đồng ý với tôi là tênnày sẽ bị rớt lại phía sau không ?
Cả đám cười rần, An Dương cũngcười.Anh chàng này với tay còm Lăng Khê là hai người bạn thân của nhau nên LăngKhê có đùa quá trớn thì cũng chẳng có gì xảy ra cả.
-Thuyên, cậu bảo béo là tốt hay gầylà tốt ?-An Dương hỏi.
-Cái đó hả, còn tuỳ thuộc xem cáccậu có bản lĩnh thế nào, đúng không hả HạcTú ?-Hàn Thuyên nháy mắt.
-Tức là thế nào ?-Lăng Khê nghi ngờ.
Hạc Tú chẹp miệng, rồi hất đầu vềphía đám con gái:
-Thì đấy, hai cậu có giỏi thì cứviệc, lúc đó xem béo tốt hơn hay gầy tốt hơn.
Bích Nhi để ý là Hạc Tú đang nói tớiđám con gái nên quay ra với Hạc Tú:
-Này, Hạc Tú, cậu tế nhị hơn mộtchút có được không ?
-Ơ, tôi có nói gì sai đâu, Lăng Khêvà An Dương rất thích các cậu, có đúng không bọn bay ?
Cả đám con trai cười rộ, Bách Yếnsửng cồ lên :
-Cả đời này, ai thì tôi không biết,chứ An Dương và Lăng Khê thì không bao giờ, đúng không chị em ?
-Đúng rồi, béo và gầy đều xấucả.-Tuyết Hạ đế thêm.
-Ừ-Hạc Tú bĩu môi-Nhưng mà nhữngngười vừa vừa.Chẳng hạn…
Hạc Tú lăn ra chỗ Dương Du, nắn nắnxoa bóp vai anh ta, điệu bộ của Hạc Tú trông rất buồn cười:
-Như cậu này chẳng hạn, Bách Yến nhàta thích những người vừa phải thôi, nhỉ ?
Lúc này thì cả bọn trong lều cười rũrượi, duy có Dương Du và Bách Yến là ngượng chín cả mặt.
-Thế hai vị còn lại thì sao hả Tú?-Hàn Thuyên hỏi.
-Thuyên-Tuyết Hạ phản đối-Cả cậucũng hùa vào với Hạc Tú sao ?
Hạc Tú chồm dậy, ra ôm lấy Bích Nhi:
-Tôi xí phần con hồ ly này rồi, cáccậu chớ đụng vào !
Lý Nhuệ và Tử Khách vỗ tay:
-Được, được, được đấy Tú !
Bích Nhi đỏ mặt, đẩy Hạc Tú ra:
-Gớm chết đi được ! Thả tôi ra !
-Trời đang lạnh lắm -Hạc Tú tinhquái-Mình thích thế này, ấm vô cùng !
Bách Yến và Tuyết Hạ cười ngặtnghẽo.
-Bỏ ra !
Bích Nhi thúc vào bụng Hạc Tú, tuynhiên anh chàng này thấy chẳng đau gì cả.
-Đi !-Hạc Tú đứng đậy, rồi kéo tayBích Nhi-Ra đây mình bảo !
Bích Nhi cũng đứng dậy rồi đi theoHạc Tú.Lý Nhuệ nói với theo:
-Này, có gì về nhớ trao đổi kinhnghiệm với anh em nhé!
-Rồi, tôi sẽ kể lại tỉ mỉ, chi tiết!
Cả đám con trai lại cười rộ lên, duycó Diệp Thu thấy hơi lạ nên nói nhỏ với Hàn Thuyên:
-Này, đừng có bảo với tôi là Hạc Túvới Bích Nhi…
-Thế cậu không biết à ?
-Biết gì ?
-Thật là…Hai đứa chúng nó khoái nhaulâu rồi.
Diệp Thu hơi ngẩn người ra, nhưngmắt anh ta bắt đầu hấp háy :
-Thế…đã có gì chưa ?
-Có gì là có gì ?
-Thì…đấy !-Diệp Thu nháy mắt.
-À, à, ừ nhỉ, tôi chưa bao giờ hỏiHạc Tú cả, tí vào ta thử hỏi hắn xem.
-Cái thằng Hạc Tú này thế mà gớmthật, xí được con hồ ly ranh ma, láu cá và nghịch ngợm nhất đám con gái.Màtrước đây Hạc Tú với Bích Nhi là hay cãi nhau lắm cơ mà, sao giờ lại…
-Hơ, cái đó thì ai mà biết được,chuyện tình duyên khó nói lắm.
Hàn Thuyên mỉm cười.
Mọi người trong đội Bạch này, trướckhi gặp nhau cũng đều giống như mọi người khác ở Uất Hận Thành, lầm lì, khôngnói năng nhiều, và chỉ quan tâm tới bản thân mình.Ngay như anh, Hạc Tú, AnDương và Lăng Khê, trước đây từng ở trong đội Biệt Sát một thời gian dài, nhưngnhững gì mà họ biết về nhau chỉ là tên tuổi và mặt mũi như thế nào mà thôi.
Cho tới khi Hàn Thuyên có lệnh tậptrung vào đội Bạch, ấn tượng đầu tiên của anh và mọi thành viên trong đội vềđội trưởng Từ Tuyên là một người nói rất nhiều.Đội trưởng không hỏi nhiều lắmvề chuyện trước đây mọi người từng làm ở đâu, mà ông hỏi về tên tuổi, sở thíchcủa mỗi người.Lúc đó, các thành viên chỉ nói về tên và nơi trước đây từng làm,còn những vấn đề khác thì rất gượng gạo, thậm chí như Lý Nhuệ gay gắt : “Tôikhông có sở thích hay gì cả”.Nhưng đội trưởng chỉ cười : “Từ từ rồi cậu sẽ nóithôi”. Đội trưởng giới thiệu về mình, tên là Từ Tuyên, sở thích rất nhiều, Hàn Thuyênkhông nhớ lắm, nhưng đại loại như là khoái ăn uống, ngủ li bì tới sáng, thíchchạy bộ…Nhiều lắm ! Và sau hai tuần làm quen với đội trưởng, mọi thành viêntrong đội, kể cả Hàn Thuyên, đều có một nhận xét chung: “Đội trưởng Từ Tuyên làkẻ điên khùng nhất tôi từng gặp !”.
Cứ như vậy, sau hai tháng, mọi ngườicũng quen dần với tính cách “điên khùng” của đội trưởng.Rồi một ngày, trong lúcnghỉ mệt, đội trưởng kể một câu chuyện vui, Hàn Thuyên không cười, nhưng lúc đóanh cảm thấy bụng của mình hơi rộn lên một chút.Lần thứ hai, một câu chuyệnkhác, Hàn Thuyên hơi mỉm cười, lúc ấy anh thấy Tử Khách quay mặt, cố ém giọngmình đi bằng một tiếng ho khan.Tới lần thứ ba thì anh cười thậ
