Pair of Vintage Old School Fru
1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới

1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323503

Bình chọn: 8.5.00/10/350 lượt.

thế được. Nếu em đẻ con gái, nó sẽ phải trong sạch, em không cho phép nó

làm nghề này. Em đã từng nói với anh điều đó chưa nhỉ?

Tôi bảo: Ừm, em luôn nhấn mạnh nó. Em nói phải cho con đi du học ở Triều Tiên.

Cuối cùng Na Na cũng không ăn hết bát mì. Chúng tôi rẽ vào trạm để đổ xăng.

Na Na vào nhà vệ sinh của trạm xăng, cô ấy nói: Phụ nữ có thai không

được nhịn, mỗi khi anh nhìn thấy nhà vệ sinh là phải cho em vào ngay.

Tôi nói: Em sẽ không bỏ chạy nữa chứ?

Na Na bảo: Không đâu. Anh định bỏ chạy sao?

Tôi nói: Không.

Na Na bảo: Không sao, anh cứ bỏ chạy đi, em chẳng sao đâu. Ở đâu em chả sống được.

Tôi nói: Anh đưa em đi tìm ông chủ Tôn.

Na Na đáp: Ừm. Anh yên tâm, em sẽ không làm liên lụy đến anh đâu mà lo, anh là ông khách mà em đã nói chuyện nhiều nhất.

Tôi nói: Anh không phải là khách của em.

Na Na chợt sững người, nói: Lẽ nào anh muốn làm chủ của em.

Tôi bảo: Điều đó lại càng không thể. Chỉ là một người bạn thôi.

Na Na cười hỏi: Người bạn đã từng lên giường cùng nhau ư?

Tôi đáp: Vì em không nói sớm, nếu em nói đang có thai, anh làm sao lên giường với em được.

Na Na nói: Em cũng hối hận, nếu bảo sớm, anh sẽ không cần em nữa, em sẽ

phải quay về, tuy bị mất mấy trăm đồng bạc đấy, nhưng kỳ thực lại tiết

kiệm được hai vạn đồng. Đều tại em không chịu nói rõ với anh.

Tôi bảo: Na Na, thực ra nếu em vừa bước vào phòng mà nói rõ mọi chuyện, anh sẽ nhớ em suốt đời, chắc chắn em là cô gái điếm đầu tiên vừa bước vào

cửa đã nói ngay là mình có bầu.

Na Na cười cười, nói: Anh nhìn kìa, camera đang quay chúng ta đấy.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, một chiếc camera khá lớn, đang chiếu thẳng về phía

cửa hàng bách hóa của trạm xăng, đằng cuối là nhà vệ sinh. Tôi né sang

bên một cách vô thức.

Na Na nói: Nào, chúng ta chụp chung một bức ảnh.

Hai chúng tôi đứng trước camera của cửa hàng bách hóa, cùng nhau mỉm cười nhìn vào máy quay trong năm giây.

Tôi hỏi Na Na: Đây được coi là cái gì?

Na Na bảo: Đây được coi là một nhánh của cảm giác an toàn. Gọi là cảm giác tồn tại. Em đọc trong sách đấy.

Tôi nói: Đúng là em có đọc sách thật.

Na Na đáp: Vâng, đôi lúc nhàn rỗi em cũng có đọc vài cuốn tạp chí. Nhưng

em chỉ đọc tạp chí phụ nữ, tạp chí tình cảm, tạp chí tâm lý, tạp chí

thời trang, nhiều nhất là mấy thứ ấy thôi, một vài thứ quá cao siêu như

kiểu tin tức xã hội, chính trị gì đó em đều không thích đọc.

Tôi nói: Ừm, nếu không thì em cũng không bao giờ muốn cho con gái mình đến Triều Tiên.

Chúng tôi mua nước uống cùng một ít bánh quy và xúc xích, lái chiếc 1988 lên

đường. Tia sáng lạnh lẽo cuối cùng của hoàng hôn đang dần tan biến. Tôi

quay sang Na Na, nói: Na Na, em mệt thì ngủ, nếu chưa mệt thì kể chuyện

đi.

Na Na nói: Em đã kể bao nhiêu chuyện như thế, nhưng anh vẫn

chưa kể tí gì về mình cả, anh luôn trầm tư suy nghĩ. Chúng ta giao ước

nhé, anh kể một chuyện rồi em kể tiếp một chuyện. Anh kể trước đi.

Tôi nói: Được, anh kể trước, kể cho em nghe chuyện của anh. Trước đây lâu

lắm rồi, anh có một cô bạn gái, tên là Lưu Nhân Nhân, cô ấy là mối tình

đầu của anh, cho đến tận bây giờ anh vẫn rất thích cô ấy. Anh và Lưu

Nhân Nhân quen nhau từ hồi tiểu học, thời đó anh đã bắt đầu chớm biết

yêu, thích ngay một cô bạn gái mặc chiếc váy màu xanh lam, khảo sát qua

nhiều nguồn, lại thêm mấy năm ròng chuyên đi kiểm tra tiết thể dục mắt,

anh đã lật tung cả trường lên mà tìm kiếm, cuối cùng anh cũng xác định

được cô gái đã khiến mình xao xuyến từ cái nhìn đầu tiên chính là Lưu

Nhân Nhân. Lưu Nhân Nhân hát rất hay, gia đình cơ bản, khi đó mọi người

đều ngốc nghếch luôn thích bắt chước, cô ấy cùng ba người bạn khác lập

nhóm nhạc Tôi có hẹn với mùa xuân, tên thành viên là bốn nhân vật gì gì

ấy, anh cũng chưa bao giờ xem bộ phim truyền hình đó.

Na Na ngắt

lời tôi nói: Em cũng từng lập ban nhạc, khi còn nhỏ, mấy đứa hát hay lập thành một ban nhạc gồm có bốn chị em, không chỉ thế, bọn em còn đặt cho mỗi đứa một cái nghệ danh, đến tận bây giờ em vẫn còn nhớ rõ, vì là chị em nên đều mang họ Liễu, tên em là Liễu Tư Băng, còn ba người kia là

Liễu Tử Nhược, Liễu Nguyệt Dao, Liễu Tuyết Doanh. Những chuyện ấu trĩ

như thế mọi người đều làm cả. Sau đó thì sao, anh nói đi.

Tôi kể

tiếp: Nhưng hồi tiểu học anh không theo đuổi Lưu Nhân Nhân, mãi đến cấp

ba, anh mới bắt đầu theo đuổi cô ấy. Cô ấy còn đặt cho anh một cái biệt

hiệu, chính từ tiết tập thể dục cho mắt, cô ấy đã gọi anh là Phản Cách

Mạng, từ đó về sau, mãi đến khi học hết cấp ba, anh luôn bị gọi là Phản

Cách Mạng. Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì to tát, chỉ là giữ mãi

trong lòng đến tận những năm cấp ba, em biết đấy anh thích cô ấy từ hồi

tiểu học mà.

Na Na hỏi: Tại sao? Tại sao anh lại chậm chạp thế?

Tôi bất đắc dĩ phải kể cho cô ấy nghe: Con gái dậy thì sớm lắm, hồi ấy anh

cao có 1m4, cô ấy đã cao hơn anh nửa cái đầu, phải hơn năm năm sau anh

mới cao hơn được, lúc ấy anh mới dám theo đuổi cô ấy. Anh cũng chẳng

biết cô ấy đã đổ hay chưa nữa. Dù sao anh cũng thật lòng thích cô ấy,

mối tình đầu thường mê muội thế đấy. Sau này lên đại học a