h mãi mà không chết, rồi cười nói nàng đúng là loại người biến dị.
Thôi Diễn vẫn luôn ở ngoài phòng chờ
Thường Ngọc Thanh, thấy anh ta lại gần thì có chút lo lắng hỏi: “Thường
đại ca, thật sự không cần lang trung tới xem cho ngươi sao? Miệng vết
thương dài như vậy, nếu như không khâu, sợ rất dễ bị vỡ.”
“Không sao, chút thương tích cỏn con
này không hề gì” Thường Ngọc Thanh nhẹ giọng nói, tùy ý lấy tay sửa sang quần áo bên hông: “Qua vài ngày là có thể khép miệng lại.”
Thôi Diễn biết anh ta không muốn để
cho người khác biết mình bị thương, cho nên mới không cho gọi lang
trung, suy nghĩ một chút lại thấp giọng nói: “Không bằng cứ để cho lang
trung xem một chút, sau đó…” Anh ta vừa nói, vừa dùng tay làm động tác
giết người diệt khẩu.
Thường Ngọc Thanh thản nhiên đưa mắt nhìn anh ta: “Ta nói không cần chính là không cần.”
Thôi Diễn thấy giọng điệu của anh ta
không hờn không giận, liền không dám nói tiếp nữa, chỉ đuổi theo sau,
nói: “Vừa rồi nguyên soái phái người đến đây, nói là cho gọi ngươi qua
đó có chút việc.”
Bước chân Thường Ngọc Thanh sững lại, quay đầu nhìn Thôi Diễn: “Nhanh thật, Thạch Đạt Xuân thật ra cũng có chút cá cách.”
Thôi Diễn khinh thường bĩu môi, sau
đó còn nói thêm: “Nhưng chuyện đến tai nguyên soái cũng có chút phiền
toái, tên tiểu tử đi cùng đúng là đã chạy thoát, ta đã cho người canh
giữ ở cổng thành nhưng vẫn không bắt được hắn, có lẽ đã sớm chạy thoát
rồi. Hiện tại chỉ còn lại nữ nhân này, nếu là đàn ông thì tốt, nhưng hóa ra lại là đàn bà, chỉ cần nàng ta cứ kiên trì tỏ vẻ con gái nhà lành,
sợ là ở trước mặt nguyên soái cũng không dễ ăn nói đâu.”
Thường Ngọc Thanh cười lạnh nói:
“Ngươi cũng quá coi khinh vị nguyên soái kia của chúng ta rồi, anh ta sẽ không nhắc đến chuyện ta cướp đoạt dân nữ đâu.”
Thôi Diễn không rõ, gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi: “Vì sao lại không?”
Thường Ngọc Thanh dừng lại cười như không cười nhìn Thôi Diễn, hỏi: “Cho dù ta cướp đoạt dân nữ, anh ta có thể làm gì ta nào?”
Đúng vậy, cho dù Thường Ngọc Thanh
cướp đoạt dân nữ, Trần Khởi có thể làm gì được anh ta? Dùng quân pháp xử trí anh ta ư? Sợ là không dám, mà có dám cũng không thể. Nếu không làm
gì được anh ta, vậy thì Trần Khởi việc gì phải tự làm mình sượng mặt
chứ!
Thôi Diễn rốt cục cũng hiểu được điều này, có chút bội phục nhìn Thường Ngọc Thanh khen: “Chúng ta đùa giỡn
anh ta như vậy mà anh ta cũng không có cách nào. Thường đại ca, ngươi
cũng thật là… Đi thôi!” Kỳ thật anh ta vốn định nói là “Ngươi cũng thật
vô lại!” Nhưng chưa nói thành lời đã chữa lại, bởi Thường Ngọc Thanh
cũng không phải là kẻ để cho người khác giỡn mình.
Thường Ngọc Thanh liếc nhìn anh ta
một cái, lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ, nói: “Được rồi, vô lại thì vô
lại, chúng ta có tư cách để vô lại, Trần Khởi biết rất rõ sau lưng chúng ta là thế lực nào, cho nên anh ta sẽ không trêu chọc vào chúng ta đâu,
ít nhất hiện tại sẽ không.”
Thôi Diễn ngây ngô cười hai tiếng, đi theo Thường Ngọc Thanh ra ngoài, khi đến cửa viện thì đúng lúc mấy tên
thị vệ đi theo Thôi Diễn ra khỏi thành sáng nay mang mấy bao thảo dược
về, thấy bọn họ hành lễ. Thường Ngọc Thanh tùy ý nhìn lướt qua, phân
phó: “Ra sau viện giao cho bà tử kia, sắc cho nàng ta mấy bát thuốc.”
Thị vệ kia liền chạy đi, Thôi Diễn
lại gọi anh ta lại, liếc trộm Thường Ngọc Thanh, rồi đứng sát lại, nhỏ
giọng phân phó: “Các ngươi để lại một ít cho tướng quân, buổi tối trở về khuyên ngài ấy dùng thuốc.”
Thị vệ gật gật đầu, Thôi Diễn vỗ vỗ lên vai anh ta, cười nói: “Mau đi đi!”
Thường Ngọc Thanh cảnh giác đưa mắt
nhìn Thôi Diễn, Thôi Diễn gượng cười ha ha hai tiếng, tiến nhanh lên
phía trước hai bước nói: “Thường đại ca, chúng ta mau đi đi, khi về ta
còn phải ứng phó với cữu cữu, chuẩn bị tinh thần nghe ông ấy giáo huấn.”
Sau khi Trần Khởi vào thành, cùng Chu Chí Nhẫn ở trong thành phủ của Thạch Đạt Xuân, còn Thường Ngọc Thanh
thì tìm một biệt viện của phú thương làm chỗ ở tạm, cũng không ở cùng
một chỗ với các tướng lãnh cao cấp khác. Khi Thường Ngọc Thanh và Thôi
Diễn vào thành phủ, mặt trời đã ngả về tây, Trần Khởi đang ở đại sảnh
cùng Chu Chí Nhẫn, chờ các tướng lĩnh cao cấp khác đến để thương nghị
phương hướng tấn công của Bắc Mạc trong năm sau, thấy Thường Ngọc Thanh
mang theo Thôi Diễn tiến vào, tùy ý gật đầu xem như chào hỏi.
Thôi Diễn vốn tưởng rằng Trần Khởi
gọi bọn họ đến là để hỏi về chuyện xảy ra trong buổi sáng nay, ai ngờ
hóa ra lại là triệu tập các tướng quân đến thương nghị việc quân sự. Anh ta gia cảnh tuy lớn, nhưng dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, cộng thêm cấp bậc
mới chỉ là một viên giáo úy nên căn bản không có tư cách tham gia một
hội nghị như vậy, trong khoảng thời gian ngắn tiến thoái lưỡng nan, đành phải thận trọng đứng ở cửa, do dự không biết nên đi hay ở, chợt thấy
Trần Khởi ngẩng đầu lên nói: “Thôi Diễn cũng lại đây đi, nghe một chút
cũng tốt.”
Chu Chí Nhẫn ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thôi Diễn, Thôi Diễn chột dạ cười cười, đi đến bên chiếc bàn lớn nghe
mọi người bàn luận bước tiếp theo của kế hoạch quân sự. Bởi vì hiện