tại
đang là mùa đông, gần hai mươi vạn đại quân Bắc Mạc vẫn dựng trại trú
chân ở phụ cận thành Dự Châu, chỉ chờ đầu xuân tiết trời ấm lên là có
thể hành động. Chẳng qua là xem xét phương hướng cho bước tiếp theo, vốn đã có sự khác biệt so với kế hoạch ban đầu.
Chiếu theo kế hoạch ban đầu, sau khi
hai lộ đại quân Nam, Bắc giáp công Dự Châu sẽ tiến thẳng đến Thái Hưng,
nhưng ngoài kế hoạch là quân Dự Châu vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt,
ngược lại, Thương Dịch Chi đã lĩnh hơn hai vạn quân tiến vào dãy núi Ô
Lan.
Chuyện này trở thành một cái kim
trong lòng Trần Khởi, khiến cho anh ta cảm thấy có chút bất an. Nếu như
không để ý tới điều này, vẫn chiếu theo kế hoạch ban đầu mà tiến công
Thái Hưng, thì quân Giang Bắc của Thương Dịch Chi tựa như dải thắt lưng, quấn chặt ngang lưng quân Bắc Mạc. Mà nếu tiến vào núi tiêu diệt quân
Giang Bắc của Thương Dịch Chi trước, chưa nói đến dãy Ô Lan vốn có địa
hình phức tạp, không biết có thể tiêu diệt được quân Giang Bắc hay
không, mà e rằng trong quân Bắc Mạc vẫn có người không tình nguyện, cho
rằng anh ta chuyện bé xé ra to, vì dù sao quân Giang Bắc chẳng qua cũng
chỉ có hơn hai vạn người, phân tán trong dãy núi Ô Lan cũng không thể
gọi là quân đội được mà chỉ tương đương với một đám thổ phỉ.
Trần Khởi ngẩng đầu nhìn qua chúng
tướng một lượt, nói: “Theo thám tử hồi báo, Thương Dịch Chi đã đem quân
lực tản ra, phân bố ở các vị trí hiểm yếu trong dãy núi Ô Lan, kỵ binh
do Đường Thiệu Nghĩa dẫn dắt, tạm thời lưu lại trên thảo nguyên Tây Hồ.
Sang năm, thời tiết ấm lên, bước tiếp theo chúng ta nên làm như thế nào, mong các vị tướng quân cứ thoải mái cho chủ kiến.”
Chúng tướng nhất thời trầm mặc, Chu
Chí Nhẫn cùng Thường Ngọc Thanh nhìn nhau, sau đó Chu Chí Nhẫn trầm
giọng nói với Trần Khởi: “Mạt tướng vẫn cho rằng trước tiên cứ tấn công
chiếm lấy thành Thái Hưng là tốt nhất.”
“Vậy sao?” Trần Khởi mặt lộ vẻ mỉm cười, hỏi: “Thế phỉ quân Giang Bắc thì làm thế nào bây giờ?”
“Nếu đã là phỉ quân, thì cũng khó làm nên chuyện gì được.”
Trần Khởi cúi đầu nhìn bản đồ, ngón
tay lướt qua biểu tượng của dãy Ô Lan, nói: “Nhưng phỉ quân Giang Bắc
phục quân ở vùng thắt lưng của ta, sẽ gây uy hiếp rất lớn cho tuyến tiếp viện của quân ta.”
Chu Chí Nhẫn trầm mặc, Trần Khởi ngẩng đầu hỏi Thường Ngọc Thanh: “Thường tướng quân thấy thế nào?”
Thường Ngọc Thanh nhướn mày đáp, đáp: “Đại soái nói có lý. Nhưng chúng ta cũng không thể vì hai vạn quân
Giang Bắc mà đình chỉ kế hoạch tiến công Nam Hạ được, núi Ô Lan dễ thủ
khó công, nếu như muốn tiêu diệt quân Giang Bắc trước rồi tiến công Thái Hưng sau, thì chúng ta chỉ cần lưu chút người ở lại Dự Châu là được,
còn lại mọi người về nhà cưới vợ sinh con, chờ đứa nhỏ lớn lên chạy đến
đây rồi tấn công Thái Hưng cũng không muộn. Chỉ sợ đến lúc đó quân Nam
Hạ đã rút chân khỏi chiến sự ở Vân Tây mà đến đây, chẳng biết đến lúc ấy chúng ta tấn công thành Thái Hưng còn có thể thuận lợi được như vậy nữa hay không.”
Thôi Diễn bật cười xì một tiếng, chợt thấy ánh mắt giận dữ của Chu Chí Nhẫn, vội nuốt nghẹn trở về.
Trần Khởi đối với tiếng cười của Thôi Diễn giả như mắt điếc tai ngơ, chỉ hỏi Thường Ngọc Thanh: “Vậy Thường
tướng quân có cao kiến gì không?”
Thường Ngọc Thanh cười nói: “Cao kiến thì không dám nói, chỉ là cảm thấy việc vào núi tiêu diệt phỉ quân
Giang Bắc cùng với việc tấn công Thái Hưng cũng không mâu thuẫn, chúng
ta hiện tại cũng đủ binh lực, hoàn toàn có thể chia binh làm hai đường,
một đường tấn công Thái Hưng, một đường vào núi tiêu diệt phỉ quân Giang Bắc.”
Trần Khởi vỗ án nói: “Được! Làm như
vậy đi.” Anh ta đưa mắt nhìn Chu Chí Nhẫn và Thường Ngọc Thanh, lại hỏi: “Vậy ai đi công thành Thái Hưng, ai tiến vào dãy núi Ô Lan?”
Chúng tướng trầm mặc, trong lòng đều
hiểu thành Thái Hưng hiện đã bị cô lập ở vùng Giang Bắc, chuyện hạ thành chẳng qua chỉ là sớm hay muộn, trong khi dãy Ô Lan địa hình lại hiểm
yếu, điều kiện khắc nghiệt, tiêu diệt quân Giang Bắc vốn ẩn sâu trong
núi cũng không phải chuyện dễ dàng. Huống chi hạ thành Thái Hưng sẽ lập
được công lớn, là sự kiện lớn lao được ghi danh vào sử sách, còn tiến
vào dãy Ô Lan, hiện tại cũng chỉ là với danh nghĩa tiêu diệt phỉ quân,
phí sức mà chẳng chút lợi lộc.
Thường Ngọc Thanh nhếch miệng cười, cũng không nói gì, chỉ là đưa tay ra vuốt ve, thưởng thức loan đao.
Trần Khởi cân nhắc một chút rồi nói:
“Chu lão tướng quân vốn có kinh nghiệm phong phú, dụng binh lão luyện,
lại từng vây khốn thành Thái Hưng, đối với địa hình nơi đó đã quen thuộc nhiều, thỉnh lão tướng quân dẫn quân trở lại đoạt thành Thái Hưng.”
Chu Chí Nhẫn sợ run lên một chút, rồi lập tức ôm quyền nói: “Mạt tướng tuân mệnh.”
Trần Khởi lại cười nói với Thường
Ngọc Thanh: “Thường tướng quân từng có kinh nghiệm tiêu diệt sa phỉ, vậy thì phải làm phiền Thường tướng quân đi Ô Lan thay ta diệt bỏ mối họa
lớn ở trong lòng.”
Thường Ngọc Thanh cười nhạo, đưa mắt nhìn Trần Khởi, lười biếng trả lời: “Đại soái đã có lệnh, ta đây chỉ có thể tuân theo.”
Kế hoạch định xong, mọi người lại
thả