A Mạch chưa từng nói qua những lời này.”
Lục Cương nói: “Có cái gì cần nói thì ngươi cứ nói thẳng ra.”
A Mạch hít sâu một hơi, nói: “Khi
chúng ta từ quân bộ trở về, quân sư từng cho đại nhân một cẩm nang diệu
kế, chỉ nói là binh bất yếm trá, đại nhân đã từng nghĩ tới quân sư cấp
cho doanh của ngài cẩm nàng này là sai lầm không?” Thấy Lục Cương trầm
mặc không nói, A Mạch lại nói tiếp: “Ta nghĩ đại nhân cũng đã đoán được
tuyệt không thể có chuyện như vậy. Nếu nói hơn hai mươi doanh của quân
Giang Bắc chúng ta đều sẵn sàng ứng chiến, thì trận này cũng không cần
đánh, mà sẽ chờ thát tử tới rồi tiến hành thu thập bọn chúng là tốt rồi, tướng quân và quân sư tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm như thế.”
Sắc mặt Lục Cương rốt cục đã thay
đổi, A Mạch cười cười, nói: “Đại nhân, thật ra chúng ta là mồi câu, mồi
câu mà tướng quân cùng quân sư vứt cho thát tử, rõ ràng là mồi câu, mà
lại cứ quay cuồng giãy dụa, bởi vì tự bản thân mình không hề biết, cho
nên mới càng thêm chân thật, cho nên mới có thể dẫn dụ thát tử mắc câu.
Đi hướng Bắc, cái chờ chúng ta tất nhiên cũng là phục binh của Thường
Ngọc Thanh, cho nên chúng ta chỉ có thể tiếp tục đi hướng Nam. Thôi Diễn thấy chúng ta đào tẩu, tất nhiên thiếu sự đề phòng chuẩn bị, hiện tại
trời tối, chỉ cần chúng ta tắt đuốc, lẳng lặng không một tiếng động đánh vào phía sau của anh ta, có thể đâm cho anh ta một thương chí tử.”
Lục Cương tán thành gật đầu: “Không sai.”
A Mạch đưa mắt nhìn đội ngũ có chút
tán loạn đứng cách đó không xa, lại quay lại nhìn Lục Cương, hỏi:
“Nhưng, đại nhân, sau đó thì sao? Xét binh lực của chúng ta hiện tại
đương nhiên không có khả năng giết sạch đội quân của Thôi Diễn, trước
sau đều là thát tử Bắc Mạc, di chuyển qua khe núi kia thì chúng ta cũng
chỉ còn lại hai lựa chọn, hoặc là hướng đông, hoặc là hướng tây, hướng
đông là quân doanh của đại quân Bắc Mạc, nhìn như tử địa nhưng thật ra
lại chính là sinh lộ, chỉ cần có thể thừa dịp bóng đêm, thần không biết
quỷ không hay mà đi qua, chúng ta có thể sẽ thoát khỏi; mà theo hướng
tây sẽ đi sâu vào dãy núi Ô Lan……”
A Mạch nói đến đây đột nhiên ngừng lại, nhìn Lục Cương mà nhẹ nhàngnở nụ cười.
Lục Cương không ngốc, mặc dù A Mạch
chưa nói xong, nhưng anh ta cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng.
Theo hướng Tây, là đi sâu vào trong dãy núi Ô Lan, cũng là hướng mà
tướng quân cùng quân sư muỗn dẫn dụ thát tử đến. Anh ta quay đầu nhìn về phía nhóm binh lính xa xa, hoặc ngồi, hoặc nằm, trong mắt dần dần phủ
kín một tầng bi tráng, trên con đường bị đuổi giết đó, số binh sĩ này
còn có thể sống sót được bao nhiêu? Lục Cương quay đầu nhìn A Mạch, kiên định nói: “Chúng ta đi hướng Tây!”
“Đại nhân!” A Mạch kinh hãi kêu lên thất thanh, trên mặt rốt cuộc không dấu được sự kinh ngạc.
Trên khuôn mặt thô ráp của Lục Cương lộ ra chút ý cười, nói rõ ràng từng chữ: “A Mạch, chúng ta là quân nhân.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng!” Lục Cương cắt ngang lời A Mạch, nói: “Chỉ cần là quân nhân, thì lúc nào cũng phải chuẩn bị
sẵn sàng hy sinh thân mình vì đất nước, quân Giang Bắc chúng ta đi vào
dãy Ô Lan này là vì cái gì? Chúng ta chiến đấu không phải vì tướng quân
hay quân sư, mà chúng ta chiến đấu vì Đại Hạ! Là quân nhân, thì phải bảo vệ quốc gia, bổn phận của quân nhân là chết trận nơi sa trường, đó là
vinh quang!”
Trong mắt anh ta chợt hiện lên một
loại ánh sáng huy hoàng rạng rỡ, là sự kiên nghị thay thế cho bi tráng,
ánh sáng hào hùng từ trong mắt tỏa ra. Trong bóng đêm, thân ảnh cao lớn
của anh ta cứ như vậy sừng sững hiện lên trước mắt A Mạch, khiến tất cả
mọi chữ “nhưng” trong miệng nàng đều bị đè ép xuống.
Lục Cương nhìn A Mạch chằm chằm,
trong thanh âm bị nén lại lộ ra một vẻ nghiêm khắc trước nay chưa từng
có: “A Mạch, ngươi rất thông minh, nếu ngươi còn muốn chạy, ta sẽ không
ngăn cản ngươi, nhưng nếu ngươi làm dao động lòng quân, thì đừng trách
ta hạ thủ vô tình.”
A Mạch lẳng lặng đối diện cùng anh ta một lát, mím chặt môi, nặng nề gật đầu, trầm giọng nói: “A Mạch hiểu
rồi, A Mạch nguyện ý đi theo đại nhân!”
Lục Cương nở nụ cười, xoay người đi nhanh đến chỗ đội ngũ. A Mạch sửng sốt một lát, rồi cũng đi sát theo một bên.
Trong trận chiến vừa rồi, trong doanh đã có một phó doanh cùng hai đội trưởng hy sinh, Lục Cương dự tính tạm
thời đem binh lính của hai đội đó sáp nhập vào đội của A Mạch, sau đó
thông báo cho binh lính biết tin tức do thám tử hồi báo, đó là ở phía
Bắc, thát tử đang chờ trong sơn cốc phục kích bọn họ, cho nên chỉ có đi
về phía Nam mà quay mũi thương giết thát tử.
Trương Nhị Đản băng bó qua vết thương trên cánh tay A Mạch, vẻ mặt anh ta có chút tự trách, cảm thấy mình đã
không bảo vệ tốt cho A Mạch cho nên mới để cho nàng bị thương. A Mạch
cười, khuyên anh ta vài câu, sau đó làm giống như những binh lính bên
cạnh, cắt một vạt áo quấn quanh miệng. Bộ đội một lần nữa tập hợp lại,
tắt hết đuốc, rồi trong bóng đêm, hơn bảy trăm binh lính của thất doanh
yên lặng không một tiếng động hướng về ngọn núi kia sờ soạng mà đi.
Vừa đi qua đỉnh nú
