nói Trương Nhị Đản cõng Lục Cương đi về phía trước được một đoạn, đúng lúc gặp được binh sĩ Giang Bắc
quay lại tiếp ứng, liền đem Lục Cương giao cho bọn họ, rồi xoay người
lại vọt trở về cứu A Mạch, khi đuổi tới nơi thì vừa lúc nhìn thấy Thôi
Diễn đang quấn lấy A Mạch, đao pháp của A Mạch đã không còn ra chiêu
thức gì nữa rồi, trường đao của Thôi Diễn đã vài lần xẹt qua góc áo của A Mạch, hung hiểm vô cùng.
Trương Nhị Đản quát to một tiếng,
vung đao chém tới, nhưng anh ta làm sao có thể là đối thủ của Thôi Diễn. Thôi Diễn đúng là không muốn ra tay hạ sát A Mạch vì muốn bắt sống,
song anh ta lại không có ý nghĩ rằng ngay cả Trương Nhị Đản cũng phải
bắt sống, chỉ thấy đao phong của Thôi Diễn vừa chuyển, khí thế, lực đạo
bỗng tăng lên bội phần. A Mạch rốt cuộc không cầm nổi đao, loảng xoảng
một tiếng, thanh đao liền rơi xuống đất, chỉ đành mở to hai mắt nhìn đao của Thôi Diễn đang bổ xuống. Thôi Diễn cũng là nhất thời lỡ tay, bản
thân anh ta không nghĩ rằng nhất định phải lấy tính mạng của A Mạch,
nhưng lúc này dù muốn cũng không thể thu đao lại được, cũng chỉ có thể
trơ mắt nhìn A Mạch sẽ chết dưới lưỡi đao của mình.
Trương Nhị Đản quát to một tiếng, từ
bên cạnh nhảy lên, bổ nhào vào trước người A Mạch. Đao phong từ phía sau Trương Nhị Đản xẹt qua lưng, đầu của anh ta ngửa mạnh ra sau, thân thể
giống như cánh cung cong lên, tiếng kêu trầm đục tắc nghẹn trong cổ
họng, ngón tay đặt trên vai A Mạch như cắm sâu vào trong bắp thịt của
nàng. Không đợi A Mạch kịp phản ứng, Trương Nhị Đản đã đẩy mạnh nàng ra, xoay người hướng về phía Thôi Diễn đánh tiếp, gắt gao ôm lấy Thôi Diễn
vốn cũng đang có chút kinh ngốc, quát: “Ngũ trưởng, chạy mau!”
A Mạch cảm thấy lý trí của mình đã
rời khỏi đầu óc, nàng chỉ biết là bản thân mình không thể chạy, không
thể bỏ lại Trương Nhị Đản một mình. Thôi Diễn đẩy mấy cái vẫn không thể
thoát khỏi Trương Nhị Đản, tức giận đến nỗi ném trường đao, rút loan đao bên hông, hướng về phía Trương Nhị Đản đâm xuống. Cánh tay chỉ vừa nâng lên một nửa đã bị A Mạch nhào đến ôm chặt lấy, ba người lập tức ngã quỵ trên mặt đất. Trương Nhị Đản vẫn gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng Thôi
Diễn, A Mạch thì cắn lên cánh tay của Thôi Diễn, trong lúc nhất thời
chiêu số gì cũng không có.
Thôi Diễn vừa tức vừa vội, ngay cả ý
niệm muốn bắt sống A Mạch trong đầu cũng đều quên hết, thầm nghĩ cần
phải thoát khỏi lối đánh nhau như thể lưu manh này. Anh ta không đem A
Mạch để vào trong mắt, chỉ cảm thấy nàng chẳng qua chỉ là một thiếu nữ,
đâu có được bao nhiêu khí lực, cho nên quyết tâm phải thoát khỏi Trương
Nhị Đản trước. Anh ta vừa lấy tay đẩy mạnh được cánh tay Trương Nhị Đản
ra, đem anh ta hất sang một bên, còn chưa kịp ngồi dậy, đã thấy trong
tay A Mạch cầm một thanh chủy thủ hình dạng cổ quái hướng về phía anh ta vung tới. Thôi Diễn theo bản năng ngửa người tránh né, nhưng yết hầu
vẫn cảm thấy lạnh, anh ta trong lòng cả kinh, nhấc chân đạp A Mạch ra
ngoài.
A Mạch gắng nhịn cơn đau nhức xuống
bụng, cuống quít đứng lên, đưa mắt liếc nhìn thì thấy một tên lính Bắc
Mạc đã đến trước mặt, liền không cố bổ thêm một dao nữa vào người Thôi
Diễn, mà vội vàng kéo Trương Nhị Đản bỏ chạy. Binh lính Bắc Mạc cũng
không đuổi theo A Mạch, chỉ kinh hoảng vây quanh Thôi Diễn.
A Mạch lôi kéo Trương Nhị Đản chạy
một đoạn, Trương Nhị Đản dưới chân mềm nhũn, người lập tức ngã quỵ. A
Mạch cúi đầu nhìn lại, thấy sau lưng anh ta là một lỗ hổng lớn, rất sâu, máu thịt lộ ra, máu đã sớm ướt sũng toàn bộ phía sau lưng.
“Ngũ trưởng, ngươi…… đừng quản ta nữa, chạy mau đi!”
A Mạch không nói gì, liền để Trương
Nhị Đản nằm lên lưng, chống tay xuống đất mạnh mẽ đứng lên, tiếp tục
chạy về phía trước. Trương Nhị Đản giãy dụa yếu ớt, ý đồ muốn từ trên
lưng nàng trườn xuống: “Ta không thể…… sống được, Ngũ trưởng…… Ngươi……
Buông ta ra.”
A Mạch chặn tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, hung tợn nói: “Câm miệng!”
Trương Nhị Đản đã không còn khí lực
để giãy dụa, vô lực ngả đầu lên vai A Mạch, đứt quãng nói: “Như vậy……
chúng ta ai cũng…… chạy không thoát…… buông ta ra,…… đuổi theo đoàn
người……”
Đường núi dần dần trở nên dốc đứng,
chân A Mạch cũng đã mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã quỵ trên mặt đất, cuống quít lấy tay chống đỡ mới miễn cưỡng ổn định được thân thể, nàng cắn
răng để thân thể Trương Nhị Đản hướng lên trên, rồi nằm úp sấp bò lên
phía trước.
“Ngươi…… nếu không để ta xuống…… ta liền…… cắn lưỡi……”
“Ngươi cắn đi!” A Mạch khàn khàn cổ họng nói, “Ngươi có chết ta cũng sẽ cõng thi thể ngươi trở về .”
Trương Nhị Đản đã gần đến mức hôn mê, rốt cục lặng đi. Cổ A Mạch có chút ẩm ướt, nàng không nói nữa, chỉ cắn
chặt môi, đi từng bước một lên phía trước. Đội ngũ ở ngay phía trước,
nàng biết, nàng nhất định có thể đuổi kịp.
A Mạch cõng Trương Nhị Đản trên lưng
đi theo đường núi được một đoạn, bóng đêm càng lúc càng trở nên dày đặc, trước sau đều không nghe thấy chút âm thanh nào, ngay cả Trương Nhị
Đản trên lưng cũng yên lặng. Ý nghĩ của A Mạch dần dần bình tĩnh lại,
những nỗi khủng hoảng lại từ trong