còn nhớ, khi đó nàng mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, nổi bật giữa lá hoa sen xanh rậm trong hồ, xinh đẹp đến nỗi ta nhìn tưởng như tiên nữ hạ xuống phàm trần. Ta muốn nói chuyện với nàng, nhưng thuyền nàng đã đi khá xa rồi, ta liền lượm cục đá ném lên mặt hồ. Lại không ngờ, thuyền của nàng bị cỏ lau cuốn lấy, lập tức lật một nửa. Ta sốt ruột, dùng khinh công nhẹ bay đến giữa hồ cứu nàng, khi vớt nàng từ trong nước lên, mặt nàng trắng bệch như tờ giấy. Cả đời này của Hoắc Thiên Trạm ta chưa từng có lúc nào lo lắng cho một người ngoài như vậy, cho nên ta biết rõ, Lam Ánh Nhi nàng là ác mộng mà cả đời ta không trốn thoát được.”
“Sau đó thì sao?” Vệ Lai nhíu lông mày, “Theo lý thuyết ở tình huống như thế, Lam Ánh Nhi động lòng với ngươi, là chuyện rất hợp lý!”
Hoắc Thiên Trạm nhăn mũi với nàng, rất yêu thương đưa tay vỗ nhẹ một cái lên đầu nàng.
“Nàng cũng biết là chuyện rất hợp lý! Nhưng tại sao nàng hết lần này tới lần khác không trao trái tim cho ta?”
“Lam Ánh Nhi nhất định là ngu ngốc rồi!” Vệ Lai có thể tưởng tượng ra một hình ảnh như vậy, đó là cảnh tượng kinh điển thường xuất hiện trong phim truyền hình. Nếu là phim truyền hình ở thế kỷ 21, có lẽ cô sẽ giơ ngón giữa với TV sau đó mắng nó cẩu huyết. Nhưng giờ được nghe một cổ nhân sống sờ sờ sinh động nói ra, lại chân thật như vậy.
“Ông trời, luôn không theo ý nguyện của con người.” Hoắc Thiên Trạm xoa tóc nàng, trong ánh mắt có chút tức giận, lại như cẩn thận, muốn trách nàng, cuối cùng không đành lòng. “Là muốn nâng niu nàng trong tay, nhưng sau đấy hoàng huynh lại trúng cỏ độc trong núi, độc kia nàng lại giải được. Nàng giải độc cho huynh ấy một ngày, lại chăm sóc huynh ấy mười ngày... Khi nàng xuất hiện trước mặt ta lần nữa, trong lòng chỉ có mỗi hoàng huynh thôi.”
Vệ Lai trầm mặc, cô không biết dáng vẻ của Tiên Đế kia như thế nào, cũng không biết Tiên Đế lấy được trái tim Lam Ánh Nhi như thế nào.
Nhưng trong thời gian ở chung, tính tình Hoắc Thiên Trạm, Hoắc Thiên Trạm đối tốt với cô thật sự thấy rõ.
Thật lòng mà nói, một Hoàng đế có thể làm được như thế, là quá đủ rồi.
“Ánh Nhi!” Hắn nhìn nàng, mang theo tuyệt vọng. “Ánh Nhi, rõ ràng là ta tới trước, tại sao cuối cùng nàng lại chọn huynh ấy? Chẳng lẽ nàng thật sự không nhận ra ta yêu nàng sao? Nàng cứ thế mà mặc hỉ phục đỏ thẫm gả vào hậu cung của huynh ấy, ngày đó, tim ta rỉ máu ở đây.”
Khóe mắt Vệ Lai chợt rơi xuống một giọt lệ, khi hắn nói tim đang rỉ máu, giống như phối hợp lời hắn, mình tự động chảy ra một giọt nước mắt.
Hoắc Thiên Trạm đau lòng nâng tay lau đi, khóe miệng cũng cười khổ.
“Đã không quay về được, phải không? Tất cả đều không quay về được?”
Vệ Lai không nói, thật lâu, rốt cuộc vẫn phải tàn nhẫn gật đầu, sau đó nói.
“Xin lỗi.”
Hoắc Thiên Trạm nhắm mắt, câu xin lỗi này của nàng, cắt đứt tất cả nhớ nhung của hắn.
“Hoắc Thiên Trạm, xin lỗi.” Nàng vừa nói xong, nước mắt cũng rơi đầy mặt, “Tiếng xin lỗi thứ nhất, là vì Lam Ánh Nhi. Ta thay Lam Ánh Nhi ngày trước nói xin lỗi, đã phụ tình yêu của ngươi. Tiếng xin lỗi thứ hay, là vì ta bây giờ. Rất xin lỗi, Lam Ánh Nhi bây giờ vẫn không thể trao trái tim cho ngươi. Ta muốn tự do đến phát điên, ta cũng muốn rời xa trung tâm quyền lực phát điên. Nhưng những thứ này, ngươi không thể cho ta được.”
“Đừng khóc!” Hắn bất đắc dĩ cười cười, đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng, “Cho đến bây giờ nàng chưa từng khóc vì ta, ngày trước không có, bây giờ cũng không cần. Ta nói rồi, ta luôn hi vọng nàng hạnh phúc vui vẻ, dù nàng ở đâu, chỉ cần nàng hạnh phúc, là ta tốt rồi.”
“Vậy ngươi có thể thả ta đi sao?” Gần như là theo bản năng nói những lời này, nhưng khi cô nhìn thấy trong mắt Hoắc Thiên Trạm hiện ra một tia đau khổ, lập tức gấp gáp giải thích. “Thật xin lỗi thật xin lỗi, ta biết nói như vậy là quá tàn nhẫn, nhưng... nhưng ta...”
Vệ Lai hơi nghẹn lời, không có cách nào nhắc lại vấn đề kia lần nữa. Nhưng thật lâu, rốt cuộc, Hoắc Thiên Trạm vẫn nói hộ nàng. Hắn nói.
“Nhưng nàng không thể không nói!” Hắn thở dài, “Chẳng phải nàng muốn rời khỏi ta, muốn rời khỏi hoàng cung này đến phát điên sao? Vậy tại sao lúc đầu nàng lại đi theo những người đó trở về cung?”
Vệ Lai không hiểu. “Ngươi phái bao nhiêu người đi bắt ta như vậy, ngươi cảm thấy ta có bao nhiêu bản lĩnh? Có thể thoát được sao?”
“Nhiều người hơn nữa thì có sao? Nếu như nàng thật sự muốn trốn, bọn họ có thể giết nàng sao? Ta đã sớm hạ lệnh không cho làm nàng bị thương, ta...” Nói được một nửa đột nhiên dừng lại, Hoắc Thiên Trạm khẽ lắc đầu, có chút bất đắc dĩ, “Nàng không tin ta, ta biết, nàng vẫn không tin ta tuyệt đối sẽ không hại nàng.”
“Giờ ta tin rồi!” Vệ Lai vội vàng nói, “Bây giờ ta thật sự tin!”
“Ồ.” Hoắc Thiên Trạm bật cười, “Ánh Nhi này! Nàng nhớ kỹ lời ta nói, ta sẽ không vì dục vọng của mình mà ép nàng ở bên cạnh ta. Trừ phi nàng thật sự nguyện ý, nếu không Hoắc Thiên Trạm ta cả đời này sẽ không làm khó nàng. Mặc dù ta là Hoàng thượng, mặc dù ở hậu cung ta có rất nhiều nữ nhân. Nhưng nàng là đặc biệt duy nhất, là người duy nhất có thể tiến vào tr