Từ từ theo đường cũ quay lại tường viện, lại tung người lên, đạp lên một cái bục đá rồi lủi lên trên tường viện.
Không thể tìm được đường trên mặt đất, cũng không thể đi lại trên tường viện nơi này. Vệ Lai chỉ đành mượn tường viện này leo lên trên cây, sau đó sẽ đi qua cây này rồi trèo sang một cái cây khác.
Qua qua lại lại, sau khi leo qua năm sáu cái cây, cuối cùng cũng dừng lại trên nóc một gian phòng. Lúc này cô mới ngừng chân, nhanh chóng di chuyển trên nóc nhà, chạy thẳng tới gian phòng mục tiêu kia.
Cái gọi là Điện Thanh Tâm, lúc này đang bị Vệ Lai giẫm ở dưới chân. Trong phòng tràn đầy ánh nến lờ mờ, chiếu ra cửa sổ, nhàn nhạt, nhưng cũng đủ để nhìn rõ tướng mạo thủ vệ bên ngoài.
Xem ra nghe lén ở cửa sổ là không thể thực hiện được! Vệ Lai bĩu môi, muốn học tình huống cậy mấy viên gạch ngói trên nóc nhà thường xuất hiện trong phim cổ trang, nhưng lập tức phát hiện đó chỉ là do mấy lão biên kịch hạng ba nói bậy.
Thử nghĩ xem, ai ngồi trong phòng bị người ta cạy nóc nhà mà không có phản ứng? Dù chỉ là nửa tấm ngói, đối với một người có thể ngồi được trên long ỷ mà nói, có khác gì toàn bộ nóc nhà kia?
Từ từ theo nóc nhà tụt xuống, đến khi trượt đến mép cửa thì dừng lại.
Lúc này Vệ Lai dùng hai chân ôm lấy xà nhà trang trí, dốc ngược người vs cửa sổ giống như con dơi.
Chỉ tiếc, cửa sổ khép chặt. Cô cố gắng cẩn thận nghe người trong phòng nói chuyện, cuối cùng lại phát hiện ra phí công.
Đang chuẩn bị đổi một phương án khác thực thi kế hoạch nghe trộm của mình, đúng lúc này nghe bên trong nhà có tiếng bước chân nặng nề đang đi đến chỗ cô.
Chân Vệ Lai dùng sức, trong chớp mắt người lại đu về nóc nhà.
Cùng lúc đó, cánh cửa sổ vừa nãy đột nhiên bị người từ trong đẩy ra, sau đó liền có giọng nói truyền đến rõ ràng.
“Đêm nay không khí không tệ, phòng này quá ngột ngạt, đi hít thở không khí đi!”
Vệ Lai nghe được, người nói chuyện là Hoắc Thiên Trạm.
Ngay sau đó lập tức lại có một giọng nói vang lên, có chút lười biếng, còn có vẻ ngà ngà say. “Đây là hoàng cung của ngài, dĩ nhiên là phải nghe ngài rồi!”
Mặc dù không thấy người, nhưng Vệ Lai biết, người có thể nói thế với Hoắc Thiên Trạm, không phải thái tử Liêu Hán thì có thể là ai?
Cô cố gắng tìm ra điểm giống với Quý Mặc Trần từ giọng nói này, chỉ tiếc, ngoài thất vọng ra thì không còn gì khác.
“Sao ngươi biết Hán hoàng sẽ cho Mạc Trần vương quản Hồ phù và một nửa binh mã?” Hoắc Thiên Trạm đứng ở bên cửa sổ, giọng không nhỏ, vào đề chính.
Vệ Lai nghe vào tai rõ rành rành những lời hắn nói, đột nhiên cảm thấy hình như Hoắc Thiên Trạm cố ý đẩy cửa sổ, cũng cố ý đứng ở chỗ này nói chuyện.
Chẳng lẽ là cho cô nghe?
Như đồ ngốc nhìn trời, ông trời ơi, cổ nhân này thật sự có võ công trong truyền thuyết thật sự, hay là trình độ của đặc công như cô đã giảm đến mức như này rồi?
Không để cô nghĩ nhiều, bên trong lại có âm thanh truyền đến, là của Quý Mạc Phù.
“Ngươi yên tâm!” Giọng nói vẫn lười nhác, “Một nửa binh mã trong tay phụ hoàng dù gì cũng không thể dùng đến, đó là thân binh dưới quyền Long Phù do Hoàng Thượng giữ, sao có thể trèo non lội suối giúp nước láng giềng đánh giặc. Cho nên chuyện này một khi phụ hoàng đã gật đầu đồng ý, binh mã được phái đi đường nhiên sẽ là một nửa của nhị đệ ta, đến lúc đó ta có cách để hắn tự mình mang binh. Ngươi biết, mang binh đánh giặc, chuyện gì cũng có thể xảy ra, thí dụ như chết trận sa trường...”
“Được!” Hoắc Thiên Trạm cất giọng, không để hắn nói thêm gì nữa. Chuyện này, hắn tuyệt đối không đồng ý. Nhưng vì quốc gia đại cục, hắn không có lý do cự tuyệt, “Chỉ cần Liêu Hán có thể giúp Thiên Sở ta đoạt lại hai thành trì bị người Tuất Nô xâm chiếm, trẫm đồng ý cắt một thành trong đó cho Liêu Hán. Dĩ nhiên! Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, đợi đến khi ngươi đăng cơ thành công xong, tòa thành trì kia trả lại nguyên vẹn!”
“Sảng khoái!” Quý Mạc Phù vỗ tay một cái, rất cao hứng khi Hoắc Thiên Trạm chấp nhận hết toàn bộ kế hoạch của hắn, “Nếu chuyện này đã định, chúng ta sẽ chia nhau nghĩ hạ mật chỉ, tạm gác lại ngày sau cùng thực hiện! Ha ha! Hoàng Đế Thiên Sở, ngươi là lượm được một món lợi lớn đấy.”
“Hừ!” Hoắc Thiên Trạm hừ nhẹ, “Trẫm vẫn nói câu đấy, trận đánh này Thiên Sở đánh hay không đánh cũng được. Nhưng ngai vàng hoàng đế kia, Quý Mạc Phù ngươi cũng có thể ngồi cũng được mà không ngồi cũng được sao? Hơn nữa,cái trẫm lấy được chỉ là thành trì hai phe, mà ngươi, lại là quốc quân địa vị cao quý nhất. Ngươi nói, rốt cuộc là ai có lợi hơn?”
Thái tử nghe được câu này, bắt đầu cười ha ha.
Sự tình gần như đã định, Hoắc Thiên Trạm cũng vô định tiếp tục, liền nhanh sai người đưa Quý Mạc Phù trở lại tẩm cung.
Nghe tiếng người càng ngày càng xa, Vệ Lai nửa nằm ở nóc nhà cũng đang chuẩn bị trở về theo đường cũ, nhưng thân thể vừa mới động đậy đã nghe được người đứng ở cửa sổ cất giọng nói.
“Mệt chưa? Nếu không ngủ, đi xuống nói chuyện với ta!”
Vệ Lai thật không biết nên nói gì, người nửa nằm thật sự là động đậy không được mà không động cũng không xong.
Mụ nội nó!
Trong lòng cô thầm mắng, rốt cuộc là