Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322350

Bình chọn: 8.00/10/235 lượt.

Ta cũng không phải là đứa trẻ không phân biệt được tốt xấu! Chẳng lẽ ta không nhận ra được là ngươi giải vây cho ta sao? Lam Ánh Nhi ta có ngốc, cũng không ngốc đến mức đấy.”

Vừa nói cô vừa chỉ bài trí trong phòng, rồi đứng dậy đẩy cửa sổ ra, chỉ vào sân, sau đó nói.

“Có thể trong thời gian ngắn ngủi ta từ bãi săn về cung chuyển đồ, thay sạch đồ dùng mới! Có thể lợi dụng thời gian ta ngủ yên tĩnh mà quét dọn sân này sạch sẽ khô ráo còn dựng một căn bếp nhỏ. Công trình vĩ đại như vậy, trừ người đứng đầu hậu cung ra, còn ai làm được! Dĩ nhiên, có lẽ ngươi sẽ nói là Hoàng Thượng! Nhưng hắn là đàn ông, đối xử với ta có tốt hơn đi chăng nữa, cũng không thể chu đáo như vậy.” Vệ Lai thở dài một tiếng, nói tiếp. “Yến Yến à Yến Yến! Dù gì ta cũng là tình địch của ngươi, người và Quý phi kia đi đối phó ta, cùng hại ta, hình như đây mới là việc nên làm!”

“Ánh Nhi!” Thuần Vu Yến có chút oán trách nổi giận với nàng, “Sao ta có thể hại ngươi!”

“Ta biết!” Nàng cười khổ, “Nói đi! Ngươi tìm ta tuyệt đối không phải chỉ muốn nói chuyện này.”

Mục đích đến bị lộ, Thuần Vu Yến có chút xấu hổ, gương mặt hơi đỏ, lúc này mới nói.

“Ánh Nhi, nghe nói đêm qua ngươi đi uống rượu cùng Hoàng Thượng?”

Vệ Lai nhíu mày. Trong cung này thật sự không có bí mật nào sao?

Chuyện này mà cũng truyền đi nhanh như vậy, cho nên nàng vừa mới tỉnh ngủ, Hoàng hậu đã tìm đến tận cửa?

“Ánh Nhi ngươi đừng hiểu lầm!” Thấy vẻ mặt Vệ Lai không tốt, Thuần Vu Yến vội giải thích. “Đây không phải là bọn hạ nhân nói huyên thuyên, cũng không phải là ta sắp xếp gian tế nằm vùng cạnh ngươi nên mới lấy được tin. Thật sự là... Thật sự là chính Hoàng Thượng nói với ta!”

Nàng nóng lòng giải thích, bên cạnh có gian tế hay không đều nói hết ra ngoài.

Vệ Lai ngẩn người, ngay sau đó chợt ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề này.

Gian tế ở bên cạnh! Đây là nghề bao nhiêu năm của mình nha! Sao vừa đến cổ đại đã xem nhẹ mất rồi?

Nhưng ngẫm lại... Bỏ đi!

Bản thân cô, vừa vào cung đã xác định rõ lập trường, còn quan tâm giám thị hay không giám thị làm gì.

Nếu như nói Hoắc Thiên Trạm cho người nằm vùng cạnh cô để đề phòng cô chạy trốn, vậy thật sự hơi thừa.

Còn cần nằm vùng đặc biệt sao? Trong cung này ai không phải là người của Hoàng thượng? Ngay cả Xuân Hỉ ngày ngày hầu hạ cô, chẳng phải cũng nghiêng về phía Hoàng Thượng hơn một chút sao.

Dĩ nhiên, sẽ có một vài phi tần sẵn lòng chơi dùng đoạn này, nhưng những thủ đoạn tranh giành tình cảm của nữ nhân không đáng để Vệ Lai cô để vào mắt. Cho dù bên cạnh tất cả đều là mật thám của nương nương các cung, cũng chẳng ảnh hưởng đến cô.

“Ánh Nhi!” Thấy nàng một lúc lâu không nói, Thuần Vu Yến hơi quýnh lên, “Ngươi phải tin ta, thật sự là chính miệng Hoàng Thượng nói. Hôm qua canh tư người mới đến chỗ ta, khi đó ta đang ngủ say, người ngủ trong buồng lò sưởi ở thư phòng ngủ. Buổi sáng khi ta tỉnh lại, vẻ mặt người đột nhiên rất đau đớn nói với ta rằng... Nói rằng đã đồng ý thả ngươi đi... Ánh Nhi ngươi không biết, lúc Hoàng Thượng nói câu kia đau khổ nhường nào đâu. Nhiều năm như vậy cho tới bây giờ ta chưa từng nhìn thấy vẻ tuyệt vọng như vậy của người!”

Vệ Lai không phủ nhận, mặc dù đêm qua quả thật uống có hơi say, nhưng nói những gì, làm những gì cô vẫn nhớ rất rõ ràng.

Không sai! Hoắc Thiên Trạm đồng ý để cô đi, sau khi vết thương của cô khỏi hẳn.

“Ánh Nhi cầu xin ngươi đừng đi có được không?” Thuần Vu Yến cầu xin, “Ánh Nhi ta xin ngươi, ở lại đi! Đi theo Hoàng thượng!”

“Tại sao?” Cô có chút không ưa nổi tính cách này của Thuần Vu Yến, cô ta là người tốt, nhưng lại quá coi trọng người đàn ông kia. “Vì để người đàn ông kia vui vẻ? Làm như vậy chẳng những phải trả giá bằng tự do và hạnh phúc của ta, Yến Yến, cũng phải trả giá bằng cả tôn nghiêm của hoàng hậu ngươi! Ta vẫn sẽ nói như lúc trước, nếu quả thật muốn ở lại tranh giành nghìn vạn sủng ái, có lẽ có một ngày cả hậu cung này đều là của ta! Có lẽ có một ngày, các ngươi tuy là nữ nhân của hắn nhưng sẽ vĩnh viễn không đợi được hắn lâm hạnh!”

Không phải cô đe dọa, mà là đang thuật lại một sự thật cho Thuần Vu Yến.

Cô gái này quá yêu Hoắc Thiên Trạm, yêu đến mức nguyện ý chắp tay dâng lên hạnh phúc của mình.

Vệ Lai phải để cô ấy biết một đạo lý, “Yến Yến, ngươi cho rằng dùng cách này để đổi lấy sự vui vẻ của hắn chẳng phải tăng thêm đau khổ cho ngươi sao? Ngươi đã sai lầm rồi! Đó là cả đời, cô độc vĩnh viễn không kết thúc!”

Có thể cô nói rất nghiêm túc, có lẽ câu này ngẫm kỹ lại thật sự khiến người ta có chút sợ hãi.

Thuần Vu Yến liên tục lùi lại mấy bước, lông mày nhíu chặt, giống như đang cân nhắc hoặc đang sợ.

“Yến Yến!” Vệ Lai không buông tha, tiếp tục nói. “Đàn ông có thể yêu, có thể kính, cũng có thể dựa vào. Nhưng ngàn vạn lần không được đem tất cả sự mong đợi đặt hết lên người họ! Bất kể người ngươi yêu là Hoàng đế hay là người bình thường, cũng không thể coi họ là toàn bộ mạng sống. Hôm nay là ta không muốn ở lại, nếu như có một ngày đổi thành một cô gái khác muốn ở lại, rốt cuộc ngươi sẽ hiểu được cái gì là dẫn sói vào nhà.”

...

Khi T


Pair of Vintage Old School Fru