Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327143

Bình chọn: 7.00/10/714 lượt.

y dưa cả đời......"

" Ta-- cũng-- đi--------!!!!!!"

Hồng Dạ rống lớn lên.

"Tiểu hài tử ở lại coi nhà."

Quý Tử Thiến thản nhiên nói. "Có ngươi và Vực Tuyết thúc thúc ở lại, bản cung mới an tâm mang Bồ Đào rời đi. Tình hình hiện nay như thế nào ngươi cũng đã rõ rồi đó, ngươi phải ở lại, nếu Ma giáo xảy ra chuyện gì, bản cung sẽ xử ngươi!"

Hồng Dạ cầm thanh vũ phiến trong tay hết khép vào rồi lại mở ra, mở ra rồi lại khép vào, nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Giáo chủ Quý Tử Thiến, ánh mắt vô cùng oán hận.

Quả nhiên Quý Tử Thiến biết về chuyện tâm pháp của Thủy Nguyệt Phiêu Linh.

Nhưng hắn cũng không rõ chuyện này lắm, chỉ biết là hình như gia gia có nói qua. Lúc ấy gia gia cũng không tính để hắn kế thừa ngôi vị giáo chủ, thậm chí không tính để hắn gặp mặt phụ thân của mình, cho nên chỉ dạy Quý Tử Thiến và Bồ Đào chiêu thức Thủy Nguyệt Phiêu Linh. Nếu Huyết Y Phiêu Linh và Tuyết Nguyệt Phiêu Linh không xuất hiện, chiêu thức của Thủy Nguyệt Phiêu Linh cũng đã đủ để xưng bá võ lâm.

Nhưng Quý phụ thân đã dắt theo tình nhân bỏ trốn.

Quý gia gia đã sớm nhắm mắt xuôi tay.

Tâm pháp này chỉ có Quý gia gia và Quý Tử Phong biết, mà tung tích của Quý Tử Phong lại không thể tìm ra.

Quý Tử Thiến đoán rằng trước khi Quý gia gia lâm chung, có thể đã đem tâm pháp phó thác cho người nào đó, nên hắn tính mang Bồ Đào đến nơi mà Quý gia gia đã ở trước khi qua đời.

Nghe nói...... Vân lão hầu gia cả đời yêu thương vị đệ đệ là Quý gia gia này, hiện tại Quý gia gia đã mất, Vân lão hầu gia già bảy, tám mươi tuổi dựng một gian nhà đơn sơ nơi Quý gia gia mất, cả ngày uống rượu nuôi chim, thuận tiện tảo mộ.

Tin tức Quý gia gia qua đời cũng là do Vân lão hầu gia đã cho Quý Tử Thiến hay.

Quý Tử Thiến quyết định đi tìm Vân lão hầu gia, rất có khả năng Quý gia gia đã đem tâm pháp phó thác cho lão giữ.

Cho nên vấn đề liền nảy sinh.

Tình cảnh Ma giáo lúc này đang nguy hiểm, dù Bồ Đào một mực cam đoan rằng Thượng Quan Khâm tuyệt đối sẽ không động thủ đối với Ma giáo, nhưng các đại môn phái trên giang hồ đều đang rình rập Ma giáo từ bốn phía. Từ khi Ma giáo tung tin sẽ đứng ra tổ chức cuộc tỷ võ Binh Khí Phổ bài danh lần này, trận đấu đã mất đi ý nghĩa vốn có của nó.

Hiện giờ một tòa Mặc Trúc thành nho nhỏ đã trở thành nơi tụ tập của các thế lực trong võ lâm.

Sau khi nghe nói Ma giáo hủy bỏ không đứng ra tổ chức cuộc đấu nữa, lập tức có mấy thế lực lớn tranh nhau quyền tổ chức cuộc tỷ võ Binh Khí Phổ bài danh này.

Mấu chốt vấn đề là Hồng Dạ chết sống gì cũng đòi đi theo mà không chịu ở lại coi nhà.

Bồ Đào chỉ có thể đứng một bên cười khổ, nhìn Quý Tử Thiến lôi Hồng Dạ đến một góc phòng thì thào, cũng không biết hắn đã uy hiếp những gì.

Mãi đến ngày hôm sau, con mèo nhỏ Hồng Dạ lẳng lặng ôm cái gối nhỏ màu đen, cặp mắt đỏ ửng ai oán tiễn hai người lên đường.

Đêm đó, sau khi thu thập hành lý ổn thỏa, Bồ Đào mệt đến chết người.

Nàng ngày đêm bôn ba đến Ma giáo, mới nghỉ ngơi được một ngày, ngày mai đã phải lên đường tiếp.

Mặc nguyên bộ đồ ghé đầu lên gối, lăng lăng ngẩn người ra nhìn xung quanh.

Ngoài cửa sổ ánh trăng bàng bạc, tưởng tượng đến lần trăng tròn tiếp theo, Bồ Đào nhớ lại ngày đó Thượng Quan Khâm lên cơn, đột nhiên cảm thấy vô cùng run sợ kinh hãi.

Đêm đó Thượng Quan Khâm như hoàn toàn thay đổi thành một người khác, giống như có một linh hồn tà ác chiếm lấy thân thể của hắn.

Đó chính là Huyết Y Phiêu Linh sao......

Bồ Đào xoay mình.

Huyết Y Phiêu Linh, nghe cái tên đã biết là không có gì hay ho rồi......

Huyết Y, lúc sư phụ hộc máu, quả thật đúng là Huyết Y, không ngờ bạch y tiên tử Thượng Quan Khâm cũng có lúc lạm sát người vô tội nhuộm đỏ cả tà áo trắng.

Bồ Đào lại xoay mình, cảm thấy ở đây khí hậu nóng nực khô ráo, ban đêm rất khó ngủ.

Nhớ sư phụ, nhớ bảo bảo.

Hai đôi bàn tay nhỏ xíu mềm mại đặt kế nhau, cả hai huynh muội hay i i a a líu lo không rõ......

Bồ Đào lại xoay mình lần nữa, đang lim dim mơ mơ màng màng, đột nhiên thấy một bóng màu trắng thoáng qua trước mặt......

"Quỷ nha!—ô..ô...--"

Bị một bàn tay che miệng lại, bên tai truyền đến thanh âm bất mãn "Ta đặc biệt chạy đến đây thăm ngươi, vậy mà ngươi gọi ta là quỷ."

"Sư phụ!"

Bồ Đào kềm giọng thấp xuống, kinh dị nói "Đây là Ma giáo nha!"

"Hừ......"

Thượng Quan Khâm nhẹ giọng cài then cửa sổ lại, quay lại ôm lấy Bồ Đào "Nội công của ta là Huyết Y Phiêu Linh, đừng nói ngươi, ai cũng không thể phát hiện ra ta."

"Vì thế ngươi mặc áo trắng bay lượn trên nóc nhà vào buổi tối sao?"

Bồ Đào nheo cặp mắt lại, Thượng Quan Khâm nghiêng đầu mỉm cười nói "Ta nhớ ngươi."

"Ta cũng nhớ ngươi......"

Bồ Đào tham lam hít lấy hít để mùi trên người Thượng Quan Khâm, nhẹ giọng hỏi "Sư phụ mới tắm hả?"

"Ừ?"

Thượng Quan Khâm thâm tình vuốt ve mái tóc Bồ Đào đầy lưu luyến.

"Hai bảo bảo đâu?"

"Bảo bảo đều ngủ hết rồi......"

Thượng Quan Khâm nhíu mi, ngừng một chút, thêm một câu "Coi như là ngủ."

Bồ Đào bật cười "Có thay tả đàng hoàng cho bọn chúng hay không?"

Thượng Quan Khâm lập tức buông Bồ Đào ra, án