h mắt thống khổ nói "Ta......để nữ đệ tử thay......"
Bồ Đào lập tức sầm mặt xuống "Sao? Trong giáo còn có nữ-- đệ-- tử--? Tại-- sao-- không-- nói—với--ta?"
Thượng Quan Khâm lấy ra cây quạt ngọc, gập vào mở ra, phe phẩy phe phẩy, bỗng nhiên cười hỏi "Ăn dấm chua hả?"
"Không thấy hay sao còn hỏi?"
Cây quạt ngừng lại một lát, Thượng Quan Khâm cúi đầu nói "Ta cũng ăn dấm chua, có lúc ta cảm thấy mình thật là đồ bỏ đi, vì mạng sống mà đưa nữ nhân mình yêu vào trong tay tình địch."
"Đừng!"
Bồ Đào kinh hãi "Ngươi nghĩ đi đâu vậy! Ta không hề có ý niệm như vậy trong đầu, sư phụ, trong lòng ta ngươi như một vị tiên tử! Không được khinh thị bản thân mình! Biết chưa!?"
Sắc mặt Thượng Quan Khâm lộ vẻ vui mừng, nói "Vậy Quý Tử Thiến kia trong lòng ngươi lại là cái gì?"
"Yêu nghiệt."
Bồ Đào nói mà không cần suy nghĩ.
Thượng Quan Khâm giật mình.
Bỗng nhiên lại nói "Vậy còn Hồng Dạ kia thì sao?"
"Con mèo nhỏ lông vàng từ Ba Tư-Tây Vực......"
Khóe miệng Thượng Quan Khâm cong lên "Bồ Đào, đừng tưởng rằng ta không biết đóa hoa đào của ngươi có mấy cánh hoa."
"Phải, phải, ta là hoa đào đang nở rộ, ta và ngươi ngay cả trái đào cũng đã kết rồi còn gì."
"Thế thì tốt!" Thượng Quan Khâm phe phẩy cây quạt rất nhanh, hắn rất ghét bị đổ mồ hôi.
"Đôi khi ta thật hy vọng ngươi có thể nói “Nha! Bồ Đào, ngươi là của ta! Ta phải đem ngươi giấu kín đi, ai cũng không được nhìn!”" Bồ Đào nói một cách khao khát.
Thượng Quan Khâm nhíu mi lại "Những lời này......có phải rất ghê tởm hay không......"
"Có chút chút......"
Bồ Đào cùng Thượng Quan Khâm nói đông nói tây cả nửa ngày, rốt cuộc không thể không bàn chuyện đứng đắn "Ngày mai sẽ khởi hành đi tìm tâm pháp Thủy Nguyệt Phiêu Linh, ngươi phải chờ ta."
"Ta chờ ngươi."
Thượng Quan Khâm gấp quạt lại, tựa hồ không có tâm tình quạt nữa.
Bồ Đào lấy cây quạt của hắn, mở ra quạt mát cho Thượng Quan Khâm, nói "Chuyện của Thuấn Ảnh giáo ta không hiểu, nhưng ta biết ngươi làm tất cả mọi việc đều là vì ta, giờ ta đã là người của ngươi, tâm pháp Tử Thiến cũng đã đáp ứng cùng đi tìm, trong thời gian bọn ta rời khỏi, ngươi phải cam đoan Ma giáo được an toàn."
"Ngày mai trở về, ta sẽ cùng Ma giáo ký kết hiệp ước đồng minh."
"Vậy thì tốt." Bồ Đào dùng sức quạt mát cho Thượng Quan Khâm, Thượng Quan Khâm sà lại gần, nhẹ nhàng hôn lên trán Bồ Đào.
"Đi đường phải cẩn thận, răng của bảo bảo cũng đã nhú lên rồi, bọn chúng chờ ngươi trở về......đổi....cái đó......"
"Tả lót......"
Bồ Đào có lòng tốt nhắc nhở hắn.
Nhất thời Thượng Quan Khâm cực độ ủy khuất trừng mắt liếc Bồ Đào một cái "Ngươi nữ nhân này, sao cứ nhắc tới chuyện như vậy!"
Sau đó nhẹ nhàng phi thân ra cửa sổ, trong nháy mắt thân ảnh biến mất trong màn đêm.
------------------
Ngày hôm sau, Hồng Dạ lẳng lặng ôm cái gối đen, đôi mắt đỏ hồng, không nói một tiếng nào.
Nhưng không biết mắt hắn đỏ lên như vậy là vì bị ủy khuất hay là vì hắn tức giận.
Tóm lại Bồ Đào nhìn thấy mà đau lòng.
Quý Tử Thiến bước nhanh về phía trước, Bồ Đào hổn hển chạy theo sau, lắc lắc ống tay áo của Quý Tử Thiến, nói "Từ khi nào ngươi bắt đầu học cách khi dễ tiểu hài tử như hắn vậy?"
"Hắn mà cũng gọi là tiểu hài tử à?"
Quý Tử Thiến cầm tay Bồ Đào siết mạnh.
Nói "Yên tâm đi, hắn không thật thà như vậy đâu. Nhất định sẽ lén theo cho mà xem."
Bồ Đào lại một lần nữa quay đầu lại, lúc này cũng đã ra khỏi đại sảnh của tổng đàn.
Trên đường xuống núi phải đi ngang một rừng hoa đào.
Cây lá xanh tươi mơn mởn khắp xung quanh.
Bồ Đào bị Quý Tử Thiến kéo đi trên một con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng đào, nàng nhíu mày tránh né cây đào.
"Sao vậy?"
Quý Tử Thiến dừng lại, Bồ Đào nói "Chán ghét! Trên cây có sâu a."
"Hahaha!"
Quý Tử Thiến cũng không đi tiếp, đắc ý nói "Toàn ngọn núi này chỉ có con đường này là có rừng đào, ta cố ý đó!"
"Ngươi!" Bồ Đào nhìn trong đám mạng nhện lùng bùng trên một thân cây có một con nhện đen to đùng, sợ đến mức run rẩy cả người.
Lập tức lên tiếng thúc giục "Đi mau lên!"
"Không cần."
Quý Tử Thiến nới lỏng áo, lộ ra vòm ngực, trên cổ hắn hơi có mồ hôi rịn ra, không khỏi đắc ý cầm cây quạt phe phẩy, nói. "Nóng quá."
Bồ Đào ráng kềm chế, trong lòng thầm mắng hắn "Tiểu yêu tinh!"
Lại thấy Quý Tử Thiến níu một cành đào ngắt xuống, quơ quơ trong tay, nhìn lá cây nói "Sắp đến ngày nở hoa, xinh đẹp vô cùng."
Bồ Đào chỉ sợ cành đào kia có sâu, không khỏi run rẩy thân hình.
Nghe Quý Tử Thiến nói tiếp. "Hoa đào ở đây không giống như hoa đào ở miền nam, không chỉ có năm cánh hoa mà thôi. Bồ Đào, ngươi nói xem, ta là cánh hoa thứ mấy của ngươi a?"
"A?"
Sự tình có chút không đúng.
Quý Tử Thiến vừa cười vừa nói "Bồ Đào, ta cũng gần hai mươi tuổi rồi, cũng không còn nhỏ nữa, chúng ta cũng kết mấy trái đào, thay tả lót, hưởng cuộc sống thần tiên khoái lạc được không."
Sau lưng Bồ Đào toát mồ hôi lạnh.
"Bồ Đào a."
Đột nhiên Quý Tử Thiến bỏ cành đào xuống, siết chặt vai của Bồ Đào, thành khẩn nói "Ngươi là của ta, ta thật muốn đem ngươi giấu kín đi, ai cũng không được nhìn!"
Bồ Đào đẩy