ặt Bồ Đào trắng bệch.
Quý Tử Thiến lại nói tiếp "Đúng vậy......"
Dứt lời cố ý nới lỏng áo, bày ra tư thế vô cùng mị hoặc quyến rũ, đặc biệt lộ ra bộ ngực trần xinh đẹp, nói "Cũng không biết là ai vừa thấy đến thân hình của ta liền ngẩn người ra à."
"Dừng xe!"
Sắc mặt Bồ Đào đen ngòm, la hét bắt dừng xe ngựa lại, kích động chạy đến khe suối lấy nước.
Trong xe ngựa......
"Aiz...... Nàng giận rồi?" Hồng Dạ lắc lắc Quý Tử Thiến, nói "Có phải chúng ta khi dễ nàng hơi quá tay hay không?"
"Đó rõ ràng là thẹn quá hóa giận thôi!"
Quý Tử Thiến quỷ dị lên tiếng "Đêm đó ngươi cũng nghe lén hả? Yêu nghiệt? Hừ, Bồ Đào thật đúng là đáng bị khi dễ a!"
"Ta cũng thấy vậy." Hồng Dạ tưởng tượng đến con mèo nhỏ liền tức giận.
Tốt xấu gì ít ra yêu nghiệt cũng cùng cấp bậc với tiên tử, coi hắn là con mèo nhỏ là sao?
Thừa dịp Bồ Đào đi lấy nước, Quý Tử Thiến và Hồng Dạ vẫn yên tọa trong xe ngựa, hai cái đầu ghé vào nhau, thầm thầm thì thì, thỉnh thoảng lại quay ra ngắm ngắm thân ảnh của Bồ Đào, lộ ra nụ cười quỷ dị.
Đã nhiều ngày nay, Bồ Đào bị hai người khi dễ đến nỗi mặt mày trở nên tiều tụy, bước đi tập tễnh. Ngay cả xa phu cũng ngậm ngùi không đành lòng nhìn, một tiểu cô nương tốt như vậy lại bị giáo chủ và hộ pháp của bổn giáo tra tấn đến mức này, lão không khỏi dùng sức thở dài.
Càng đến gần Giang Nam, khí hậu càng ẩm ướt.
Không khí trong xe ngựa càng nóng dần.
Thật ra hắn và Hồng Dạ đều là hài tử đàng hoàng tử tế.
Chẳng qua đêm đó nghe lén ngoài tường, toàn bộ dấm chua trong lòng như cơn hồng lũ vỡ đê.
Vì thế đêm trước khi xuất phát, Quý Tử Thiến tìm Hồng Dạ, quyết định liên thủ giáo huấn Bồ Đào một phen.
Chẳng qua sờ soạng ăn đậu hủ mãi, giả cũng muốn biến thành thật.
Dọc trên đường đi, Quý Tử Thiến và Hồng Dạ quả nhiên không hề nhàm chán nữa, tựa hồ tìm được một món đồ chơi vô cùng thú vị - đó chính là chọc Bồ Đào giận đến đỏ bừng cả mặt nhưng lại không hề dám phát tác.
Nhưng Quý Tử Thiến cũng không dỗi như tiểu hài tử Hồng Dạ, hắn cảm thấy nếu Bồ Đào giận quá sẽ có hại cho thân thể của nàng, nên dần dần hắn không chọc nữa.
Nào ngờ có một hôm, Bồ Đào nằm mơ tức giận hô lên "Khổng tước yêu nghiệt! Mau mau chịu chết đi!!"
Lúc ấy Quý Tử Thiến và Hồng Dạ chưa ngủ, Hồng Dạ vừa tính cười chọc hắn, lại nghe Bồ Đào xoay mình, hàm hồ hô lên "Ngươi con mèo tiểu yêu tinh này! Đừng hòng thoát khỏi tay ta! Ta phải rút da ngươi...... hừ...... hừ......Đứng lại!"
Trong mộng hăng hái la hét dữ quá nên trào cả nước dãi, Bồ Đào theo bản năng quẹt quẹt chùi chùi lung tung rồi tiếp tục ngủ say như chết.
Không ngờ sáng hôm sau khi tỉnh lại, hai tên tiểu tử bại hoại chọc nàng giận đến phát điên mấy ngày nay, giờ lại thành thành thật thật đi chuẩn bị bữa ăn sáng hết sức chu đáo, những ngày kế tiếp cũng thực là thiên y bách thuận đến cực điểm.
Bồ Đào cũng không biết tại sao, nên lúc Hồng Dạ nịnh nọt đến gần xoa bóp vai cho Bồ Đào, bị Bồ Đào một cước đá văng ra, hắn ôm cái gối đầu, bộ dáng vô cùng ủy khuất hết mấy ngày.
Náo náo loạn loạn riết cũng đến được Giang Nam.
Bồ Đào bắt hai người bọn họ phải nhuộm tóc, nhưng vì dung mạo ba người quá xuất chúng nên vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt mọi người xung quanh.
Cuối cùng cả đám phải tránh những con đường ở thành thị, chỉ kiếm lối đi vắng vẻ ra ngoại ô.
Đến phần mộ của Gia gia Quý Tử Thiến.
Theo địa chỉ tìm được trang viện của Vân lão hầu gia.
Vân lão hầu gia vừa thấy Quý Tử Thiến, vì lão đã già cả, nên mắt mờ tay run lôi kéo hắn, khóc bù lu bù loa lên nói "Tiểu đệ a, tại sao ngươi lại nhẫn tâm bỏ ta mà đi trước như thế!"
"Hầu gia, là ta, Tử Thiến."
Quý Tử Thiến cố gắng giải thích với Vân lão hầu gia "Hầu gia, ta là tôn tôn kế thừa của ngươi mà, không phải là gia gia!"
"Nói bậy! Ngươi chính là tiểu đệ!"
Vân lão hầu gia lại nhào đến khóc lóc kể lể tiếp.
Hồng Dạ nháy mắt, Quý Tử Thiến hiểu ý nói "Hầu gia, thôi được rồi, là ta, ta có đưa cho ngươi một quyển sách quan trọng, giờ ta có việc cần muốn lấy lại, ngươi có thể trả lại cho ta không?"
"A...... Ô ô...... Tiểu đệ a......Di vật của ngươi, bổn vương đều giữ gìn kỹ lưỡng......tất cả đều để trong thư phòng mà......"
Bồ Đào liếc Hồng Dạ một cái ra hiệu, Hồng Dạ tránh khỏi tầm mắt của bọn thị vệ, một mình lén vào trong thư phòng.
Một lát sau đi ra, buồn bã lắc lắc đầu.
Quý Tử Thiến vội vàng hỏi "Hầu gia, thật sự đều cất trong phòng sao? Thứ ta muốn tìm là một quyển sách....."
"A! A!? Ngươi nói quyển sách kia a?!"
Lão hầu gia lấy ra một chiếc khăn tay thêu rồng bay phượng múa kiểu cung đình chùi chùi nước mắt, nói "Không phải ngươi muốn nói đến quyển Ngân Thư có cái bìa màu bạc chứ? Ngươi bảo ta dùng để chùi sau khi đi mao xí mà? Sao khi không lại muốn nó......"
Ba người nghe vậy đều thất kinh hồn vía, sắc mặt Bồ Đào trắng bệch, sắc mặt Hồng Dạ đen sì, ánh mắt nhìn Quý Tử Thiến ám chỉ, nếu ngươi dám bắt ta đi mao xí tìm, ta sẽ chết cho ngươi xem!
Đột nhiên Vân lão hầu gia cười ha hả, mờ mờ mịt mịt nói "A a...... Ta quên, ta chưa bỏ xuống mao xí a...... Ta đã tặng nó cho người t