XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326631

Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.

a.

Thượng Quan Khâm tựa vào cửa sổ gọt hoa quả, thỉnh thoảng đút một miếng cho Bồ Đào ăn.

Hơn nữa thanh âm hắn thực vui vẻ.

"Bồ Đào ăn bồ đào."

Bồ Đào mắc cỡ, ngậm chặt miệng lại chết sống gì cũng không chịu há ra, Thượng Quan Khâm cười đem trái bồ đào nhẹ nhàng đặt bên miệng Bồ Đào, Bồ Đào tận mắt nhìn thấy hắn ăn bồ đào, không có bỏ vỏ.

"Sao không bỏ vỏ?"

Bồ Đào đẩy mền ra ngồi xuống, Thượng Quan Khâm nuốt bồ đào vào, nói "Bồ Đào ăn, thích bỏ vỏ sao?"

Bồ Đào nhìn thoáng qua trên cái bàn nhỏ, cả buổi sáng Thượng Quan Khâm bóc, lột một đống vỏ bồ đào xếp chỉnh tề một bên bàn, nàng cũng không nói gì.

Xốc lên chiếc rèm che cửa sổ, cây cối hai bên như chạy lui về phía sau.

Lúc này trở về thành là đi cùng với Tam đại trưởng lão và Tứ đại hộ pháp, bảy tám chiếc xe ngựa chậm rãi chiếm hết con đường mòn trong rừng.

Hai cô nương ngồi trong một xe ngựa, thỉnh thoảng mơ hồ truyền đến tiếng cười hi ha ầm ĩ.

Tứ Đại hộ pháp đều già cả hết rồi, hai người tụ lại một chỗ chơi cờ, hai người ngồi bên cạnh chỉ chỏ, hoa chân múa tay, ngươi ngươi ta ta nháo loạn cả lên.

Vị đại thúc tuấn mỹ Thượng Quan Phi kia lại yên lặng một cách lạ lùng, ôm chai thuốc nhỏ ngồi bên cạnh xa phu, ngẩn người nhìn xuống đất.

Bồ Đào để ý thấy chai thuốc nhỏ kia là do vị tiểu Môn chủ xinh đẹp của Đường Môn kia tặng......

"À......" Bên tai thổi đến một luồng nhiệt khí, đúng là Thượng Quan Khâm cũng theo sát lại gần, Bồ Đào cả kinh, sợ tới mức không dám nhúc nhích.

"Bồ Đào đang nhìn Phi trưởng lão?"

Bồ Đào gật đầu, thật cẩn thận tránh cho cổ của mình chạm vào môi của Thượng Quan Khâm.

Thật ra động tác của Thượng Quan Khâm cực kỳ đơn thuần, hắn thấy Bồ Đào ngẩn người nhìn ra cửa sổ, liền theo lại gần xem có cái gì náo nhiệt không mà thôi.

Vì đêm qua mới vừa nằm thấy giấc mộng như vậy, nên lúc này hễ mỗi lần Bồ Đào và Thượng Quan Khâm vô tình tiếp xúc, đều cảm thấy trong lòng phát run.

"Cái chai nhỏ kia là do Môn chủ Đường môn tặng." để bớt khẩn trương, Bồ Đào chủ động mở miệng.

"Ừ, là Cơ Môn chủ tặng." Thượng Quan Khâm không để ý thấy Bồ Đào khẩn trương, vẫn tiếp tục tự suy tư, tự nói "Nghe nói cái chai kia là dùng để dưỡng nhan, vật dụng của nữ tử mà hắn cũng có thể ngẩn người nhìn lâu như vậy......hay là...... Phi trưởng lão...... tư xuân?"

"Tư xuân?" Bồ Đào thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi của chính mình.

"Ừ." Thượng Quan Khâm còn thật tình gật đầu nói "Phi trưởng lão đã gần ba mươi tuổi rồi, xuân này đến ......cũng thật chậm đó...... Ta nhớ rõ tiểu nha đầu Đường môn kia mới mười chín tuổi thôi......"

Cổ họng Bồ Đào chợt đắng nghét, quay người lại, vừa chuyển đầu thì ngực của Thượng Quan Khâm đã đập vào mắt, bộ xiêm y màu trắng của hắn không nhiễm một hạt bụi, mái tóc đen bóng xõa nơi đầu vai, tim nàng hung hăng co rút lại, Bồ Đào thất thần đẩy Thượng Quan Khâm ra.

Thượng Quan Khâm không ngờ bị Bồ Đào đẩy ra, không kịp phòng bị nên té xuống sàn xe. Bồ Đào ngồi xuống, hai tay xoa xoa lên tay hắn "Sư phụ! Lời nói dọa người như vậy, không được tùy tiện nói bậy!"

"A a......Ừ, Tiểu Bồ Đào thẹn thùng." Thượng Quan Khâm té ngồi xuống như vậy, nhưng cũng không biết lấy từ đâu ra cây quạt bạch ngọc thường ngày, ung dung phe phẩy, thực phong độ xuất trần, đột nhiên ngừng lại, nói "Nói đến đây mới nhớ, Bồ Đào còn chưa đến tuổi này mà......"

Bồ Đào hận trên mặt đất không nứt ra một cái lỗ cho nàng nhảy xuống cho rồi.

Ngày đầu tiên về đến Thượng Quan gia, Thượng Quan Thanh Khuê mang theo các đại quản sự tiếp đón mọi người nhập tiệc tẩy trần.

Bữa tiệc tối vô cùng thịnh soạn, Bồ Đào ăn rất nhiều, ở đây món cá chiên dầm giấm đường ngon hơn nhiều so với ở khách điếm, lại không cần phải trả tiền, quan trọng nhất chính là, sau tiệc tối không cần đi chiếm ghế ngồi, hơn nữa còn có thể tự do đi mao phòng!

Vốn con cái đều đã lớn, nhưng Thượng Quan Thanh Khuê lại cố chấp bắt La Lị - Tuyết ngồi kế bên hắn ăn cơm.

Thượng Quan Khâm cũng không nói gì. Nhưng Bồ Đào không phục, cũng đòi ngồi kế bên Thượng Quan Khâm chung một bàn ăn cơm.

Đã lâu như vậy, cảm giác của Bồ Đào đối Thượng Quan Thanh Khuê càng ngày càng nhạt, lần này trở về, Thượng Quan Thanh Khuê khen ngợi khắp mọi người, Tam Đại trưởng lão, Thượng Quan Phi, thậm chí ngay cả bốn lão nhân trong Tứ Đại trưởng lão, nhưng lại cố tình không nói một câu nào đối với Thượng Quan Khâm.

Thượng Quan Khâm vội gắp thức ăn cho Tiểu Bồ Đào, tựa hồ cũng không quan tâm đến chuyện đó.

Đang ăn cơm, hạ nhân lại bưng lên rượu ngon, Thượng Quan Khâm nâng một ly lên, cầm trên tay, chậm rãi uống.

Bồ Đào nín thở, lúc này giữa sân tiến vào một đám vũ cơ, hồ hồ nháo nháo, xiêm y nửa kín nửa hở, hương thơm ngát phiêu đãng, bắt đầu khiêu vũ.

Càng lúc càng tâm phiền ý loạn, Bồ Đào giành lấy chén rượu trên tay Thượng Quan Khâm, làm bộ muốn uống.

"Bồ Đào!" Thượng Quan Khâm đoạt lại, nhíu mày nói "Đây không phải là thứ ngươi có thể uống được, đợi lúc trưởng thành đủ mười lăm tuổi rồi nói sau."

"Rốt cuộc ngươi cũng nói chuyện." Bồ Đào hoa tay ra dấu nói.

"Ta có thể nói cái gì ch