thấy, mỉm cười với Lưu Thủy, sau đó kéo tay Bồ Đào đi vào trong phòng, còn nhiệt tình hơn cả phụ thân của hắn.
Những gia đinh Bồ Đào mang đến cũng được hạ nhân Mộ Dung gia dẫn xuống Thiên viện nghỉ ngơi.
Lúc này đại sảnh đã sớm bày biện sẵn tiệc rượu, đợi Bồ Đào ngồi xuống, đem thiệp mời trong người giao cho Mộ Dung Lan xong, tửu yến liền bắt đầu.
Loại tửu yến này Bồ Đào đã sớm quen, tôn chỉ của nàng là bàn tán những việc vặt không quan trọng, uống rượu ít, ăn đồ ăn nhiều.
Nhưng Bồ Đào nhớ rõ Thượng Quan Khâm không cho nàng uống rượu, vì thế nàng cũng không uống.
Mộ Dung Thân Phi ngồi kế bên nàng, bộ dáng ôn ôn nhã nhã khiến người người yêu thích.
Bên kia Lưu Thủy quấn quít lấy Mộ Dung Hoa hỏi đông hỏi tây, ba hồi muốn xuống phố xem đèn hoa sen, ba hồi muốn đến trong viện tỷ thí, bao nhiêu dáng điệu thục nữ e lệ đều quên béng đi mất.
Mộ Dung Lan thỉnh thoảng vuốt vuốt thiệp mời, dường như có tâm sự.
"Không thể uống rượu. Ta còn nhỏ." Bồ Đào hoa tay làm dấu nói.
Mộ Dung Thân Phi gật đầu, đưa cho Bồ Đào một chén nước trong, sau đó bưng chén lưu ly rượu đến trước mặt Bồ Đào, thực ôn nhu nói "Vậy uống nước đi, đi đường lâu như vậy không tránh khỏi mỏi mệt."
Lúc ấy không biết tại sao, Bồ Đào cảm thấy một cảm giác ngượng ngùng khó hiểu nổi lên, chỉ cảm thấy tiếp cũng không được, mà không tiếp cũng không xong, ánh mắt Mộ Dung Lan không biết vô tình hay cố ý ngắm sang bên này, Bồ Đào chớp chớp mắt, mặt không chút thay đổi bưng cái chén lên uống.
Cử chỉ quan tâm chăm sóc kiểu này, nếu là Thượng Quan Khâm thì Bồ Đào thấy vẫn bình thường vì nàng đã quen lâu nay, nếu là Quý Tử Thiến...Bồ Đào nhớ lại, tên tiểu quỷ xấu xa đó làm gì biết dịu dàng như vậy.
Nhưng đây là Mộ Dung Thân Phi, nàng mới chỉ nói chuyện với hắn một lần tại cuộc đấu Binh Khí Phổ bài danh thôi.
Cũng không phải là hành động gì quá mức, chỉ là biểu hiện sự hảo tâm, nhưng Bồ Đào mơ hồ nhận thấy có chút ám muội khó nói rõ bằng lời, loại cảm giác này khiến nàng có chút sợ hãi.
Hơn nữa cảm giác bất an này, vẫn kéo dài đến ngày sau......
"Sao không nói gì cả?" Mộ Dung Thân Phi uống một chút rượu, hai má hồng lên, thật ra hắn rất dễ nhìn, vẻ đẹp của hắn không giống vẻ tuấn mỹ của Quý Tử Thiến, lại không như vẻ tiên tử bất phàm thoát tục của Thượng Quan Khâm, vẻ đẹp của Mộ Dung Thân Phi người hơn.
Một người có máu có thịt, có thể sờ thấy cảm nhận được, hơn nữa trên người hắn luôn tản ra một phong thái của thư sinh, ôn văn tư nhã, Bồ Đào liếc mắt một cái ngắm qua Mộ Dung Hoa đang hăng hái trò chuyện cùng Lưu Thủy, cảm thấy đôi huynh đệ này kỳ thật khí chất rất giống nhau.
Lại liếc mắt một cái ngắm nhìn Mộ Dung đại thúc thân hình cường tráng cao lớn, đột nhiên cảm thấy hứng thú nghĩ thầm, lão thoạt nhìn thô hào như vậy, sao lại sinh ra hai đứa con văn nhã đáng yêu như thế.
Bồ Đào lắc lắc đầu, thanh âm của Mộ Dung Lan truyền lại "Thân Phi, không được vô lễ, Kinh Hồng bị hư giọng, chẳng lẽ ngươi lại không biết."
"Ừ" Mộ Dung Thân Phi lại uống một ngụm rượu, hà hơi rượu về phía Bồ Đào nói "Xin lỗi, ta quên."
"Không sao, không sao..." Bồ Đào vội vàng hoa tay lên ra dấu nói, bên này Mộ Dung Lan lại cùng Mộ Dung Hoa tiếp tục nói chuyện, Mộ Dung Thân Phi nói xong, lại lôi kéo tay Bồ Đào tiếp.
Bồ Đào hoảng sợ, giãy mạnh ra.
Mộ Dung Thân Phi lại kéo lòng bàn tay của Bồ Đào qua, ngón tay thon dài của hắn bắt đầu viết chữ trên tay nàng.
Hắn viết "Ta đây cũng không nói chuyện, viết chữ trên tay ngươi đi."
Đầu ngón tay hắn chạm vào lòng bàn tay nàng, trong nháy mắt hơi hơi tê dại, Bồ Đào muốn rút tay lại, nhưng bị hắn nhanh chóng nắm chặt lấy.
Đây là trượng phu tương lai của Thượng Quan Tuyết.
Bồ Đào nhìn Mộ Dung Thân Phi trước mắt, cảm thấy tay hai người quấn lấy nhau, thân hình hai người sát bên nhau. Mộ Dung Thân Phi chuyên tâm cúi đầu vui vẻ viết viết vẽ vẽ trên tay Bồ Đào, Bồ Đào có thể nhìn thấy cả thân thể rắn chắc đẹp đẽ của hắn, ẩn ẩn hiện hiện phía sau lớp áo.
Thở ra một hơi, hài tử này, Lưu Thủy nói thật đúng, sao lại trở nên yêu mị như vậy.
"Ngươi giúp muội muội ngươi nhắc lại chuyện đề thân? Nàng là mỹ nhân a, ta sợ ta không xứng với nàng."
Mộ Dung Thân Phi viết viết.
Bồ Đào vội vàng lắc đầu, dùng sức rút tay lại, hoa tay lên ra dấu nói "Không có không có, các ngươi rất xứng đôi, nha đầu kia thẹn thùng, còn bảo ta phải xem giúp nàng nữa."
"Vậy ngươi xem xong thấy kết quả thế nào?"
Mộ Dung Thân Phi lại bưng lên chén rượu uống.
"Các ngươi rất xứng đôi." Bồ Đào giật mình, lại hoa tay ra hiệu nói.
Lúc này đây động tác hơi mạnh mẽ quá lố, khiến Mộ Dung Lan bên kia cũng để mắt nhìn đến, liền cười nói "Tiểu Kinh Hồng khách sáo rồi, Thân Phi nhà ta chỉ sợ đường đột đến tiểu thư thôi."
Một buổi tiệc tối cũng kết thúc thành công.
Đã vào đêm.
Bồ Đào nằm trên đầu giường, có chút mỏi mệt.
Tiểu nha đầu kia phải lập gia đình.
Một công tử ôn văn tư nhã, phong độ vô cùng.
Nói chứ cuộc đời này của nàng ta, cho tới bây giờ đều hạnh phúc hơn so với nàng......
Sờ sờ thanh nhuyễn kiếm bên hông, khẽ va ch
