ong lên cười tươi như hoa. Hắn kéo bàn tay của Bồ Đào qua, nhẹ nhàng viết lên "Ngươi có thể ở ngay trên lôi đài của Đại hội võ lâm mà phân tâm vì ta, Thượng Quan Khâm chết cũng không tiếc."
Bồ Đào đỏ mặt.
Rút tay lại, sư phụ lại càng siết chặt lấy, còn viết "Bồ Đào, đừng buồn, đêm nay ta sẽ hảo hảo ”an ủi” ngươi."
Trong đầu Bồ Đào vang lên ong ong, mắc cỡ buồn bực không nói thêm tiếng nào.
Ba người còn lại bị Mộ Dung Thân Phi và Bồ Đào chiếm tiên cơ, không thể không có một người bước ra trực tiếp khiêu chiến Minh chủ tiền nhiệm. Sau khi đắn đo suy tư một hồi, rốt cuộc Vô Khổ đại sư đứng dậy, bộ dáng theo kiểu ”ta không vào địa ngục thì còn ai vào địa ngục”, tuyên bố khiêu chiến Minh chủ tiền nhiệm.
Thế nên hai người liền lập tức thượng đài, mọi người xung quanh ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
Nhưng đối với Bồ Đào và Thượng Quan Khâm, lúc này thế giới như chỉ có hai người bọn họ, không cần thiết phải lên tiếng nói chuyện, chỉ cần viết chữ lên tay cũng đủ rồi.
Vì thế đám đông ồn ào này đối với hai người bọn họ cũng chỉ như mây như khói, hai người viết viết vẽ vẽ trên lòng bàn tay của nhau, không thèm liếc mắt nhìn lên lôi đài một cái.
"Ngươi nói được làm Minh chủ võ lâm sẽ tha hồ được ăn được uống, xem ra Bồ Đào không có phúc phận này rồi."
"Sư phụ sẽ nuôi ngươi......nấu thức ăn ngon cho ngươi ăn, mua xiêm y đẹp cho ngươi mặc, nếu ngươi muốn uống rượu bồ đào sư phụ cũng sẽ mua cho ngươi, thật ra bổng lộc của sư phụ rất nhiều, rất rất nhiều." Thượng Quan Khâm loan loan đôi mắt cong lại như trăng rằm, mỉm cười đẹp như một vị trích tiên.
Trên đài đã bắt đầu giao đấu, cả quảng trường thỉnh thoảng lại bùng nổ lên tiếng hoan hô ủng hộ vang dậy.
Trên đài chân khí của hai cao thủ tản ra khắp tứ phía, chấn động cấu trúc xây dựng của đài, càng ngày càng rung lắc dữ dội vô cùng.
"Thì ta cũng đang phấn đấu theo đuổi những thứ ấy thôi?"
Dưới này Thượng Quan Khâm âm thầm vuốt ve bàn tay bé nhỏ của Bồ Đào, cười khổ tiếp tục viết trên tay của nàng "Những lời nói lúc xưa đều là gạt ngươi thôi. Minh chủ võ lâm đương nhiên có rất nhiều việc phải làm, ngươi nhìn hai người trên đài mà xem, ai nấy đều là tiền bối đức cao vọng trọng trong võ lâm, võ học mênh mông bao la, ngươi chỉ là một nha đầu mười lăm tuổi may mắn thắng lần đầu tiên, nói gì thì cũng khó mà phục chúng a. Chẳng lẽ những bậc trưởng bối này phải cúi đầu kêu ngươi là Minh chủ, trong lòng bọn họ nhất định là không muốn rồi, có phải hay không? Ngươi có thể lọt vào danh sách năm người dẫn đầu, như thế đã đủ chứng minh địa vị vinh diệu của Thượng Quan Bích Huyết kiếm trong chốn võ lâm. Bồ Đào, không cần liều mạng như vậy!"
Bồ Đào cúi đầu không nói, Thượng Quan Khâm lại càng ra sức khẳng định, viết tiếp "Sư phụ tuyệt đối sẽ chăm sóc ngươi cả đời này, sư phụ cũng có được một nửa tài sản của Thượng Quan sơn trang mà, đủ để ngươi ăn uống tiêu xài cả đời này."
Nhất thời Bồ Đào như muốn biến thành một trái bồ đào hồng mọng!
Thế giới lại tràn ngập hạnh phúc ngọt ngào.
Sau đó Bồ Đào và Thượng Quan Khâm rất có phong phạm ngồi yên lặng xem người khác tỷ võ.
Qua một lúc sau, Thượng Quan Khâm nhịn không được lại kéo tay Bồ Đào qua, lặng lẽ viết "Ngươi lại thất thần nữa rồi, đang suy nghĩ việc gì đó?"
"Nữ nhân bên kia chính là một trong Giang hồ Thất đại mỹ nhân Nam Cung Thiên Nhị hay sao, thật là......thật là xinh đẹp......" Bồ Đào hoa hoa tay ra dấu nói.
"Sư phụ cũng là một trong Thất đại mỹ nhân......sao ngươi không khen sư phụ....."
"......"
Ngươi không phải chỉ xinh đẹp không thôi...... Ngươi là một nam nhân khí chất tựa tiên tử......những lời này làm sao có thể nói ra miệng được......
"Lúc Nam Cung Thiên Nhị được suy tôn, Bồ Đào ngươi chưa đến tuổi mà."
"Sư phụ, hôm nay ngươi thực không đáng kính......"
"Ngươi thất thần vì sư phụ, sư phụ thực vô cùng hưng phấn."
"......"
"...... Lúc đó sư phụ thật sợ sẽ mất đi ngươi......"
Thượng Quan Khâm nghiêng người lẳng lặng viết lên bàn tay của Bồ Đào, dây cột tóc rơi xuống chạm vào mắt nàng.
Một cơn gió nhẹ thổi đến thật thanh tĩnh dễ chịu.
Tóc của Bồ Đào và tóc của Thượng Quan Khâm bị gió thổi quấn nhau lại một chỗ, Bồ Đào nghĩ, đây không phải là kết tóc se tơ nhân gian hay truyền miệng đó hay sao......
Bình!
Một tiếng động phát ra phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, thì ra Vô Khổ đại sư – phương trượng chùa Thiếu Lâm đã thắng Minh chủ tiền nhiệm – chưởng môn phái Hoa Sơn bằng một chiêu cuối cùng.
Lưỡng Nghi song kiếm của chưởng môn phái Hoa Sơn bị đánh văng xuống đài.
Toàn hội trường nhất thời lặng ngắt như tờ.
"A di đà phật, đa tạ."
"Từ nay về sau Võ lâm trung nguyên nhờ đại sư chỉ dẫn cho."
Chưởng môn phái Hoa Sơn cười nhặt lên đôi song kiếm trên mặt đất, thủ thế hành lễ với Vô Khổ đại sư.
Vì thế Trang chủ Cẩm Tú sơn trang vội vàng tuyên bố "Vô Khổ đại sư – phương trượng chùa Thiếu Lâm thắng Minh chủ tiền nhiệm! Kết quả tỷ thí đã định, Minh chủ võ lâm nhiệm kỳ năm năm sau chính là......"
"Khoan đã!"
Một thanh âm thanh thúy không biết từ nơi nào vọng lại, nội lực thâm h