ậu vô cùng, trong quảng trường tĩnh lặng vang lên thập phần đinh tai nhức óc, buộc lời nói của Trang chủ Cẩm Tú sơn trang phải nuốt trở về yết hầu.
Mọi người đang hoang mang, đột nhiên có người phát ra tiếng kêu kinh hãi, nhìn về phía đông.
Dường như có một mảng mây hồng sà xuống.
Đợi đến gần Bồ Đào mới phát hiện ra đó không phải là đám mây hồng mà chính là ba cổ kiệu màu đỏ chói lọi, quanh kiệu đều thả sa rèm màu đỏ che lại người bên trong, bốn góc kiệu là bốn thiếu niên thiếu nữ phục sức toàn thân màu đỏ, vững vàng nâng trụ chiếc kiệu đáp xuống từ giữa không trung.
Một làn hương thơm khác thường lướt qua đầu mọi người, phiêu tán trong không khí.
Thượng Quan Khâm nheo mắt lại, Bồ Đào nhớ lại, ngay cả trong cuộc luận đấu Binh Khí Phổ Bài Danh, cũng rất ít người có khinh công cao cường như thế, có thể lướt đi trong không trung mà không cần ngưng lại mượn lực tiếp, ngay cả Thượng Quan Khâm sợ cũng làm không được.
Tự nhiên những người khác cũng chú ý đến điểm này, sắc mặt chưởng môn phái Hoa Sơn và Vô Khổ đại sư trên lôi đài càng ngày càng không tốt.
Những thiếu niên thiếu nữ này công lực đã như vậy, không biết người trong kiệu còn đạt tu vi đến trình độ nào nữa.
Trong nháy mắt, ba chiếc kiệu vững vàng hạ xuống quảng trường trước lôi đài.
Cách đám người Bồ Đào chưa đầy ba trượng.
"Khoan đã, khoan đã! Bổn môn chủ còn chưa so tài mà!"
Sa rèm màu đỏ của chiếc kiệu thứ nhất được một bàn tay nhỏ nhắn tinh tế xốc lên, một thiếu niên toàn thân đỏ rực bước ra.
"Tại hạ là người của Thiên Sơn Tam môn – Môn chủ Cùng Phi môn - Hồng Dạ, bên này là Môn chủ Hoặc Phi môn – tiểu Tiêu, Môn chủ Dị Phi môn - Vi An, đặc biệt đến đây tham gia Đại hội võ lâm."
Vị hồng y thiếu niên này xem bộ dáng chỉ chừng mười ba, mười bốn tuổi, mái tóc màu nâu khác thường, khuôn mặt ẩn dưới mái tóc nên Bồ Đào thấy không rõ. Nhưng hai chiếc kiệu kia đều được khiêng bởi những vị thiếu niên xinh đẹp, trong khi kiệu của hắn là do bốn thiếu nữ vô cùng mỹ lệ khiêng.
Bồ Đào nhìn thấy khóe mắt hắn có kẻ ba đường phấn hồng, nàng lộ vẻ cảm thán.
Không chừng lại là một con yêu nghiệt......
"Các hạ, tại hạ chưa bao giờ nghe nói đến phái nào gọi là Thiên Sơn Tam môn cả, đây là đại hội võ lâm suy tôn tân Minh chủ, không có mời người bên Tây Vực tham dự vào việc của Võ lâm trung nguyên, mời về đi."
Trang chủ Cẩm Tú sơn trang không khách khí lên tiếng.
"Sao như vậy được! Hồng Dạ ta từ xa đến đây, chưa chơi chút nào sao có thể cam tâm trở về được."
Thiếu niên cầm một cây quạt lông màu đỏ phe phẩy, lúc ẩn lúc hiện thập phần phô trương, dưới đài mọi người tức giận dị thường, thậm chí có người còn muốn xông lên mắng chửi hắn.
"A di đà phật. Đại hội võ lâm há có phải là một trò đùa."
"Đúng vậy!" Trang chủ Cẩm Tú sơn trang nói tiếp "Thực không đúng lúc, Đại hội võ lâm đã kết thúc, chúng ta đã đề cử vị phương trượng chùa Thiếu Lâm Vô Khổ đại sư này làm Minh chủ nhiệm kỳ kế tiếp, vẫn thỉnh các vị về đi thôi."
"Sao? Ngươi chính là Minh chủ võ lâm sao? Được a, để ta đây đánh thắng ngươi xem ngươi làm sao!"
"Người này thật là trẻ con!" Bồ Đào hoa hoa tay lên ra dấu nói, Thượng Quan Khâm lo lắng liếc mắt một cái nhìn Bồ Đào, nhẹ giọng nói "Người này không đơn giản đâu, những thiếu niên thiếu nữ nâng kiệu của hắn nội lực đều hơn ta và ngươi, Võ lâm trung nguyên và Tây Vực, Côn Luân xưa nay nước sông không phạm nước giếng, Thiên Sơn Tam môn này ta lại chưa bao giờ nghe nói đến, xem ra hôm nay thế nào cũng phát sinh chuyện."
"Vậy làm sao bây giờ?" Bồ Đào cũng phát rầu, may mắn mình không phải Minh chủ võ lâm, nếu không người hiện giờ đứng ngồi không yên trên đài chính là mình rồi.
"Bởi vậy làm gì có chuyện dễ ăn dễ uống đơn giản như vậy, sư phụ quả nhiên lường gạt ta!" Bồ Đào phẫn nộ hoa hoa tay ra dấu nói, Thượng Quan Khâm lắc đầu, tỏ vẻ đang vô cùng lo lắng.
Bồ Đào vừa muốn giơ tay lên nói tiếp, chỉ cảm thấy trước mặt hoa mắt lên, Hồng Dạ kia đã phi thân lên đài, xòe chiếc quạt ra, trực tiếp tấn công quét về phía Vô Khổ đại sư.
Một chiêu này ra tay cực kỳ ngoan độc mà nhanh nhẹn dị thường, tuy Vô Khổ đại sư đã sớm có phòng bị, nhưng vẫn miễn cưỡng lắm mới tránh được.
Vì Vô Khổ đại sư không có binh khí, chỉ dựa vào một đôi tay trần sử Kim Cương Bất Hoại chưởng pháp, nên sau một chiêu tấn công của Hồng Dạ, hai tay của Vô Khổ đại sư máu tươi chảy nhỏ giọt.
"Thật chẳng vui chút nào, lão hòa thượng ngài nên xuống đi, nếu còn đánh nữa có thể sẽ bị thanh vũ phiến của ta chém đứt đoạn hai tay của ngươi mất."
Vừa rồi đám giang hồ hiệp sĩ dưới đài còn nhao nhao phẫn nộ, nay tất cả đều im bặt, ngay cả chưởng môn phái Hoa Sơn và trang chủ Cẩm Tú sơn trang đang đứng trên đài cũng đều khiếp sợ vô cùng.
Nhìn kỹ lại thanh vũ phiến kia, chỉ dài chừng nửa cánh tay của vị thiếu niên kia.
Mặt trời sau chính ngọ phát ra vô vàn tia sáng lấp lóa như ngọc, li ti như như kim châm, sắc bén như lông nhím.
"Thiên Sơn môn chủ đến đây phá rối sao?"
Chưởng môn phái Hoa Sơn cầm Lưỡng Nghi song kiếm gầm lên tấn công tới, Hồng Dạ liền xòe vũ
