iêu thức của Hồng Dạ chỉ có một khả năng...... Hồng Dạ, buộc hắn lộ nguyên hình đi!"
Đến gần mới thấy rõ, Hồng Dạ này quả nhiên dung mạo thập phần yêu nghiệt, tuấn mỹ đến cực điểm y hệt như tên yêu tinh Quý Tử Thiến, khóe mắt còn vẽ ba đường phấn màu hồng, giống như đuôi chim công xòe ra.
Tóc hắn màu nâu đỏ, dưới ánh mặt trời lấp lánh như dát vàng, giống như............ một con mèo vàng nhỏ.
"Ngươi không đơn giản chút nào, còn lợi hại hơn so với sư phụ của ngươi nữa, ngươi có biết không?"
Giọng điệu phô trương của Hồng Dạ hoàn toàn biến mất, trải qua cuộc chạm trán với thầy trò Thượng Quan Khâm, rốt cuộc cũng nghiêm túc lại.
Bồ Đào bị dung mạo của hắn mê hoặc, một lát sau hồi thần, lập tức hoa hoa tay lên ra dấu nói "Ngươi lùn hơn so với ta, ngươi có biết không?"
"Ngươi đi chết đi!!!!!"
Hồng Dạ đột nhiên xuất chiêu tấn công lại gần, lúc thanh vũ phiến gần phất tới trước mặt, Bồ Đào mới miễn cưỡng nhìn ra sơ hở, chật vật đỡ lại.
Tuy chật vật...... Nhưng cũng......đỡ nổi.
Bên trong kiệu vang lên tiếng tiểu Tiêu nói "Quả nhiên......"
Cái này gọi là tiên phát chế nhân, Bồ Đào vung kiếm lên đỡ lại, không đợi con mèo nhỏ Hồng Dạ phản ứng, lập tức phản công lại, tung ra một chiêu Lạc Vũ Tinh Quang sắc bén nhất trong Bích Huyết kiếm pháp trực tiếp đâm ra phía sau. Chiêu thức của Hồng Dạ cực kỳ cổ quái, thân hình chuyển động một cách kỳ lạ không thể hình dung nổi, sau khi hắn xuất chiêu quả nhiên phải lập tức quay về vị trí cũ, còn chưa kịp thở lấy hơi thì kiếm của Bồ Đào đã đâm đến trước mặt.
Choang, một tiếng động mạnh ngân vang.
Lâm vào hiểm cảnh, Hồng Dạ liền vận nội lực cực kỳ thâm hậu lên hộ thể, chân khí tản ra xung quanh thân thể hắn như một cái lồng, ngăn chiêu kiếm tấn công của Bồ Đào lại.
Bồ Đào cũng không rút kiếm lại.
Chỉ thấy mũi nhuyễn kiếm tràn ngập nội lực dừng ở vị trí chừng nửa tấc trước mặt Hồng Dạ, chậm rãi, chậm rãi bị nội lực của Hồng Dạ làm cho vặn vẹo biến dạng. Bồ Đào vội vàng thu kiếm lại, lui về sau một trượng, tránh để Hồng Dạ đột ngột xuất ra chiêu tiếp theo vây khốn mình.
"Đừng đánh nữa!"
Bồ Đào vội vàng hoa hoa tay lên ra dấu nói "Ngươi đã thua rồi!"
"Ta không thua!"
"Nếu không có chân khí hộ thể, ngươi đã bị ta đả thương!"
"Phải a!"
Ánh mắt Hồng Dạ lóe lên uất hận, khóe miệng nhếch lên cười một cách yêu mị.
Chỉ nghe bên trong kiệu vang lên tiếng nói của Vi An "Tiểu tử này nổi giận rồi!"
"Đúng lúc được xem màn hay" tiểu Tiêu phụ họa.
Hồng Dạ đột nhiên xòe cây quạt ra, dưới ánh mặt trời, mặt quạt phản xạ lấp lánh ánh ngân quang chói lóa.
Cười nói "Ngươi nói đúng! Cho nên hôm nay ngươi có thua dưới tay ta là vì nội lực ta cao hơn ngươi rất nhiều!!!"
Bên tai Bồ Đào đột nhiên nổ tung một tiếng binh khí xé gió như muốn chọc thủng màng tang, trong nháy mắt chỉ cảm thấy đất trời đều là màu đỏ, đám đông dưới đài thét lên chói tai, Hồng Dạ mở vũ phiến ra, như một con khổng tước xòe lông, lông quạt đột nhiên từ trong cây quạt bay ra, biến thành trăm ngàn ám khí sắc bén nhanh chóng bay tới.
Trong nháy mắt đó Bồ Đào đã tìm được sơ hở, nhưng nàng lại không có cách nào né tránh thiên la địa võng ám khí lông quạt.
Muốn sống hay không......
Trong đầu chợt vang lên một câu hỏi.
Muốn sống hay không......
Muốn......
"Ba"!
Cơ hoàng trên tay trái tự động bung ra, một thanh trường thương hơn chín thước đột nhiên bắn ra, vững vàng nằm trong tay Bồ Đào.
Như bị mê hoặc, Bồ Đào không chút do dự vung trường thương lên, không nhìn đến trăm ngàn ám khí lông quạt đang bay đến, trực tiếp tiến vào trung tâm, ba chiêu thức Thủy Nguyệt Phiêu Linh đều cùng tung ra!
Một thương mạch lạc đẩy ra thanh vũ phiến, chuẩn xác xuyên qua, sau đó không chút do dự dùng đầu thương tràn đầy nội lực, xuyên thẳng qua bả vai của Hồng Dạ.
Hồng Dạ kêu lên thảm thiết, máu tươi văng ra tung tóe khắp nơi.
Vũ phiến giống như yêu ma hút lấy máu của Hồng Dạ.
Vũ phiến tự động thu hồi lại, trong nháy mắt như Khổng Tước khép lông lại, đột nhiên nhắm thẳng Bồ Đào phóng ra ba thanh nan quạt sắc bén.
Ba thanh nan quạt chia ra tập kích Bồ Đào, hai thanh xông đến trước mặt, một thanh trực tiếp hướng sau lưng Bồ Đào đâm tới.
Tất cả mọi việc đều xảy ra trong nháy mắt.
Tuy Bồ Đào có Thủy Nguyệt Phiêu Linh, nhưng nàng không phải là Quý Tử Phong.
Nàng trốn không thoát......
Trong nháy mắt, Bồ Đào nghĩ mình sắp chết.
Đột nhiên thấy bộ trang phục trắng như tuyết của Thượng Quan Khâm thoảng qua trước mắt.
Nàng còn nhớ rõ năm đó lúc bị Quý Tử Phong bóp cổ gần chết, cũng mơ hồ thấy ảo ảnh của sư phụ lướt qua như vậy.
Có người nói.
Người ta trước khi chết, sẽ có thể nhìn thấy bóng dáng người mình yêu thương nhất......
Phập!
Một tiếng xuyên qua da thịt.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Thượng Quan Khâm không kể sống chết nhảy lên đài.
Thanh nan quạt thứ ba xuyên thẳng qua bụng Thượng Quan Khâm. Lại phập một tiếng được rút ra.
Máu tươi chảy tràn lan, Thượng Quan Khâm nhíu mày, ôm bụng muốn đứng thẳng, lại vẫn quơ quơ tay muốn ôm Bồ Đào vào trong lòng.
Trong chốc lát Thi