ên Hoa Loạn Vũ rơi xuống đất, phát ra tiếng kim khí ngân vang kinh thiên động địa.
Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng ánh mắt biến đổi.
Không biết ai đó đã kêu lên "Thiên Hoa Loạn Vũ!"
Rồi người khác lại kêu lên "Thủy Nguyệt Phiêu Linh."
Lúc Bồ Đào ôm lấy Thượng Quan Khâm, nàng còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Thượng Quan Khâm thần trí thanh tỉnh tự điểm huyệt cầm máu cho mình, thanh nan quạt của Hồng Dạ tuy nhỏ nhưng lực bắn ra rất mạnh, xuyên thấu từ bụng, chỗ gần phổi, suốt ra sau lưng. Miệng vết thương rất nhỏ, chỉ chừng không lớn hơn cái móng tay, nhưng xuyên suốt qua thân thể, không biết có bị thương nội tạng hay không, nhưng miệng vết thương không ngừng chảy máu, dù Thượng Quan Khâm đã điểm huyệt đạo vẫn không ăn thua, trong chốc lát máu đã ướt đẫm hết hơn phân nửa chiếc áo trắng của Thượng Quan Khâm.
Mỗi lần hô hấp đều đau, Thượng Quan Khâm sợ Bồ Đào kinh hoảng, tính mở miệng ra an ủi nàng, nhưng mới mở miệng đã trào máu ra, không làm sao nói được câu nào.
Thần trí có chút hoảng hốt, Thượng Quan Khâm chỉ cảm thấy một thân thể nhỏ bé, ấm áp đang run rẩy trong lòng hắn.
Không biết xảy ra chuyện gì, cũng không an tâm, bên tai nghe không rõ tiếng bàn tán của mọi người.
Thủy Nguyệt......cái gì chứ......
Bồ Đào không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.
Thượng Quan Kinh Hồng như thế mà lại là người của Ma giáo sao!
Nếu Hồng Dạ không ra tay ép hắn lộ mặt thật, không biết hắn còn trà trộn vào đây gây rối loạn đến mức nào.
Bồ Đào há miệng ra rồi lại ngậm miệng vào, đột nhiên nhớ ra mình vẫn là người câm điếc.
Đối mặt với ánh mắt chất vấn của toàn thiên hạ, nàng một câu cũng nói không nên lời.
Đôi mắt Thượng Quan Khâm nhắm chặt, lông mi run nhè nhẹ, vẻ mặt rất là khổ sở, Bồ Đào cắn cắn môi, ôm lấy thân thể sư phụ cao hơn nàng cả một cái đầu.
Sư phụ thực gầy, không nặng một chút nào.
Sư phụ, mỗi lần ăn cơm ngươi chỉ lo gắp thức ăn cho ta thôi......
Nước mắt nóng bỏng rơi xuống như mưa trên mặt của Thượng Quan Khâm.
Bồ Đào nhặt lên Thiên Hoa Loạn Vũ, nắm chặt trong tay, đầu thương nhoáng lên trước mắt mọi người, không ai dám nhúc nhích.
Mắt Bồ Đào nhạt nhòa lệ, không thấy rõ biểu tình của đám người dưới đài.
Nhưng nàng biết, dưới đài không ít người bị Ma giáo diệt môn, oán cừu sâu tựa bể, cầm Thiên Hoa Loạn Vũ sáng ngời này, khắp Võ lâm trung nguyên đã không còn chốn cho Thượng Quan Kinh Hồng dung thân.
Mộ Dung Thân Phi, mục đích của ngươi chính là như thế này sao?
Bồ Đào nhìn về phía Mộ Dung Thân Phi, phát hiện trên mặt hắn không có vẻ mưu tính quỷ dị quen thuộc, mà chỉ tái nhợt một cách dị thường.
Chẳng lẽ đây không phải mong muốn của ngươi sao? Những người này không phải do ngươi tìm đến hay sao?
Bồ Đào nhìn Hồng Dạ đang đứng phía sau, lúc này mới kinh hãi nhận ra, đầu bả vai của Hồng Dạ cũng huyết nhục mơ hồ, toàn thân đều máu là máu, vết thương so ra không nhẹ hơn Thượng Quan Khâm là bao. Hắn cắn môi, ôm lấy bả vai đang chảy máu, giương mắt lên nhìn nàng.
Bồ Đào tránh đi ánh mắt của hắn, cúi đầu nhìn sư phụ mặt không còn chút máu, mũi chân điểm nhẹ bay ra khỏi lôi đài. Khinh công của nàng cũng không tốt lắm nên không thể không tạm dừng một chút trên đỉnh kiệu của tiểu Tiêu để lấy sức rồi bay ra khỏi hiện trường.
Nếu mọi người không e ngại Thiên Hoa Loạn Vũ và Thủy Nguyệt Phiêu Linh, trong lúc nhất thời lại đang bị Thiên Sơn Tam môn dọa, chỉ sợ Bồ Đào muốn rời đi cũng không dễ.
"Tiểu Diệp, còn không chịu trở về đây? Nếu không về thì những giọt máu trân quý của ngươi phải lưu thêm lại đó nữa a."
Tiểu Tiêu bị Bồ Đào đạp lên đỉnh kiệu cũng không tỏ vẻ tức giận chút nào, ngược lại càng tươi cười hớn hở.
Hồng Dạ ôm lấy bả vai bị thương của mình, bàn tay nắm vũ phiến thật chặt, đột nhiên bay ra khỏi lôi đài, trực tiếp tiến vào bên trong kiệu.
"Về thôi! Không chơi nữa!"
Thanh âm nghèn nghẹt như khó thở truyền đến, kiệu của Hồng Dạ đã được bốn thiếu nữ nâng lên lập tức rời đi.
Vi An còn ngồi bên trong kiệu cười nói "Tiêu, chúng ta ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì nữa, xem đủ rồi, để bọn họ ở lại còn thu thập tàn cuộc nữa."
"Vậy đi thôi." tiểu Tiêu ra lệnh, hai chiếc kiệu còn lại cũng rời khỏi, biến mất.
----------------------------------
Vô Khổ đại sư sống chết gì cũng không chịu nhận chức Minh chủ võ lâm, vì thế ngôi vị Minh chủ võ lâm tạm để trống.
Thượng Quan Kinh Hồng chính là yêu nghiệt Ma giáo. Lúc Thượng Quan Thanh Khuê nghe tin liền lập tức tuyên bố Thượng Quan Kinh Hồng khi sư diệt tổ, bắt cóc Thượng Quan Khâm, cấu kết ma giáo, đã bị trục xuất ra khỏi Thượng Quan gia, xóa tên trong hộ tịch Thượng Quan gia, địa vị người thừa kế gia chủ trong tương lai cũng bị hủy bỏ theo. Tất cả mọi người đều khen ngợi Thượng Quan Thanh Khuê đại nghĩa diệt thân, cũng cực lực đề cử hắn nhậm chức tân Minh chủ võ lâm.
Võ lâm đại hội cứ như vậy mà kết thúc.
Chỉ còn trên lôi đài kia......để lại nhiều vết máu, lẫn lộn với nước mắt của ai đó, bị Cẩm Tú sơn trang hạ lệnh đốt bỏ.
Đó đều là chuyện xảy ra sau ngày Thượng Quan Kinh Hồng bắt Thượng Quan Khâm mang đi