.
Nói về hôm đó Bồ Đào cõng sư phụ toàn thân ướt đẫm máu chạy đến một y quán ở thị trấn gần đó, không nói một lời xuất ra tờ ngân phiếu duy nhất mang theo bên mình.
Vì thế lão đại phu hồ hởi nhiệt tình o bế hai người như thiên tiên, dành cho Bồ Đào và Thượng Quan Khâm một căn phòng hào hoa nhất, cẩn thận tinh tế trị thương.
Thượng Quan Khâm vẫn còn sốt mê man, thần trí không rõ.
Bồ Đào khóc sưng cả mắt, nàng chưa từng thấy sư phụ yếu ớt như vậy bao giờ.
Nàng chỉ biết là nếu mình bị đứt tay cũng đã đau thấu tâm can.
Huống chi Thượng Quan Khâm bị nan quạt sắc bén xuyên thủng một lỗ, không biết phải đau đến mức độ nào.
Tưởng tượng đến đó, nước mắt Bồ Đào liền rơi xuống lã chã.
Máu đã cầm, lão đại phu tận tâm sắc thuốc mang lên, Bồ Đào và Thượng Quan Khâm ở lại nghỉ ngơi tại căn phòng chẩn bệnh của y quán.
Thỉnh thoảng Thượng Quan Khâm ho khan, có lúc tỉnh lại liền siết chặt tay Bồ Đào rất mạnh, sau đó lại ngủ mê đi.
Tối hôm đó truyền đến tin tức Thượng Quan Kinh Hồng là yêu nghiệt của Ma giáo.
Bồ Đào như không nghe thấy, lúc lão đại phu đến kiểm tra vết thương của Thượng Quan Khâm, trong lòng nàng thầm cảm thấy may mắn, cũng may tội danh yêu nghiệt này không giáng xuống đầu sư phụ.
Nội tạng Thượng Quan Khâm không sao, nhưng nan quạt xuyên thấu qua lá phổi bên phải, đại phu trầm ngâm nửa ngày, chỉ nói y thuật có hạn, khó mà không lưu lại di chứng sau này. Nếu không bằng lòng thì lão cũng không thu tiền, bảo Bồ Đào thỉnh cao nhân khác.
Bồ Đào tiễn đại phu ra ngoài cửa, cõng Thượng Quan Khâm lén vào dịch quán của Thượng Quan gia.
Quả nhiên đoàn người của Thượng Quan gia còn chưa rời khỏi.
Bồ Đào nhìn thấy một đám người tụ họp lại một chỗ phía xa xa, vẻ mặt nghiêm túc như đang thương nghị chuyện gì quan trọng lắm.
Thượng Quan Tuyết núp trong lòng Mộ Dung Thân Phi khóc.
Bồ Đào không dám tới gần, chỉ xoay người đến một gian phòng gần đó, nhẹ nhàng đặt Thượng Quan Khâm đang hôn mê ở cửa, vuốt ve bờ môi hắn, hôn nhẹ lên hàng lông mi của hắn.
Sửa sang lại vạt áo cho sư phụ, sư phụ đã một ngày không tắm rửa rồi, nếu tỉnh lại nhất định sẽ rất khó chịu.
Lúc đại phu bảo nàng thỉnh cao nhân khác, Bồ Đào liền nhớ tới y sư riêng của Thượng Quan gia.
Là đại phu đã chiếu cố Thượng Quan Khâm từ nhỏ đến lớn.
Vừa vuốt ve bờ môi của sư phụ vừa hôn, cả ngày nay Bồ Đào đã chảy biết bao nước mắt, lúc này lại khóc không được.
Do do dự dự cả canh giờ.
Bồ Đào hoảng hốt hôn lần cuối lên đôi môi của Thượng Quan Khâm lúc này đã bị hôn nhiều đến mức gần như thũng xuống, rồi mới hít hít mũi, gõ cửa.
Người trong phòng dường như bị lãng tai, Bồ Đào dùng sức gõ cửa một hồi lâu, rốt cục cũng nghe được động tĩnh, liền lập tức phi thân nấp sau bờ tường gần đó.
Một lát sau Khổ bà bà ra mở cửa, thấy Thượng Quan Khâm toàn thân đầy máu nằm ngoài cửa, sợ tới mức nhảy dựng, khàn khàn thét chói tai lên vội vã đi tìm đại phu và các trưởng lão.
Một lúc sau chợt nghe thấy tiếng bước chân bôn ba của mọi người ùa tới.
Bồ Đào lén mang dây cột tóc của Thượng Quan Khâm đi theo, sau đó không quay đầu lại nữa bỏ chạy.
Thời điểm chạy ra khỏi thành, trên người chỉ còn chưa đến hai mươi hai lạng bạc.
Trời cũng đã sáng.
Bồ Đào mua một cái bánh bao ở cửa thành.
Trốn trong góc, vừa ăn vừa khóc.
Ăn xong rồi lấy sợi dây cột tóc ra, trên dây vẫn còn dính máu của Thượng Quan Khâm.
Bồ Đào ngẩn người ra nhìn sợi dây cột tóc cả nửa ngày, đến lúc trên đường vang lên thanh âm của những người bán hàng rong, nàng mới bừng tỉnh, đem dây cột tóc quấn nơi cổ tay.
Vén tay áo lên, lộ ra Thiên Hoa Loạn Vũ đeo bên tay trái, Bồ Đào liền đem dây cột tóc quấn bên tay phải, mỗi lần duỗi tay ra đều có thể nhìn thấy.
Đứng bên cửa thành, không thể trở về Thượng Quan gia, vậy từ nay về sau nàng biết đi đâu bây giờ......
Gió thổi làm Thiên Hoa Loạn Vũ va chạm phát ra tiếng đinh đang vang vang, Bồ Đào hoảng hốt một chút, chợt nhớ tới Quý Tử Thiến đã theo Quý gia gia về nhà.
Trong lòng tựa hồ có mục đích.
Bồ Đào quyết định chủ ý, thuê xe ngựa, ba ngày sau sẽ đến tòa thành trì gần đây nhất - Kinh thành.
Sư phụ, chờ thương thế của ngươi khỏi hẳn rồi, Bồ Đào sẽ về rước ngươi đi. Mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không, ta đều nhất định sẽ mang ngươi đi.
Chỉ là Bồ Đào đã quên, thật ra Thượng Quan Khâm đã sớm nói qua, suốt đời này hắn cũng sẽ không bao giờ rời khỏi nàng.
Lúc đó hắn đã nói "Bồ Đào, dù ngươi đi đâu, ta cũng sẽ đi theo đến đó."
Ba ngày này ngồi trên xe ngựa, Bồ Đào đói đến mức mất nửa cái mạng.
Cả đời này của nàng, cho tới bây giờ đều là sư phụ chăm sóc, chuẩn bị chu đáo tất cả những thứ này, bây giờ lưu lạc như vầy......
Bồ Đào chỉ biết ngây ngốc ngồi trên xe ngựa, ngay cả thức ăn cũng đều quên mua.
Ngày thứ nhất Bồ Đào ngồi trong xe ngựa lạnh như băng khóc hết nửa ngày trời.
Có lẽ chỉ có thời điểm Thượng Quan Khâm ôm nàng và thời điểm nàng khóc như vầy, Bồ Đào mới cảm thấy mình là nữ hài tử.
Khóc đã đời xong, tâm tình cũng tốt lên được một chút, lúc này mới cảm thấy đói bụng.
Bồ Đào thậm chí nhìn miệ
