ngọt ngào đáng yêu vô cùng. Vì thế những việc sai vặt như mua đồ vật, thức ăn linh tinh giữa hai viện đều do hắn phụ trách, còn nhỏ nhưng đã có năng lực thay thế cha mẹ kiếm tiền. Hắn được quản sự tán dương rất nhiều, khen hài tử còn nhỏ nhưng tay chân lanh lẹ, thông minh.
Nhưng Liễu nương nằm mơ cũng muốn con mình thoát khỏi số phận làm hạ nhân, cho nên khi mới sinh hắn ra đã đặt cho hắn một cái tên tràn đầy hoài bão, chỉ tiếc là cuối cùng cũng không được như ý nguyện.
Liễu Thư Sinh.
Bồ Đào nhất thời phì cười.
Liễu Thư Sinh lớn hơn Bồ Đào một tuổi, nhưng tính tình dù sao vẫn là thiếu niên mới lớn, vừa gặp mặt lần đầu tiên mà bị người ta cười, lại là một đứa vừa nhỏ tuổi hơn vừa câm điếc nữa, đương nhiên là chọc hắn tức lên.
"Đừng có cười sớm quá, ta nói cho ngươi biết, về sau phải ngoan ngoãn ở trong này, phải nghe lời ta? Có biết không?"
Liễu Thư Sinh kết luận.
Bồ Đào lập tức gật đầu ưng thuận, Liễu Thư Sinh bắt gặp cặp mắt hoa đào loan loan cong lên như trăng rằm khi cười của Bồ Đào, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, lẩm bẩm nói.
"Ngươi là nam hài tử thật sao? Sao lại xinh đẹp như vậy, giống như......hồ ly tinh vậy."
"Chỉ biết nói bậy mà thôi, hồ ly tinh dung mạo không phải như vầy." Bồ Đào nhíu mày hoa hoa tay ra dấu nói "Ta đã từng gặp hồ ly tinh rồi, đẹp hơn nhiều so với ta."
"Các tỷ tỷ ở hai viện kế bên đều nói như vậy......hồ ly tinh kia......hình dạng ra sao?"
"Mái tóc của hắn xinh đẹp giống như một con khổng tước vậy, đáng tiếc lại là người biến thái, đoạn tụ a."
"Đoạn tụ?" Liễu Thư Sinh rùng mình một cái "Thực đáng sợ!"
Bồ Đào nhất thời trầm mặc. Đem câu hỏi “Tại sao đoạn tụ lại đáng sợ?” nuốt vào bụng.
Nhưng rất nhanh nàng đã có đáp án.
Hôm nay nhiệm vụ của Liễu Thư Sinh là mang Bồ Đào đi khắp nơi trong Vân hầu gia phủ cho quen đường đi nước bước.
Sau này nàng mới biết, quản sự lúc chọn nàng vì hài lòng nàng bị câm điếc sẽ không lắm miệng nhiều lời, bởi vì hắn đã sớm bị cái thói này của Liễu Thư Sinh tra tấn qua.
Liễu Thư Sinh thật sự là nói rất nhiều.
Cứ như vậy hai vị thiếu niên thanh tú động lòng người sóng vai nhau bước đi trong tòa trang viện tráng lệ, một người hăng say nói nước miếng văng tá lả, một người chỉ im lặng cúi đầu lắng nghe, hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng rất nhanh đều khiến cho tất cả thị nữ trong hai viện đều chú ý đến.
Thấy một đám nữ tử õng õng ẹo ẹo xô lấn nhau kéo tới, Liễu Thư Sinh lập tức rùng mình một cái, nhíu mày nói.
"Đừng lý gì đến các nàng ấy."
Liễu Thư Sinh giữ chặt tay của Bồ Đào, bước nhanh tách ra khỏi nhóm nữ nhân kia, căm tức nói "Bọn nữ nhân này đều là kẻ điên hết, Bồ Đào ngươi cần phải tránh xa các nàng ấy!"
"Tại sao?"
Bồ Đào rút tay ra hoa hoa lên ra dấu nói.
"Những nữ nhân này còn đáng sợ hơn so với đoạn tụ, nghe nói các nàng vừa gặp tiểu Hầu gia, khi trở về liền nói tiểu Hầu gia là hồ ly tinh, cả ngày kích động bàn ra tán vào, rằng tiểu Hầu gia xứng với cháu gái đích tôn của Vương viên ngoại hơn hay là thích hợp với nhi nữ bảo bối của Lục Vương gia hơn. Hơn nữa, hễ vừa thấy hai thiếu niên nào dễ nhìn đi bên nhau là lập tức thét lên chói tai......"
Quả nhiên vừa xoay mình bỏ đi, Bồ Đào liền nghe thấy bọn thị nữ thấp giọng thét lên chói tai.
"Xem kìa! Thật rất xứng đôi nha! Một người diễm lệ một người thanh tú."
"Tiểu Hoàn, để ta nói cho biết, người im lặng kia chính là người mới đến, cũng bằng tuổi Liễu nhi nha! Hai người còn ở chung một phòng nữa đó !!!"
"Ai da! Còn nắm tay nhau nữa kìa!!!!"
Bồ Đào và Liễu Thư Sinh nghe vậy như bị điện giật, đồng thời bỏ tay nhau ra, cả hai người đều cảm thấy da đầu run lên.
Nhanh chóng rời khỏi nơi đó, Liễu Thư Sinh nói "Đã nhớ kỹ đường đi hết chưa?"
"Chưa nhớ kỹ, nãy giờ mắc nghe các nàng nói!"
"......không sao, không nhớ càng tốt, chỗ của mấy nữ nhân này đều khủng bố vô cùng, không tới càng tốt!"
"Ừ" Bồ Đào cười cười hoa tay lên ra dấu nói "Liễu nhi?"
"Đừng có nghe mấy nữ nhân điên khùng này nói bậy nói bạ, đều do các nàng tự tung tự tác gọi ta Liễu nhi, chứ nương của ta toàn gọi ta là tiểu Liễu. Mà cũng nên nói rõ cho ngươi biết, ta mười sáu tuổi, ngươi mười lăm tuổi, ngươi phải gọi ta là ca."
"Nhưng ngươi lùn hơn so với ta......"
Liễu Thư Sinh ngừng lại, khiếp sợ nhìn về phía Bồ Đào, lúc này mới phát hiện dáng người Bồ Đào dong dỏng cao, quả thật cao hơn hắn một búi tóc, không khỏi vừa sợ vừa giận.
Vẻ mặt này khiến Bồ Đào đột nhiên nhớ tới con mèo nhỏ màu vàng Hồng Dạ đang giương nanh múa vuốt kia.
"Ngươi nói ngươi từng gặp qua tiểu Hầu gia?"
"Ngươi không biết đâu, tiểu Hầu gia thật sự rất bận, cả ngày đều phải ở trong Hoàng cung. Nói cho ngươi biết, Vân hầu gia là Tam biểu ca của đương kim Thiên tử, có hai nữ nhi, một người là Hoàng phi đang mang thai thái tử tương lai, một người hiện tại đang hòa thân gả cho Tây Vực vương tử. Vân gia gồm có Đại ca là Trấn Viễn Tướng Quân, Nhị ca là Hàn Lâm Viện Đại Học Sĩ, Tam ca nhỏ nhất làm Binh Bộ Thị Lang, nhưng biểu muội của hắn lại là Đương kim Thái hậu, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa. Quan tr